Hà Đăng Dương
Giới thiệu về bản thân
Bài 2
Chu vi hình chữ nhật là \(28\) m.
Chiều rộng ngắn hơn chiều dài \(2\) m.
a) Tính diện tích căn phòng
Nửa chu vi:
\(28 : 2 = 14 \&\text{nbsp};\text{m}\)
Gọi chiều dài là \(d\), chiều rộng là \(r\):
\(\left{\right. d + r = 14 \\ d - r = 2\)
Ta có:
\(d = \frac{14 + 2}{2} = 8 \&\text{nbsp};\text{m}\) \(r = 14 - 8 = 6 \&\text{nbsp};\text{m}\)
Diện tích:
\(S = 8 \times 6 = 48 \&\text{nbsp};\text{m}^{2}\)
Đáp số: \(\boxed{48 \&\text{nbsp}; \text{m}^{2}}\)
b) Tính số viên gạch
Gạch hình vuông cạnh 40 cm = 0,4 m.
Diện tích một viên gạch:
\(0 , 4 \times 0 , 4 = 0 , 16 \&\text{nbsp};\text{m}^{2}\)
Số viên gạch cần dùng:
\(48 : 0 , 16 = 300\)
Đ/S: 300 viên gạch
Bài 1
Cho tam giác \(A B C\), chiều cao từ \(A\) xuống \(B C\) là \(10\) cm.
Biết \(B C = \frac{6}{5}\) chiều cao.
a) Tính diện tích tam giác \(A B C\)
Độ dài đáy:
\(B C = \frac{6}{5} \times 10 = 12 \&\text{nbsp};\text{cm}\)
Diện tích tam giác:
\(S_{A B C} = \frac{12 \times 10}{2} = 60 \&\text{nbsp};\text{cm}^{2}\)
Đáp số: \(\boxed{60 \&\text{nbsp}; \text{cm}^{2}}\)
b) Trên cạnh \(A B\) lấy điểm \(M\) sao cho \(A M = \frac{1}{2} A B\). Tính diện tích tam giác \(A M C\).
Vì \(A M = \frac{1}{2} A B\), nên khoảng cách từ \(M\) đến cạnh \(B C\) cũng bằng \(\frac{1}{2}\) khoảng cách từ \(A\) đến \(B C\).
Do đó chiều cao của tam giác \(A M C\) là:
\(10 : \textrm{ } 2 = 5 \&\text{nbsp};\text{cm}\)
Diện tích tam giác \(A M C\):
\(S_{A M C} = \frac{12 \times 5}{2} = 30 \&\text{nbsp};\text{cm}^{2}\)
Đáp số: \(\boxed{30 \&\text{nbsp}; \text{cm}^{2}}\)
Lưu ý: Đề bạn ghi "AM = 1/2 MC" có thể là nhầm, vì \(M C\) không cùng đường thẳng với \(A B\). Thông thường đề sẽ là \(A M = \frac{1}{2} A B\). Mình đã giải theo cách đó.
ái trong cuộc sống. Rémi không chỉ trưởng thành qua các trải nghiệm mà còn học hỏi và nhận thức về chính bản thân mình. Từ những khó khăn và thử thách, cậu hiểu được rằng sự trưởng thành không chỉ đến từ kinh nghiệm mà còn từ sự tự nhậnthức. Câu chuyện cũng phản ánh sự hòa nhập và chấp nhận xã hội, khi những ngườimà Rémi gặp sẵn sàng mở rộng lòng mình để chấp nhận cậu. Qua mọi trải nghiệm, Rémi chứng minh rằng tình yêu và lòng nhân ái có thể vượt qua mọi ranh giới và khó khăn. "Không gia đình" không chỉ đơn thuần là một câu chuyện về sự tìm kiếmgia đình mà còn là một hành trình sâu sắc về khám phá và sống với các giá trị nhân văn cơ bản
“Tôi là một đứa trẻ người ta nhặt được.” Câu văn mở đầu tác phẩm đã phần nào khái quát được về nhân vật chính của truyện - Remi - một cậu bé mồ côi. Nhưng từ nhỏ cậu đã được yêu thương và nuôi nấng bởi mẹ nuôi Barberin. Tuy nhiên, với sự tai nạn và những vụ kiện tụng không thành công, ông Barberin, người không bao giờ có tình cảm với Remi đã quyết định bán cậu cho ông bầu Vitalis, chủ một gánh xiếc rong. Từ đó, một chương mới trong cuộc sống không có gia đình của Remi đã chính thức được mở ra.
