Dương Thị Yến Nhi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Bài làm:
Con người chúng ta chỉ sống một lần duy nhất trên đời, hãy là những đóa hoa nở rộ, cống hiến những điều tốt đẹp nhất cho xã hội bằng sự sáng tạo của mình. Sáng tạo là phát minh ra những thứ mới lạ giúp cho cuộc sống chúng ta trở nên thuận tiện, dễ dàng, hiện đại, tiện nghi hơn để thay thế cho những thứ có sẵn. Sự sáng tạo vô cùng quan trọng và cần thiết trong thời kì phát triển của xã hội hiện nay. Người có sự sáng tạo là những người luôn cố gắng tìm tòi, học hỏi, phát minh ra những cái hay nhằm mục đích để cuộc sống luôn dễ dàng. Họ luôn muốn tìm ra cái mới để cải thiện những cái cũ, thậm chí là đi trước xu hướng của thời đại.Như giáo sư người Anh Sarah Gilbert trước mối hiểm họa của covid 19, bà đã nghiên cứu và chế tạo thành công vaccine AstraZeneca. Dù đã 59 tuổi nhưng bà luôn là người chăm chỉ làm việc, nghiên cứu từ 4 giờ sáng đến khi tối muộn. Nhờ vậy mà vaccine AstraZeneca được ra đời, hàng triệu người trên thế giới được cứu sống. Qua đó ta cũng thấy quá trình sáng tạo chưa bao giờ là đơn giản, chúng ta sẽ gặp muôn vàn khó khăn, phải đánh đổi nhiều thứ, là thời gian, công sức, tiền bạc, thế nhưng sau tất cả, thành quả của những sáng tạo ấy lại thật ngọt ngào. Sự sáng tạo giúp con người làm được những điều tưởng như không thể, nó giúp con người vượt qua những khó khăn và rút ngắn được thời gian khi làm việc. Bên cạnh đó, sự sáng tạo khiến cho cuộc sống của con người trở nên tiện ích hơn, không chỉ giải quyết được những nhu cầu cần thiết mà còn khiến cho cuộc sống con người thêm thú vị hơn. Tuy nhiên, trong cuộc sống vẫn còn không ít người có tư duy, lối sống lạc hậu không chịu tiếp thu, sáng tạo để tiến bộ mà cứ ôm khư khư cách nghĩ của mình, những người này đáng bị xã hội phê phán, chỉ trích. Chúng ta được lựa chọn cách sống của mình để phát triển bản thân cũng như giúp ích cho xã hội, hãy sáng tạo trong công việc và cuộc sống để đạt hiệu quả cao nhất cũng như phát triển bản thân mình để trở thành phiên bản tốt nhất.
Câu 2: Bài làm:
Nguyễn Ngọc Tư từ lâu đã khẳng định vị thế là một trong những cây bút đương đại xuất sắc nhất của dòng văn học Nam Bộ. Những trang văn của chị không lộng lẫy, kiêu sa mà luôn thấm đẫm mùi bùn đất phù sa, vị mặn của mồ hôi và cả nỗi buồn mênh mang của những phận đời lênh đênh sông nước. Truyện ngắn "Biển người mênh mông" chính là một nét vẽ tinh tế, đầy ám ảnh trong bức tranh đời sống ấy. Qua cuộc gặp gỡ giữa hai thế hệ – chàng trai trẻ Phi và ông già Sáu Đèo – tác giả đã khéo léo bóc tách từng lớp vỏ tâm hồn để làm ngời sáng lên cốt cách con người miền Tây: dù trong nghịch cảnh trớ trêu hay sự cô độc bủa vây giữa dòng đời, họ vẫn sống với nhau bằng cái tình nồng hậu, sự bao dung và một lòng tin sắt son vào sự tử tế giữa "biển người" vô tận.
