Đào Minh Hưng
Giới thiệu về bản thân
Ở nhà bà em có nuôi một chú chó rất dễ thương tên là Sữa, là một thành viên không thể thiếu trong gia đình em.
Sữa là một con chó nhật lai. Thân hình chú to lớn, mập mạp. Bộ lông trắng muốt, óng mượt như lụa, bộ lông này bao phủ khắp cơ thể trừ phần mõm và bụng, giúp giữ ấm cho con vật. Cái đuôi khá ngắn, mềm mại như dải tuyết dài ngoằn, lúc nào cũng ngoe nguẩy trông như đang nhảy múa. Bốn cái chân nghịch ngợm, nhanh nhẹn như vận động viên thể thao. Cái đầu chú không quá lớn, nhìn giống hình tam giác tròn, còn đôi tai thì vểnh lên trông như đang tập trung lắn nghe điều gì đó thú vị. Cái mõm chú dài, trên đó là cái mũi đen lúc nào cũng ươn ướt. Phía dưới là phần miệng, những cái răng trong đó cứng cáp, sắt nhọn như con dao mới mài. Đôi mắt long lanh, đen láy như hai hòn bi ve nhỏ, rồi đêm xuống, hai hòn bi ấy biến thành cặp cam-mê-ra hồng ngoại trong bóng tối.
Chú hay vào nhà và nằn dưới cái võng hoặc ghế. Khi ngủ, Sữa cuộng người lại, chân chạm mũi, cái đuôi cong lại nhìn như tấm thảm trắng tinh khôi. Những lúc trời mưa, chú thường trú trong “ngôi nhà nhỏ” của mình.
Sữa là một thành viên, một người bạn của gia đình em, là một người bạn trung thành, thân thiết nhất của gia đình em. Em hứa sẽ chăm sóc người bạn nhỏ này.
Thông điệp mà em rút ra từ câu chuyện là phải biết nỗ lực,tự tin vào bản thân thì chuyện gì cũng làm được.
“Vào cái ngày tôi đưa cho bà bài luận dài mười lăm trang của mình” là trạng ngữ chỉ thời gian.
Nội dung chính của bài đọc là viết về niềm tin và nỗ lực của nhân vật tôi