Đi cùng với ông Vitalis - người thầy đầu tiên trong cuộc đời cậu, Remi đã được hướng dẫn và học hỏi được những phẩm chất quý giá của con người. Những bài học này đã có ảnh hưởng lớn đến sự phát triển của Remi trong cuộc sống sau này. Trên hành trình cùng gánh xiếc rong, đi qua mọi nẻo đường và sự dạy dỗ của ông Vitalis, Remi trở nên mạnh mẽ và trưởng thành từ cả vẻ ngoại hình đến tâm hồn. Ngoài ông Vitalis, trong đoàn gánh xiếc rong ấy còn có ba chú chó tinh khôn: Capi, Zerbino, Dolce, và chú khỉ Jori-Cour nghịch ngợm. Tất cả đều là những người bạn đồng hành đáng quý trong hành trình của cậu. Và có lẽ, đối với Remi, nơi đây không chỉ là một gánh xiếc rong mà hơn hết cả, đây như một gia đình thực sự của cậu vậy.
Trong cuộc hành trình mưu sinh và phiêu bạt cùng với gánh xiếc, Remi đã phải đối mặt với nhiều nguy hiểm và tiếp xúc với đủ loại người, từ những người tốt bụng đến những người xấu xa trong xã hội. Tuy nhiên, nhờ vào những đức tính cao đẹp mà ông Vitalis đã truyền đạt, Remi đã giữ vững tinh thần, tỉnh táo và tiếp tục lao động nghiêm túc cùng với gánh xiếc rong này. Những giáo lý và giảng dạy về đạo đức và nhân cách của ông Vitalis đã là nguồn động viên quan trọng, giúp Remi vượt qua những thử thách khó khăn trong cuộc sống đường đời. Trong khi gặp phải những người xấu, cậu không chỉ giữ vững lòng tin vào người khác mà còn duy trì lòng lương thiện và tôn trọng. Điều này đã giúp cậu đối mặt với thế giới bất lương một cách mạnh mẽ và tìm thấy sức mạnh từ những giá trị tích cực mà ông Vitalis đã truyền đạt.
Và có lẽ, độ tuổi của cậu bé Remi đã quá nhỏ, một độ tuổi quá nhỏ để phải đối mặt với nhiều tình cảnh khó khăn và đau thương như thế. Cậu đã phải trải qua vô vàn những tình tiết éo le như suýt bị chết đói và chết rét bởi sự khắc nghiệt của cuộc sống mà cậu phải trải qua. Những thách thức này đặt ra những tình huống đầy căng thẳng và lo lắng, khiến người đọc cảm nhận được trọng tâm của cuộc sống mưu sinh và phiêu bạt của Remi.
"Tình cảnh chúng tôi thật bi đát. Tôi chưa bao giờ nhìn cảnh tuyết rơi mà không thấy nao lòng, kể cả khi đứng trong phòng nhìn qua cửa kính, trong phòng lại có lửa ấm, huống hồ bây giờ lại đang ở ngoài trời, bốn chung quanh là tuyết, lạnh đến xương. Tuy vậy, chúng tôi vẫn phải tiếp tục đi lên, không được nản lòng, vì chân càng ngày càng lún sâu dưới tuyết, tuyết đã lên đến ống chân, mũ chúng tôi phủ đầy tuyết, nặng trĩu trên đầu."
