Lưu Gia Bảo
Giới thiệu về bản thân
Hằng năm, trên khắp mọi miền của đất nước, rất nhiều lễ hội được tổ chức. Và lễ hội Chử Đồng Tử là một trong số đó.
Lễ hội sẽ được tổ chức từ ngày 10 đến ngày 12 tháng 2 (Âm lịch) tại đền Đa Hòa (xã Bình Minh) và đền Hóa Dạ Trạch (xã Dạ Trạch) thuộc huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên.
Về nguồn gốc của lễ hội thì theo truyền thuyết thì vào đời Hùng Vương thứ mười tám, tại làng Chử Xứ, có chàng trai tên là Chử Đồng Tử. Nhà nghèo, mẹ mất sớm, chàng sống cùng với cha. Họ chỉ có một chiếc khố để mặc chung. Khi cha mất, Chử Đồng Tử thương cha nên đã quấn khố chôn cha, còn mình đành ở không.
Một hôm, Chủ Đồng Từ đang mò cá dưới sông thì nhìn thấy một đoàn thuyền sang trọng đi tới. Đó là đoàn thuyền của công chúa Tiên Dung, con gái Vua Hùng. Chàng hoảng hốt chạy tới khóm lau để trốn, rồi lấy cát phủ lên mình. Nào ngờ, công chúa lại chọn chỗ bãi sông đẹp làm nơi dừng chân và sai người quây màn nơi khóm lau mà tắm. Nước dội làm cát trôi đi, để lộ ra một chàng trai tuấn tú. Công chúa Tiên Dung rất đỗi bàng hoàng. Nhưng khi biết được gia cảnh của chàng trai, nàng rất cảm động và cho rằng đây là duyên phận nên đã quyết định lấy Chử Đồng Tử làm chồng.
Hai vợ chồng Chử Đồng Từ quay về kinh, tìm thầy học đạo rồi đi khắp nơi truyền dạy cho nhân dân nhiều nghề như trồng lúa, dệt vải. Sau này, cả hai đều hóa lên trời. Tuy vậy, Chử Đồng Tử vẫn hiển linh giúp nhân dân đánh giặc.
Nhân dân ghi nhớ công ơn Chử Đồng Tử đã lập đền thờ bên bờ sông Hồng. Ngoài ra, họ còn nô nức làm lễ, mở hội để tưởng nhớ ông.
Lễ hội giữ được nhiều nghi lễ rất độc đáo. Nổi bật là lễ rước Thành Hoàng làng của chín làng thuộc Tổng Mễ xưa về đền Đa Hoà. Lễ rước diễn ra rất đặc sắc với sự tham gia của đoàn thuyền rồng khổng lồ lướt sóng ra giữa dòng sông Hồng lấy nước về lễ Thánh. Trong thời gian diễn ra lễ hội, nhiều tiết mục văn nghệ được biểu diễn.
Lễ hội mang giá trị văn hóa sâu sắc, là bức tranh về đời sống sinh động của người Việt cổ vùng đồng bằng Bắc Bộ trong việc khai phá đầm lầy, phù sa ven sông Hồng từ hàng ngàn năm trước. Không chỉ vậy, lễ hội còn thể hiện được tấm lòng hiếu thảo, đề cao vai trò của người thầy thuốc, phản ảnh ước mơ bình dị của người dân trong xã hội phong kiến là khát vọng được tự do yêu đương, tự do hôn nhân vượt khỏi lễ giáo gò bó.
Như vậy, lễ hội Chử Đồng Tử có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong đời sống tinh thần của người dân Việt Nam.
Đây là vai diễn cuối cùng của ông. Tuy chỉ là vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng ông đã làm cho một chú bé vui sướng, ông đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú bé sẽ không mất niềm tin vào cuộc đời.
Đây là vai diễn cuối cùng của ông. Tuy chỉ là vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng ông đã làm cho một chú bé vui sướng, ông đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú bé sẽ không mất niềm tin vào cuộc đời.