Trước hết, nhân vật Phi hiện lên trong tác phẩm với một số phận đầy thương cảm, là điển hình cho những đứa trẻ lớn lên trong sự khuyết thiếu tình thân. Sinh ra đã không biết mặt cha, năm tuổi rưỡi mẹ lại đi bước nữa theo chồng mới, Phi lớn lên trong vòng tay bảo bọc nhưng cũng đầy nghiêm khắc của bà ngoại. Sự thiếu vắng hơi ấm trực tiếp từ đấng sinh thành đã nhào nặn nên một chàng trai có vẻ ngoài "lôi thôi", "xấp xãi", mang dáng vẻ bất cần đời. Người đời nhìn vào chỉ thấy một kẻ "du côn" qua lời mắng của ngoại, một tâm hồn dường như đã bị chai sạn bởi nỗi cô đơn và những tổn thương sâu sắc từ quá khứ.
Tuy nhiên, nếu bình tâm quan sát, ta sẽ thấy Phi là một con người vô cùng nghị lực và giàu lòng tự trọng. Dù sống trong cảnh bầy hầy, Phi vẫn âm thầm nỗ lực vươn lên: anh lên thị xã mướn nhà trọ đi học, vừa học vừa làm thêm để tự lo cho bản thân mà không hề dựa dẫm hay than vãn. Sự bướng bỉnh, lầm lì của Phi thực chất là một lớp "giáp sắt" tự vệ để che giấu một trái tim nhạy cảm, khao khát được thấu hiểu. Phi chính là hình ảnh tiêu biểu của một bộ phận người trẻ Nam Bộ: có chút ngang tàng, bộc trực, đôi khi dùng vẻ lạnh lùng để che đậy nỗi cô độc giữa thế gian, nhưng sâu thẳm lại vô cùng trọng nghĩa tình và luôn nỗ lực vươn lên từ nghịch cảnh.
Đối lập với vẻ trẻ trung nhưng đầy ưu tư của Phi là sự già nua, cũ kỹ của ông Sáu Đèo. Ông dọn đến ở trọ sát vách nhà Phi với hành trang chỉ vẻn vẹn mấy cái thùng các-tông và một con bìm bịp làm bạn. Nhưng đằng sau vẻ ngoài khắc khổ ấy là một câu chuyện đời thắt lòng: vợ ông bỏ đi sau một lần hai người cãi vã. Điểm sáng lung linh nhất ở nhân vật này chính là hành trình đi tìm vợ ròng rã suốt mấy mươi năm trời qua bao nhiêu nẻo đường sông nước. Ông không đi tìm để trách móc, không đi tìm để đòi lại công bằng hay trút giận, mà ông đi tìm chỉ để được gặp lại và nói một lời "xin lỗi" chân thành.
Hình ảnh ông Sáu Đèo dời nhà đến "ba mươi ba bận", lội bộ đến rã cặp giò đã chạm đến tận cùng cảm xúc của người đọc về nghĩa nặng tình sâu của người chồng miền Tây. Đó chính là vẻ đẹp của sự thủy chung – một phẩm chất cao quý truyền thống của con người đất phương Nam. Ông Sáu sống nghèo khổ, chỉ có con bìm bịp làm bạn tâm giao, nhưng tâm hồn ông lại giàu có vô biên. Ông coi con vật như một thực thể sống, nâng niu, chăm chút và trò chuyện với nó như người thân ruột thịt. Sự hào sảng của ông còn thể hiện ở cách ông mở lòng với Phi. Ông không hề phán xét vẻ ngoài hay tính cách của anh, trái lại, ông dùng sự chân thành, ấm áp của một người đi trước để sưởi ấm tâm hồn đứa trẻ đang lạc lõng giữa dòng đời.