Tình huống khi cậu bị oan ức phải vào tù càng làm tăng thêm sự căng thẳng và bi thương. Trong tình cảnh như vậy, người đọc không chỉ cảm nhận được sự vô lý và bất công mà còn đồng cảm với tình hình khó khăn mà Remi phải đối mặt. Những tình tiết như vậy không chỉ làm nổi bật sự kiên trì và sức mạnh tinh thần của cậu bé mồ côi, mà còn kích thích sự quan tâm và sẵn lòng chia sẻ của độc giả đối với số phận của em. Câu chuyện của Remi không chỉ là một hành trình phiêu lưu mà còn là hành trình chống chọi với khó khăn và trở ngại, điều này tạo nên một tác phẩm động lòng người với những tình cảnh đau đớn và bất công mà cậu phải trải qua.
Đúng, mặc dù cuộc sống của Remi trải qua nhiều gian khó và thách thức, nhưng cậu vẫn giữ vững đức tính tốt và không bao giờ chấp nhận đầu hàng số phận. Sự mạnh mẽ và kiên trì của Remi không chỉ hiển thị sự đạo đức và lòng chung thủy, mà còn tôn vinh tinh thần lạc quan và sức sống tích cực trong tình huống khó khăn. Thậm chí khi ông Vitalis qua đời và gánh xiếc chỉ còn lại một chú chó, Remi vẫn không bỏ cuộc. Sự kiên nhẫn và quyết tâm của cậu để tiếp tục cống hiến và lao động hết mình là nguồn cảm hứng mạnh mẽ, làm cho người đọc cảm thấy nể phục trước sự trưởng thành và trí lực của một cậu bé còn rất trẻ. Qua đó ta có thể thấy Remi không chỉ là nhân vật trong một câu chuyện, mà còn là biểu tượng của sức mạnh tinh thần, lòng kiên trì và lòng nhân đạo, làm cho độc giả cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc về tính cách và giá trị cuộc sống.
Và có vẻ như cái kết của tác phẩm Không gia đình là một sự hoàn hảo cho hành trình đầy thách thức của Remi. Sau những gian khó và tình cảnh éo le, việc tìm thấy được người mẹ thất lạc của mình là một điểm sáng, làm cho độc giả cảm thấy vui mừng và xúc động sau một hành trình theo dõi sự thành công của nhân vật chính. Sự gặp lại với người mẹ không chỉ mang lại hạnh phúc cho Remi mà còn đánh dấu một kết thúc hạnh phúc và tràn đầy ý nghĩa cho câu chuyện. Cảm xúc mà độc giả trải qua có thể là sự nhẹ nhàng của niềm hạnh phúc hoặc là sự xúc động khi thấy một cái kết có hậu cho nhân vật đã trải qua nhiều khó khăn. Cái kết này không chỉ là một điểm dừng cho cuộc phiêu lưu của Remi mà còn là một lời nhắc nhở về sức mạnh của sự kiên trì và lòng nhân đạo, đồng thời thể hiện niềm tin vào hạnh phúc cuối cùng cho những người dũng cảm. .png)
“Gia đình” của cậu bé “Không gia đình”
Với bạn gia đình là gì? Nếu bạn gõ từ khoá “gia đình” để tìm kiếm định nghĩa của nó, bạn sẽ rất dễ dàng tìm được chẳng hạn “nhóm người sống chung dưới một mái nhà hoặc liên kết bởi các mối quan hệ huyết thống, hôn nhân, hoặc mối quan hệ xã hội khác”. Nhưng “gia đình” theo một nghĩa nào đó thì nó rộng hơn rất nhiều. Chẳng hạn như gia đình nhỏ với gánh xiếc rong của cậu bé Remi...
"Gia đình không phải là việc cháu mang dòng máu của ai. Mà là việc cháu yêu thương, chia sẻ, cảm thông và quan tâm đến ai."
