Lù Quang Hải
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương đã chạm đến sâu thẳm trái tim em, khiến em cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Những hình ảnh hoa sen lặng lẽ, giản dị nhưng đầy ý nghĩa đã khắc họa rõ nét sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ như một đóa hoa sen, dù nghèo khó nhưng luôn tỏa hương thơm ngát, ướp đầy yêu thương cho cuộc đời con. Đoạn thơ gợi nhớ về những kỷ niệm ấm áp, khi mẹ hát ru con, mang lại cảm giác bình yên và hạnh phúc. Khi con lớn lên, mẹ vẫn âm thầm dõi theo, như chiếc bóng lặng lẽ bên cạnh. Sự ra đi của mẹ là một mất mát lớn lao, nhưng hình ảnh mẹ vẫn sống mãi trong tâm trí con, như ngôi sao sáng trên bầu trời. Bài thơ không chỉ là nỗi nhớ thương mà còn là sự tri ân sâu sắc đối với mẹ, người đã dành cả cuộc đời để nuôi dưỡng và che chở cho con. Em cảm thấy biết ơn vì có mẹ trong cuộc đời mình, và bài thơ đã khơi dậy trong em những cảm xúc chân thành và sâu sắc về tình mẫu tử.
Câu 1: Người bố trong truyện Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần là hình tượng người cha miền núi chất phác, giàu tình yêu thương thầm lặng. Ông xuất thân từ vùng núi cao xa xôi, lao động vất vả một nắng hai sương để nuôi con, không có điều kiện đi học nên không biết đọc chữ. Dù vậy, ông vẫn cố gắng hết sức để theo dõi từng bước đi của con trai qua những lá thư.
Mỗi cuối tuần, ông mặc chiếc áo phẳng phiu đơn sơ, đi chân đất xuống núi đến bưu điện để nhận thư của con. Hành động vụng về mở thư, chạm tay vào từng con chữ rồi ép vào khuôn mặt đầy râu thể hiện tình yêu thương sâu nặng, không cần lời nói để bày tỏ. Ông không để ai đọc thư của con, khẳng định mình hiểu hết những gì con viết, cho thấy sự tin tưởng và trân trọng tuyệt đối đối với con trai mình. Những lá thư được ông cất giữ cẩn thận trong tủ, không thiếu một lá nào, trở thành những kỷ vật gắn kết tình cha con qua khoảng cách địa lý.
Hình ảnh người bố này là biểu tượng của tình phụ tử thiêng liêng, được thể hiện qua những hành động giản dị nhưng đầy cảm động.
Câu 2:
Truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi của nhà văn Lê Minh Khuê ra đời năm 1971, thời kỳ cuộc kháng chiến chống Mỹ diễn ra ác liệt nhất trên tuyến đường Trường Sơn. Là một cựu thanh niên xung phong, Lê Minh Khuê đã dựa trên trải nghiệm thực tế để xây dựng tác phẩm trở thành một trong những tác phẩm văn học tiêu biểu của văn học Việt Nam thời chống Mỹ, khắc họa sâu sắc vẻ đẹp tâm hồn thế hệ trẻ Việt Nam trong chiến tranh. Tựa đề tác phẩm có ý nghĩa ẩn dụ: ba cô gái thanh niên xung phong như những ngôi sao sáng lấp lánh, vừa tỏa ánh sáng rực rỡ trên tuyến đường lửa, vừa “xa xôi” vì sống giữa núi rừng Trường Sơn xa cách với đời sống thường nhật, chỉ ai nhìn sâu vào tâm hồn mình mới cảm nhận được vẻ đẹp thiêng liêng của họ.