Giữa "biển người mênh mông" đầy xa lạ và đôi khi tàn nhẫn, hai tâm hồn cô độc ấy đã tình cờ tìm thấy nhau và bồi đắp cho nhau những khoảng trống lòng. Ông Sáu nhìn thấy ở Phi một đứa trẻ đáng thương cần sự định hướng, sẻ chia; còn Phi lại tìm thấy ở ông lão một điểm tựa tinh thần ấm áp, một người cha, người ông mà bấy lâu anh hằng thiếu hụt. Mối quan hệ giữa họ không đơn thuần là hàng xóm sát vách, mà đã trở thành một thứ tình thân thiêng liêng giữa những con người cùng khổ nhưng giàu lòng nhân ái
Chi tiết đắt giá nhất tác phẩm là khi ông Sáu Đèo, trước khi tiếp tục hành trình phiêu bạt tìm vợ, đã tin tưởng gửi gắm con bìm bịp – "gia tài" và cũng là niềm an ủi duy nhất đời mình – cho Phi chăm sóc. Lời dặn "Đừng phụ lòng qua" vang lên đầy sức nặng, khiến người đọc không khỏi xúc động. Đó không chỉ là việc gửi một con chim nhỏ, mà là gửi gắm cả niềm tin vào con người, là sự chuyển giao ngọn lửa tình thương từ thế hệ này sang thế hệ khác. Phi đã đón nhận nó bằng tất cả sự trân trọng và trách nhiệm. Kết thúc truyện, ông Sáu chưa trở lại, nhưng con bìm bịp vẫn ở đó với Phi, vẫn kêu lên những tiếng gọi tha thiết. Họ đã không còn cô đơn nữa, bởi họ đã chạm được vào trái tim của nhau, đã thắp lên một đốm lửa nhân văn rực sáng giữa dòng đời lạnh lẽo.
Vẻ đẹp của Phi và ông Sáu Đèo không thể tách rời khỏi bối cảnh sông nước miền Tây đặc trưng. Từ ngôn ngữ đối thoại rặt mùi bùn đất phù sa như "qua", "rầy", "xấp xãi" đến những hành động hào hiệp, trọng lời hứa, tất cả đều toát lên cốt cách của con người vùng đất chín rồng. Nguyễn Ngọc Tư đã rất thành công khi xây dựng nhân vật qua những chi tiết đời thường, giản dị nhưng có sức gợi hình, gợi cảm vô cùng lớn. Tác giả không hề tô hồng cuộc sống, chị để nhân vật chìm trong nỗi đau và sự cô độc, nhưng chính từ bóng tối của nỗi buồn đó, ánh sáng của lòng nhân hậu, sự vị tha mới tỏa ra rạng rỡ, chân thực và đầy thuyết phục nhất.
Câu 1 Bài làm Trong đoạn trích “Người trong bao” hiện lên là một con người kì quái, sống khép kín và luôn sợ hãi trước cuộc sống. Hắn lúc nào cũng tự bao bọc mình bằng những “cái bao” cụ thể: đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô ấm cốt bông; ô để trong bao, đồng hồ để trong bao da, dao gọt bút chì cũng để trong bao. Không chỉ đồ vật, đến cả khuôn mặt hắn cũng như giấu sau cổ áo dựng đứng, tai nhét bông, ngồi xe thì kéo mui kín mít. Những chi tiết ấy cho thấy một con người luôn muốn cách ly bản thân khỏi thế giới xung quanh. Đáng sợ hơn, Bê-li-cốp còn sống trong “cái bao” tinh thần: chỉ tin vào chỉ thị, thông tư, sợ hãi mọi điều mới mẻ và gieo rắc nỗi sợ ấy cho cả thành phố. Hình tượng Bê-li-cốp là biểu tượng cho kiểu người bảo thủ, giáo điều, sống hèn nhát, kìm hãm sự phát triển của xã hội Câu 2 Bài làm Trong cuộc sống, mỗi người đều có cho mình một “vùng an toàn” – nơi quen thuộc, dễ chịu và ít rủi ro. Tuy nhiên, nếu mãi ở trong đó, con người sẽ khó có cơ hội phát triển. Vì vậy, bước ra khỏi vùng an toàn chính là điều cần thiết để trưởng thành và khẳng định bản thân.Vùng an toàn có thể là những thói quen quen thuộc, những lựa chọn không đòi hỏi nỗ lực, hay tâm lí ngại thay đổi, sợ thất bại. Ở trong vùng an toàn, ta cảm thấy yên ổn, nhưng sự yên ổn ấy đôi khi lại là rào cản vô hình ngăn ta tiến xa hơn. Nếu không dám thử sức ở những điều mới mẻ, con người sẽ dễ trở nên trì trệ, tự giới hạn khả năng của mình.Bước ra khỏi vùng an toàn giúp ta khám phá năng lực tiềm ẩn và mở rộng giới hạn bản thân. Khi dám thử một môn học mới, tham gia một cuộc thi, hay đảm