Không Gia Đình chính là tiêu đề của tác phẩm, và nó cũng đã khái quát được về cuộc đời của cậu bé Remi: mô côi từ nhỏ, không cha mẹ, không người thân,... không gia đình. Nhưng dường như, mặc dù cậu không có một gia đình hạnh phúc và ổn định từ gốc rễ, nhưng qua hành trình của mình, Rémi tìm thấy gia đình ở những người xung quanh, người hỗ trợ và chia sẻ khó khăn với cậu. Tựa đề này có vẻ như là một mô tả của sự trải nghiệm đa dạng và đầy ý nghĩa trong cuộc sống. Nó không chỉ tập trung vào khía cạnh tiêu cực của việc không có một gia đình truyền thống, mà còn đặt ra câu hỏi về ý nghĩa thực sự của từ "gia đình". Tình cảm gia đình không nhất thiết phải xuất phát từ quan hệ huyết thống. Trong trường hợp của Rémi, gia đình không chỉ là những người có quan hệ huyết thống với cậu, mà còn là những người bạn và đồng hành trung thành, đã sẵn sàng chia sẻ gánh nặng và hỗ trợ trong những thời kỳ khó khăn. Và có lẽ, có thể đó là những người bạn chân thành, những người thấu hiểu và đồng cảm với nhau mà Rémi gọi là gia đình. Cuộc sống của Rémi dường như là một hành trình đầy màu sắc, nơi mà những người xung quanh không chỉ đóng vai trò như những người quan trọng mà còn là những người góp phần làm phong phú thêm cuộc sống của cậu. Tựa đề "Không Gia Đình" có thể làm cho độc giả suy nghĩ về ý nghĩa sâu sắc của mối quan hệ và tình cảm, nâng cao nhận thức về việc gia đình không chỉ xuất phát từ quan hệ huyết thống mà còn từ những mối liên kết tinh thần và trái tim. .png)
Sức mạnh của tình cảm “gia đình”
Đúng vậy, câu chuyện về hành trình của Rémi thể hiện sức mạnh của tình cảm gia đình trong việc vượt qua khó khăn và thách thức cuộc sống. Mặc dù gặp phải nhiều khó khăn và thử thách, nhưng Rémi không bao giờ từ bỏ tìm kiếm và xây dựng những mối quan hệ mới. Sức mạnh của tình yêu và hỗ trợ từ những người xung quanh đã giúp cậu vượt qua những khó khăn, làm cho hành trình trở nên ý nghĩa hơn.
Câu chuyện này có thể làm cho độc giả suy nghĩ về ý nghĩa thực sự của gia đình và tình cảm con người. Nó thường nhấn mạnh rằng mối quan hệ có thể được xây dựng và củng cố thông qua tình cảm, lòng chân thành, và sự hỗ trợ tinh thần, và đôi khi, gia đình có thể là những người chúng ta chọn, không chỉ là những người chúng ta sinh ra từ.
Ông Vitalis - người thầy đáng kính
Chính nhờ vào sự hướng dẫn và dạy dỗ chín chắn của ông Vitalis, Remi đã trở thành một cậu bé bản lĩnh và tự tin, sẵn sàng đối mặt với mọi khó khăn trên con đường cuộc sống của mình. Ông Vitalis không chỉ là người thầy về kỹ năng xiếc mà còn là người đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành tính cách và phẩm chất của cậu bé.
Những bài học từ ông Vitalis không chỉ giúp Remi nắm vững nghệ thuật xiếc mà còn mở rộng tầm nhìn và trí tuệ của cậu. Sự đồng hành trên những hành trình rong ruổi giữa những ngã rẽ của cuộc đời đã giúp Remi phát triển tinh thần phiêu lưu và lòng can đảm. Cậu học được cách đối mặt với thách thức và tìm kiếm giải pháp mỗi khi gặp khó khăn.Từ cậu bé mồ côi đơn độc, Remi đã trở thành một người trẻ tự tin, biết ứng phó với những khó khăn bằng sự linh hoạt và sáng tạo. Ông Vitalis không chỉ là người dạy nghệ thuật xiếc mà còn là người đã giúp định hình tương lai và bản lĩnh của Remi trong cuộc hành trình không gia đình của mình.