- Hoàn cảnh sống và chiến đấu của nhân vật
Ba nhân vật chính Phương Định, chị Thao và Nho thuộc về “tổ trinh sát mặt đường” sống trong một hang đá nhỏ tại cao điểm Trường Sơn, nơi quân Mỹ tập trung ném bom đánh phá liên tục. Mỗi ngày họ đối mặt với cái chết rình rập: sau mỗi trận bom, họ phải lập tức lao ra cao điểm để đo khối lượng đất đá cần san lấp, đếm số bom chưa nổ và nếu cần phải trực tiếp phá bom. Hoàn cảnh sống đầy gian khổ nhưng ba cô gái vẫn giữ vững tinh thần trách nhiệm, dũng cảm đối mặt với mọi hiểm nguy Vẻ đẹp chung của ba nhân vật
- Lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm cao: Dù là những cô gái tuổi đời còn trẻ, cả ba đều không nao núng trước bom đạn của địch, luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình. Họ chấp nhận hy sinh bản thân để giữ cho tuyến đường huyết mạch thông suốt, đảm bảo an toàn cho các đoàn xe quân sự tiến vào miền Nam.
- Tình đồng đội gắn bó, sâu sắc: Ba người coi nhau như chị em ruột thịt, luôn quan tâm, chăm sóc nhau trong mọi hoàn cảnh. Khi Nho bị thương khi phá bom, cả chị Thao và Phương Định đều lo lắng, tận tình chăm sóc cô em gái nhỏ, thể hiện tình cảm đoàn kết, yêu thương nhau vô cùng ấm áp. Vẫn giữ được sự nữ tính, hồn nhiên, mơ mộng: Dù sống trong chiến tranh ác liệt, cả ba đều không mất đi nét đẹp của thiếu nữ. Họ đều có những sở thích riêng, những ước mơ về ngày hòa bình: chị Thao mong muốn trở thành y sĩ, Nho ước mơ làm cầu thủ bóng chuyền, Phương Định mơ ước trở thành ca sĩ hoặc kiến trúc sư.
- Vẻ đẹp riêng của mỗi nhân vật Bên cạnh điểm chung, mỗi cô gái đều có nét tính cách riêng độc đáo:Chị Thao: Là người lớn tuổi nhất trong nhóm, từng trải, mạnh mẽ trong công việc nhưng lại sợ máu, sợ con vắt bám trong rừng. Chị thích tỉa lông mày nhỏ như que tăm, luôn giữ được nét nữ tính rất riêng.Nho: Là em út của nhóm, nhỏ nhắn, trẻ con nhưng vô cùng gan dạ. Cô thích thêu thùa, ước mơ lớn lên làm cầu thủ bóng chuyền, khi bị thương cũng không hề kêu than, thể hiện bản lĩnh kiên cường của người chiến sĩ.Phương Định: Nhân vật trung tâm, cô là cô gái Hà Nội nhạy cảm, mơ mộng, thường nhớ về gia đình và tuổi thơ ở thủ đô. Cô hát nghêu ngao, có thế giới nội tâm phong phú, luôn luôn giữ vững lòng dũng cảm khi đối mặt với bom đạn, không bao giờ nao núng trước hiểm nguy.
Tác phẩm có thành công nổi bật ở việc dùng ngôi kể thứ nhất qua nhân vật Phương Định, giúp người đọc cảm nhận sâu sắc tâm lý, cảm xúc của nhân vật một cách chân thực. Ngôn ngữ tự nhiên, giản dị nhưng giàu hình ảnh, kết hợp với nghệ thuật miêu tả tâm lý tinh tế, đã tạo nên sức sống mãnh liệt cho các nhân vật, đưa tác phẩm đi vào lòng người đọc qua nhiều thế hệ.
Câu 1: Phương thức biểu đạt văn bản thông tin.
Câu 2: ba chàng ngốc
Câu 5: Trong ứng xử với bạn bè, điều quan trọng là sự tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau. Hãy cùng nhau chia sẻ những khoảnh khắc vui buồn, cùng nhau thực hiện những dự định và luôn sát cánh bên nhau khi khó khăn. Tuy nhiên, cũng cần biết giới hạn, không nên trút bỏ mọi phiền muộn lên bạn bè vì điều đó có thể khiến họ cảm thấy nặng nề và đánh giá bạn là người thiếu tự tin. Bên cạnh đó, hãy tôn trọng không gian riêng tư của bạn bè và rút lui đúng lúc khi họ không cần đến mình nữa, thể hiện sự tinh tế và chân thành.