nhận một trách nhiệm khó khăn, ta buộc phải nỗ lực, học hỏi và thích nghi. Chính quá trình ấy rèn luyện bản lĩnh, sự tự tin và khả năng ứng biến trước thử thách. Thất bại có thể xảy ra, nhưng thất bại cũng là bài học quý giá giúp ta trưởng thành hơn. Không ai thành công mà chưa từng trải qua những lần vấp ngã.Trong xã hội hiện đại đầy biến động, việc dám thay đổi càng trở nên quan trọng. Thế giới không ngừng phát triển, nếu ta không bước ra khỏi giới hạn của chính mình, ta sẽ bị tụt lại phía sau. Những người thành công thường là những người dám nghĩ khác, dám làm khác và chấp nhận rủi ro để theo đuổi mục tiêu.Tuy nhiên, bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là liều lĩnh hay hành động thiếu suy nghĩ. Đó là sự dũng cảm có tính toán, là tinh thần sẵn sàng học hỏi và đối diện với thử thách. Điều quan trọng là mỗi người cần xác định mục tiêu rõ ràng và chuẩn bị cho mình hành trang cần thiết trước khi thay đổi. Là một học sinh, tôi hiểu rằng nếu chỉ chọn những điều dễ dàng, tôi sẽ khó tiến bộ. Vì vậy, tôi cần mạnh dạn thử sức ở những lĩnh vực mới, rèn luyện kĩ năng và không ngại sai. Chỉ khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, ta mới thực sự sống hết mình và phát huy trọn vẹn giá trị của bản thân.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính : tự sự Câu 2: Nhân vật trung tâm của đoạn trích là: Bê - li - cốp Câu 3 : Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba Tác dụng: + Tăng tính trân thực khách quan + Thể hiện rõ thái độ cảm xúc của người kể + Góp phần làm nổi bật bầu không khí ngot Câu 4: Chân dung Bê - li - cốp được miêu tả qua những chi tiết như: Hắn đeo kính dâm, đi giày cao su , mặt áo bông trần , lỗ tai nhét bông, Nhan đề đoạn trích được đặt là người trong bao vì : +Tất cả đồ vật của Bê -li - cốp đề bỏ vào trong cái bao đó + Cai bao ẩn dụ cho việc không dám bước ra khỏi vùng an toàn của bạn . Câu 5: Bài học rút ra là: hãy tro thành một người dũng cảm , luôn tự tin va mạnh mẽ vượt qua những khó khăn trong cuộc sống . Bởi nếu bạn không dám bước khỏi vùng an toàn của mình thì bạn sẽ không thể phát triển và mãi bị mắc kẹt dưới đáy xã hội .
Câu 1:
Trong đoạn trích “Người trong bao” của Anton Chekhov, nhân vật Bê-li-cốp hiện lên là một con người có lối sống kì quặc, khép kín và luôn sợ hãi trước cuộc sống. Hắn lúc nào cũng đi giày cao su, mang ô, mặc áo bành tô dày và che kín người, dù thời tiết đẹp. Không chỉ đồ vật như ô, đồng hồ hay dao nhỏ đều được đặt trong bao, mà ngay cả suy nghĩ của hắn cũng như bị “bọc kín”. Bê-li-cốp luôn tuân theo những quy định cứng nhắc và chỉ cảm thấy yên tâm khi mọi thứ đều được đặt trong khuôn khổ. Hắn sợ hãi những điều mới mẻ, sợ sự thay đổi của cuộc sống. Chính lối sống ấy đã khiến Bê-li-cốp trở thành một con người cô lập, đồng thời gây ảnh hưởng tiêu cực đến những người xung quanh, khiến mọi người cũng trở nên dè dặt, sợ hãi. Qua hình tượng Bê-li-cốp, tác giả đã phê phán kiểu người bảo thủ, thu mình trong “cái bao” của sự sợ hãi và thói quen cũ kỹ. Đồng thời, tác phẩm cũng nhắc nhở con người cần sống cởi mở, dũng cảm đối mặt với cuộc sống và không nên tự nhốt mình trong những giới hạn chật hẹp
Câu :2
Trong cuộc sống, mỗi người đều có cho mình một “vùng an toàn” – nơi ta cảm thấy quen thuộc, dễ chịu và ít phải đối mặt với rủi ro. Tuy nhiên, nếu chỉ mãi ở trong vùng an toàn ấy, con người sẽ khó phát triển và khám phá hết khả năng của bản thân. Vì vậy, việc dám bước ra khỏi vùng an toàn có ý nghĩa rất quan trọng đối với sự trưởng thành của mỗi người.