"Để một ngày nào đó ta sẽ cho con biết. Bây giờ con hãy biết rằng một người làm nghề “trình diễn chó” cũng có thể có địa vị trong xã hội. Và con cũng nên hiểu rằng nếu bây giờ con đang ở bậc thang dưới cùng trong xã hội, nếu con quyết chí, con có thể dần đạt một bậc cao hơn. Điều đó tuỳ thuộc hoàn cảnh một tý, còn tuỳ thuộc ở con rất nhiều. Con ơi! Con hãy nghe những bài học của ta, những lời khuyên của ta. Sau này khôn lớn, con sẽ nhớ đến – ta mong thế – nhớ đến người nghệ sĩ giang hồ già nua đã rứt con từ trong tay người mẹ nuôi, chắc con phải ngậm ngùi và biết ơn, vì ta yên trí rằng cái duyên gặp gỡ giữa ta và con sẽ đem lại hạnh phúc cho con."
Hay những lời động viên
"Con mới là cậu bé tốt, một trái tim tí hon dũng cảm. Con thấy đấy, ở đời có những lúc người ta cảm thấy sung sướng khi tìm thấy một người mà ta có thể dựa vào được. Ta sung sướng có con bên cạnh, thấy con nghe ta nói mà mắt nhoà lệ ta nhẽ nhõm hẳn người. Bời vì ta, chú Rémi bé bỏng của ta, ta cũng rất đau lòng."
Và nhiều điều hơn thế nữa...
Sự nhớ nhung và tình cảm kính trọng của Rémi đối với cụ Vitalis ngay cả khi cậu đã có được cuộc sống hạnh phúc là một điểm nhấn đặc biệt trong tâm hồn nhân văn của nhân vật chính. Mặc dù đã trải qua nhiều khó khăn và gian truân, nhưng cụ Vitalis vẫn để lại dấu ấn sâu sắc trong trái tim và kí ức của Rémi. Sự nhớ nhung này có thể là biểu hiện của lòng biết ơn và tôn trọng với người đã có ảnh hưởng lớn đến cuộc sống của cậu. Dù cụ Vitalis đã phải trải qua những thăng trầm của cuộc sống, nhưng tấm lòng và tâm hồn của ông vẫn được Rémi trân trọng và giữ mãi trong trí nhớ. Điều này thường xuyên xuất hiện trong văn hóa và nghệ thuật, là sự tôn vinh cho những người đã có ảnh hưởng tích cực đối với cuộc sống của chúng ta. Việc nhớ nhung về cụ Vitalis khi đã có được hạnh phúc có thể thấy được lòng nhân ái và lòng biết ơn sâu sắc của Rémi, đồng thời làm cho câu chuyện trở nên có chiều sâu và ý nghĩa hơn.
"Cụ chủ thân yêu của cháu ơi! Giá được phụng dưỡng tuổi già của cụ thì cháu sung sướng biết ngần nào! Nếu thế, hẳn cụ phải bỏ cái ống tiêu, tấm da cừu và chiếc áo nhung của cụ ra, cụ đã không lặp đi lặp lại cái câu: “Nào ta tiến lên, các con!”. Được trọng vọng trong tuổi già, hẳn cụ có thể hẳn cụ có thể ngẩng cao cáu đầu bạc rất đẹp và lấy lại tên tuổi của cụ ngày xưa. Ông già Vitalis vô gia cư sẽ trở lại làm nhà danh ca Carlo Balzani. Không làm được gì đối với cụ thì cái chết tàn nhẫn đã cướp cụ đi, thì cháu cũng cố vớt vát ít nhiều đối với vong linh của cụ. Thể theo yêu cầu của cháu, mẹ chúa đã xây cho cụ một ngôi mộ trong nghĩa địa Montparnasse ở Paris, và cháu đã cho khắc tên Carlo Balzani lên bia mộ."
Phải chăng hạnh phúc bao giờ cũng đến với người tốt?