ông là người hết lòng với vai diễn
\(\)
Nhà em nuôi một chú chó rất đáng yêu tên là Bốp. Ngay từ lần đầu nhìn thấy, em đã ấn tượng bởi sự nhanh nhẹn và tinh nghịch của nó. Bốp có thân hình không quá to nhưng rất săn chắc. Bộ lông màu vàng óng mượt, mềm như tơ khiến ai cũng thích vuốt ve. Đôi mắt tròn, đen láy, luôn ánh lên vẻ thông minh và lanh lợi. Cái mũi nhỏ màu đen lúc nào cũng ươn ướt, giúp Bốp đánh hơi rất giỏi. Đôi tai vểnh cao, luôn động đậy mỗi khi có tiếng động lạ. Bốn chân ngắn nhưng rất khỏe, giúp chú chạy nhảy vô cùng nhanh nhẹn. Đuôi dài, cong cong, lúc nào cũng vẫy mỗi khi thấy em đi học về. Hằng ngày, Bốp thích chạy loanh quanh sân, nghịch ngợm với những chiếc lá rơi hoặc đuổi theo những chú bướm nhỏ. Nó rất thích được em xoa đầu và chơi đùa cùng. Mỗi lần em buồn, chỉ cần ôm Bốp vào lòng là mọi mệt mỏi tan biến. Ban đêm, Bốp luôn nằm trước cửa nhà như một người lính gác, bảo vệ cả gia đình. Em rất yêu quý Bốp vì nó không chỉ là một con vật nuôi mà còn là một người bạn trung thành, luôn bên em mỗi ngày.
câu 7 :tôi lại hình dung ra những buổi sáng sớm, khi sương mù còn giăng kín lối, cả làng như chìm trong màn sương huyền bí
câu 8 :Dù có đi đâu, làm gì, trái tim tôi vẫn không thể quên được hình ảnh quê nhà - nơi tôi đã sinh ra và lớn lên
câu 9: em thích nơi chứa đựng những kỷ niệm ngọt ngào của tuổi thơ, vì nó mang lại kỷ niệm đẹp của tác giả
câu 10:Những người nông dân lặng lẽ ra đồng, còn tôi thì thong thả đạp xe trên con đường làng đất đỏ, cảm nhận làn gió nhẹ nhàng thổi qua.
Cá heo là một trong những loài sống dưới nước đáng yêu và thông minh. Nó là một loài biển có thân hình rất đặt biệt , không giống những loài thông thường .
con nương gắn liền với cùng những bãi đồi xanh mướt và những chiếc thuyền của những bạn nhỏ
Trong khu vươn nho nhỏ nhà em có trồng một cây khế cũng nho nhỏ .Cây khế là từ thời bà ngoại em để lại .Bao nhiêu năm qua ,cây khế vấn luôn sai trĩu quả .
Cây khế được trồng trên một mảnh đất nhỏ ,xung quanh chẳng có một cây nào khác nên nhìn cây khế có vẻ khá đơn độc .Thế nhưng cây khế vẫn luôn vươn mình lên cao .Thân cây khế chỉ bé bằng bắp chân của người lớn .Những cành lá tỏa ra bốn phía và rủ bóng xuống mắt đất .Biết bao lần em ngồi dưới gốc cây để học bài mà chẳng sợ nắng vì tán lá đã che hết ánh nắng rồi .Thi thoẳng ,lại có một vài chiếc lá rụng xuống đất .Một vài chiếc lá vàng rụng xuống .Một vài chiếc lá non lại nhú ra .Em chẳng thể đếm được mỗi ngày có bao nhiêu chiếc lá rụng .
Em thích nhất là mùa khế chín .Khi khế còn xanh ,quả khế bám rất chắc vào cành cây .Khi khế chín rồi ,thì cành cây lại chở lên yếu ớt .Khi đó ,em đứng dưới gốc cây và lắc lư thân cây cũng đủ để cho quả khế rơi xuống đất .Khi ấy ,em nhặt khế lên và mang đi rửa để thưởng thức .Khế ngọt nên lũ chim tỏ ra thích thú lắm .Chúng thường xà xuống những quả khế đã chín già .Thi thoẳng ,ở dưới gốc cây vẫn có những quả khế đã bị chim ăn mất một phần .
Em luôn tự nhủ rằng ,phải chăm sóc thật tốt cho cây khế để cây khế luôn cho gia dình em quả ngọt.
Câu 1:Con vẹt cất cánh chào ông
Câu 2:Nên chân trọng động vật vào đồng loại chúng