Vùng an toàn có thể hiểu là những điều quen thuộc trong cuộc sống như môi trường học tập, công việc hay những thói quen thường ngày. Khi ở trong vùng an toàn, con người cảm thấy thoải mái vì không phải đối mặt với những thử thách mới. Tuy nhiên, chính sự thoải mái đó đôi khi lại khiến con người trở nên thụ động, ngại thay đổi và sợ thất bại. Nếu cứ mãi sống trong vùng an toàn, chúng ta sẽ khó có cơ hội học hỏi thêm những điều mới và phát triển bản thân.
Bước ra khỏi vùng an toàn giúp con người khám phá những khả năng mà trước đây bản thân chưa từng biết đến. Khi dám thử sức với những điều mới, chúng ta sẽ học được nhiều kinh nghiệm quý giá, rèn luyện sự tự tin và bản lĩnh. Thực tế cho thấy, rất nhiều người thành công trong cuộc sống là những người dám chấp nhận thử thách và không ngại thay đổi. Họ hiểu rằng chỉ khi bước ra khỏi giới hạn của bản thân thì con người mới có thể tiến xa hơn.
Bên cạnh đó, việc bước ra khỏi vùng an toàn còn giúp con người trưởng thành hơn trong suy nghĩ và cách nhìn nhận cuộc sống. Những khó khăn hay thất bại trong quá trình thử thách bản thân không phải là điều tiêu cực, mà chính là bài học giúp chúng ta mạnh mẽ và kiên trì hơn. Nhờ những trải nghiệm đó, con người học được cách thích nghi với hoàn cảnh và biết cách vượt qua trở ngại trong cuộc sống.
Tuy nhiên, bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là hành động một cách liều lĩnh. Mỗi người cần biết cân nhắc, chuẩn bị kiến thức và kỹ năng cần thiết trước khi thử sức với những điều mới. Điều quan trọng là phải có tinh thần dám thử, dám thay đổi và không ngại thất bại.
Đối với học sinh, việc bước ra khỏi vùng an toàn có thể bắt đầu từ những điều đơn giản như mạnh dạn phát biểu ý kiến trong lớp, tham gia các hoạt động tập thể hoặc thử sức với những lĩnh vực mới. Những trải nghiệm đó sẽ giúp chúng ta tự tin hơn và phát triển toàn diện hơn.
Tóm lại, bước ra khỏi vùng an toàn là điều cần thiết để con người trưởng thành và hoàn thiện bản thân. Khi dám đối mặt với thử thách, chúng ta sẽ có thêm nhiều cơ hội để học hỏi, phát triển và đạt được những mục tiêu lớn hơn trong cuộc sống. Vì vậy, mỗi người hãy mạnh dạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình để khám phá những khả năng và giá trị tốt đẹp của bản thân.