Cuộc phiêu lưu của Rémi thật sự là một hành trình đầy khó khăn và thách thức, làm nổi bật những khía cạnh đau buồn của số phận con người. Như một đứa trẻ mồ côi, Rémi trải qua nhiều khó khăn và gian khổ trước khi có thể tìm lại được gia đình và sự thuận lợi trong cuộc sống. Sự tranh giành quyền thừa kế tài sản không chỉ là một phần của cốt truyện mà còn là nguồn gốc của nhiều đau đớn cho Rémi. Cuộc sống của cậu bé trở nên phiêu bạt và khắc nghiệt khi phải đối mặt với những người ác độc, những tình huống khó khăn và những thách thức mà một đứa trẻ không có gia đình chăm sóc phải đối diện. Nhưng ở kết truyện, em đã tìm được người mẹ thất lạc của mình và có cho mình một gia đình. Em đã được hạnh phúc...
Nhưng ông Vitalis thì lại không được như thế, kết thúc có hậu đã không đến với ông. Câu chuyện về cuộc đời của cụ Vitalis là một bi kịch thực sự, đầy đau thương và thất vọng. Từ một người có đức cao trọng vọng, đứng ở tầng cao của xã hội, đến việc phải trải qua sự suy thoái và rơi xuống đáy xã hội, cụ đã trải qua một hành trình gian truân. Với cuộc sống xiếc chó rong, cụ Vitalis đã phải đối mặt với những khó khăn và bất công đau lòng. Cuộc sống khắc nghiệt, đói nghèo, và sự mòn mỏi từ những gì còn lại của sức lực đã khiến cụ trở nên yếu đuối hơn, và ông chịu đựng tất cả mọi khổ cực để sống qua từng ngày. Trong tình huống cụ chết bên đường, không tin vào lòng tốt của con người, có thể nhìn nhận như một biểu hiện của sự thất vọng và tuyệt vọng. Cụ Vitalis có thể đã mất đi niềm tin vào tình người, và đau đớn của cuộc sống đã khiến ông không còn thấy có cơ hội hoặc hy vọng nào nữa. Câu chuyện này là một cảnh báo về những khía cạnh khó khăn của cuộc sống và cũng là một lời nhắc nhở về tầm quan trọng của lòng nhân ái và sự giúp đỡ trong xã hội.
"Cái chỗ mà chúng tôi nấp là cổng nhà một người giồng hoa. Vào khoảng 2 giờ đêm, người giồng hoa mở cửa để đi chợ thì thấy chúng tôi nằm dưới rơm. Ban đầu người ta bảo chúng tôi đứng dậy để lấy lối cho xe ra. Khi thấy cả hai chúng tôi đều không nhúc nhích mà chỉ có con Capi của vang để bảo vệ chúng tôi, thì người ta nắm cánh tay chúng chúng tôi mà lắc. Chúng tôi cũng không động đậy tí nào. Thế là người ta mang đèn đến. Xem xét xong người ta biết rằng cụ Vitalis đã chết, chết rét, còn tôi thì cũng không hơn gì cụ mấy tí.".png)
Lời kết
Thông điệp về sự tích cực và lòng biết ơn trong cuộc sống là một triết lý quan trọng, đặc biệt khi đối mặt với những thách thức và khó khăn. Việc yêu thương và trân trọng những điều chúng ta đang có là chìa khóa để tạo ra một tâm trạng tích cực và hạnh phúc trong cuộc sống hàng ngày. Sao ta cứ nghĩ mọi chuyện xấu đi khi có thể đối mặt với những khó khăn với góc nhìn từ những khía cạnh tích cực hơn? Biết đâu rằng đó chính là bài học mà cuộc sống mang lại để giúp chúng ta xây dựng sức mạnh tinh thần để vượt xa hơn trên con đường mà ta vẫn bước? Tác phẩm cũng như một lời nhắc nhở rằng ngoài kia, có rất nhiều người phải đối mặt với hoàn cảnh khó khăn hơn ta rất nhiều. Đó cũng chính là cơ hội để ta nhìn nhận lại và biết trân trọng hơn những điều nhỏ bé và quý báu mà chúng ta vẫn thường xem nhẹ. Cuộc sống hiện tại có thể khó khăn, nhưng tinh thần vươn lên và khả năng hồi phục của con người là không giới hạn. Việc giữ vững tinh thần lạc quan và lạc quan có thể tạo ra cơ hội mới, và đặc biệt, một tâm hồn tích cực có thể truyền cảm hứng và giúp đỡ người khác. Thông điệp này là một lời nhắc nhở rằng sự tích cực không chỉ là một thái độ, mà còn là một cách tiếp cận cuộc sống, giúp chúng ta tận hưởng những điều tốt đẹp nhất mà cuộc sống mang lại. Và hãy nhớ rằng: "Không Có Hoàn Cảnh Nào Tuyệt Vọng, Chỉ Có Con Người Tuyệt Vọng Vì Hoàn Cảnh".