Câu 1:
Trong đoạn trích “Người trong bao” của Anton Chekhov, nhân vật Bê-li-cốp hiện lên là một con người có lối sống kì quặc, khép kín và luôn sợ hãi trước cuộc sống. Hắn lúc nào cũng đi giày cao su, mang ô, mặc áo bành tô dày và che kín người, dù thời tiết đẹp. Không chỉ đồ vật như ô, đồng hồ hay dao nhỏ đều được đặt trong bao, mà ngay cả suy nghĩ của hắn cũng như bị “bọc kín”. Bê-li-cốp luôn tuân theo những quy định cứng nhắc và chỉ cảm thấy yên tâm khi mọi thứ đều được đặt trong khuôn khổ. Hắn sợ hãi những điều mới mẻ, sợ sự thay đổi của cuộc sống. Chính lối sống ấy đã khiến Bê-li-cốp trở thành một con người cô lập, đồng thời gây ảnh hưởng tiêu cực đến những người xung quanh, khiến mọi người cũng trở nên dè dặt, sợ hãi. Qua hình tượng Bê-li-cốp, tác giả đã phê phán kiểu người bảo thủ, thu mình trong “cái bao” của sự sợ hãi và thói quen cũ kỹ. Đồng thời, tác phẩm cũng nhắc nhở con người cần sống cởi mở, dũng cảm đối mặt với cuộc sống và không nên tự nhốt mình trong những giới hạn chật hẹp
Câu :2
Trong cuộc sống, mỗi người đều có cho mình một “vùng an toàn” – nơi ta cảm thấy quen thuộc, dễ chịu và ít phải đối mặt với rủi ro. Tuy nhiên, nếu chỉ mãi ở trong vùng an toàn ấy, con người sẽ khó phát triển và khám phá hết khả năng của bản thân. Vì vậy, việc dám bước ra khỏi vùng an toàn có ý nghĩa rất quan trọng đối với sự trưởng thành của mỗi người.
Vùng an toàn có thể hiểu là những điều quen thuộc trong cuộc sống như môi trường học tập, công việc hay những thói quen thường ngày. Khi ở trong vùng an toàn, con người cảm thấy thoải mái vì không phải đối mặt với những thử thách mới. Tuy nhiên, chính sự thoải mái đó đôi khi lại khiến con người trở nên thụ động, ngại thay đổi và sợ thất bại. Nếu cứ mãi sống trong vùng an toàn, chúng ta sẽ khó có cơ hội học hỏi thêm những điều mới và phát triển bản thân.
Bước ra khỏi vùng an toàn giúp con người khám phá những khả năng mà trước đây bản thân chưa từng biết đến. Khi dám thử sức với những điều mới, chúng ta sẽ học được nhiều kinh nghiệm quý giá, rèn luyện sự tự tin và bản lĩnh. Thực tế cho thấy, rất nhiều người thành công trong cuộc sống là những người dám chấp nhận thử thách và không ngại thay đổi. Họ hiểu rằng chỉ khi bước ra khỏi giới hạn của bản thân thì con người mới có thể tiến xa hơn.
Bên cạnh đó, việc bước ra khỏi vùng an toàn còn giúp con người trưởng thành hơn trong suy nghĩ và cách nhìn nhận cuộc sống. Những khó khăn hay thất bại trong quá trình thử thách bản thân không phải là điều tiêu cực, mà chính là bài học giúp chúng ta mạnh mẽ và kiên trì hơn. Nhờ những trải nghiệm đó, con người học được cách thích nghi với hoàn cảnh và biết cách vượt qua trở ngại trong cuộc sống.
Tuy nhiên, bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là hành động một cách liều lĩnh. Mỗi người cần biết cân nhắc, chuẩn bị kiến thức và kỹ năng cần thiết trước khi thử sức với những điều mới. Điều quan trọng là phải có tinh thần dám thử, dám thay đổi và không ngại thất bại.
Đối với học sinh, việc bước ra khỏi vùng an toàn có thể bắt đầu từ những điều đơn giản như mạnh dạn phát biểu ý kiến trong lớp, tham gia các hoạt động tập thể hoặc thử sức với những lĩnh vực mới. Những trải nghiệm đó sẽ giúp chúng ta tự tin hơn và phát triển toàn diện hơn.
Tóm lại, bước ra khỏi vùng an toàn là điều cần thiết để con người trưởng thành và hoàn thiện bản thân. Khi dám đối mặt với thử thách, chúng ta sẽ có thêm nhiều cơ hội để học hỏi, phát triển và đạt được những mục tiêu lớn hơn trong cuộc sống. Vì vậy, mỗi người hãy mạnh dạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình để khám phá những khả năng và giá trị tốt đẹp của bản thân.