Còn gì đẹp hơn; Nỗi đau hoà bình; Việt Nam Trong Tôi Là
Câu chuyện: Bữa cơm còn thiếu một người
Chiều cuối năm, mưa lất phất rơi trên mái nhà cũ. Trong căn bếp nhỏ, bà Lan lặng lẽ nấu nồi canh chua mà chồng bà từng rất thích. Trên bàn ăn vẫn là bốn chiếc bát được đặt ngay ngắn, dù đã nhiều năm nay chẳng bao giờ đủ bốn người.
Ngày trước, gia đình bà từng rất hạnh phúc. Ông Minh làm thợ mộc, tuy vất vả nhưng luôn cố gắng để hai con được học hành đầy đủ. Những bữa cơm tuy chỉ có vài món giản dị nhưng lúc nào cũng rộn rã tiếng cười.
Rồi một tai nạn lao động bất ngờ đã cướp đi người trụ cột của gia đình. Từ đó, gánh nặng đè lên vai bà Lan. Người con trai lớn nghỉ học sớm để đi làm phụ mẹ, còn cô con gái út cố gắng học thật giỏi với hy vọng sau này có thể thay đổi cuộc sống.
Năm tháng trôi qua, người con trai vì mưu sinh mà đi làm xa. Ban đầu, anh gọi điện về thường xuyên, nhưng công việc ngày càng bận rộn. Những cuộc gọi thưa dần rồi chỉ còn vài dòng tin nhắn ngắn ngủi vào dịp lễ, Tết.
Đến một mùa đông, bà Lan phát hiện mình mắc bệnh nặng. Bà giấu các con vì không muốn họ lo lắng. Mỗi ngày, bà vẫn chăm sóc khu vườn nhỏ, chờ tiếng xe dừng trước cổng, mong con trai bất ngờ trở về.
Nhưng điều bà chờ mãi vẫn không đến.
Một buổi sáng, cô con gái đi làm về thì thấy mẹ ngồi tựa bên hiên nhà, đôi mắt khép hờ như đang ngủ. Trên bàn là bức thư viết vội: "Mẹ không trách các con. Mẹ chỉ mong sau này, dù bận đến đâu, các con cũng hãy dành thời gian cho gia đình. Tiền bạc có thể kiếm lại, nhưng những bữa cơm đủ mặt thì không phải lúc nào cũng còn cơ hội."
Ngày tang lễ, người con trai trở về. Anh quỳ trước di ảnh mẹ, nước mắt rơi không ngừng. Anh nhận ra những năm tháng mải mê kiếm sống đã khiến mình đánh mất những khoảnh khắc quý giá nhất bên người thân.
Từ đó, mỗi dịp cuối tuần, hai anh em đều trở về căn nhà cũ. Chiếc bàn ăn vẫn được dọn gọn gàng, nhưng chỗ ngồi của mẹ mãi mãi chỉ còn là khoảng trống. Họ hiểu rằng yêu thương cần được thể hiện khi còn có thể, bởi có những lời xin lỗi sẽ mãi mãi không kịp nói.
cái gì vậy🤯
hay
ok
I have -1cent:((