Nguyễn Phan Gia Hân
Giới thiệu về bản thân
Thạch Lam là cây bút tinh tế của nhóm Tự Lực văn đoàn, người luôn hướng ngòi bút vào những mảng sáng tối trong tâm hồn con người và những kiếp đời lầm than. Truyện ngắn "Trở về" là một bản nhạc buồn, một hồi chuông cảnh tỉnh về sự băng hoại đạo đức của con người trước sức mạnh của đồng tiền và lối sống thị thành hào nhoáng.
Đoạn trích tập trung vào chuyến thăm quê sau nhiều năm xa cách của nhân vật Tâm. Giờ đây, Tâm đã là một người có địa vị, có vợ giàu sang ở thành phố. Trở lại làng quê cũ, nơi nuôi dưỡng tuổi thơ và sự trưởng thành của mình, nhưng trong lòng Tâm không hề có sự bồi hồi, xúc động của một người con xa xứ. Thay vào đó, chàng nhìn mọi thứ bằng con mắt xa lạ, thậm chí là ghẻ lạnh. Những hình ảnh thân thuộc như con đường đất, ngôi nhà cũ hay những người họ hàng nghèo khổ chỉ khiến Tâm cảm thấy mệt mỏi và muốn chối bỏ. Chàng sợ cái nghèo của quê hương làm vấy bẩn vẻ sang trọng hiện tại của mình.
Đối lập hoàn toàn với sự lạnh lùng của Tâm là hình ảnh người mẹ già. Bà hiện lên với tất cả sự tần tảo, nhẫn nhục và tình yêu con vô bờ bến. Khi gặp lại con sau bao năm, bà không trách móc sự biền biệt, mà chỉ "ứa nước mắt" vì mừng rỡ. Bà vẫn lo lắng cho con từng chút một, từ miếng ăn đến giấc ngủ, dù bản thân đang sống trong cảnh túng quẫn. Sự hy sinh thầm lặng của người mẹ chính là hiện thân của vẻ đẹp tâm hồn truyền thống, đối chọi gay gắt với lối sống vị kỷ, thực dụng mà Tâm đã tiêm nhiễm từ nơi phố thị.
Sự bạc bẽo của Tâm đạt đến đỉnh điểm khi chàng vội vã rời đi, mang theo sự nhẹ nhõm vì đã "xong nghĩa vụ". Chàng sợ bà mẹ nghèo khổ sẽ làm hỏng cuộc đời mới của mình ở thành phố, nên đã tìm cách giấu giếm nguồn gốc của bản thân với vợ. Hình ảnh Tâm bước ra khỏi cổng làng mà không một lần ngoảnh lại đã khắc họa sâu sắc sự đứt gãy về tình cảm và đạo đức.
Về nghệ thuật, Thạch Lam vẫn giữ lối viết nhẹ nhàng, giàu chất thơ nhưng chứa đựng sức công phá mạnh mẽ vào tâm trí độc giả. Tác giả không dùng những lời đao to búa lớn để phê phán, mà để các chi tiết tự lên tiếng. Sự tương phản giữa hai thế giới: một bên là sự giàu sang giả tạo đi kèm lòng dạ hẹp hòi, một bên là sự nghèo khó vật chất nhưng giàu có về tình thương đã tạo nên giá trị nhân văn sâu sắc cho tác phẩm.
"Trở về" không chỉ là câu chuyện của riêng nhân vật Tâm, mà còn là lời nhắc nhở cho tất cả chúng ta về đạo làm con và giá trị của cội nguồn. Qua đoạn trích, Thạch Lam đã khẳng định: khi con người ta đánh mất đi lòng biết ơn và tình yêu thương đối với gia đình, quê hương, thì dù có giàu sang đến đâu, tâm hồn ấy cũng chỉ là một khoảng trống vô nghĩa.
Câu 1:bài thơ "Hơi ấm ổ rơm" được viết theo thể thơ tự do
Câu 2:
-Người bộc lộ cảm xúc là nhân vật "tôi"
-Cuộc gặp gỡ diễn ra giữa nhân vật "tôi"(người con) và "bà mẹ" tại ngôi nhà tranh nhỏ bé ven đồng chiêm
Câu 3:
-Biện Pháp Tu Từ:So Sánh(hơi ấm của ổ rơm-chăn đệm)
-Tác dụng:
+làm cho hình ảnh "ổ rơm"hiện lên đầy vẻ gợi hình,gợi cảm,tăng sự biểu đạt
+Nhấn mạnh sự ấm áp lạ kỳ,thiêng liêng của "ổ rơm".Dù những cọng rơm có vẻ ngoài thô mộc,nghèo khó("xơ xác gầy gò") nhưng lại chứa đựng tình nồng ấm,sự che chở còn hơn cả những vật dụng tiện nghi như "chăn đệm"
+Qua đó, tác giả thể hiện sự trân trọng và lòng biết ơn sâu sắc đối với những điều bình dị,mộc mạc nhưng chứa đựng giá trị tinh thần to lớn trong cuộc sống.
Câu 4:
Hình ảnh ổ rơm:
+là hình ảnh quen thuộc,mộc mạc của làng quê Việt Nam
+Không chỉ ấm về mặt thể chất mà còn là hơi ấm về tinh thần,về tình người,sự đùm bọc của người mẹ ở quê hương
+Là biểu tượng cho sự đùm bọc,che chở của nhân dân dành cho người lính trong kháng chiến
Câu 5:Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là sự ngợi ca tình người và tình quân dân ấm áp,cao đẹp
Câu 6:
Bài thơ "Hơi ấm ổ rơm" đẫ để lại trong em niềm cảm xúc động sâu về tình quân dân thắm thiết trong những năm tháng chiến tranh.Giữa cái lạnh giá của đêm đông,hình ảnh "ổ rơm" hiện lên thật giản dị nhưng chứa đựng sức mạnh sưởi ấm kỳ lạ.Đó không chỉ là hơi ấm vật lý từ những "cọng rơm xơ xác", mà còn chính là hơi ấm đến từ lòng nhân hậu,bao dung của người mẹ nghèo dành cho người chiến sĩ.Qua đó,em cảm nhận được sự trân trọng và lòng biết ơn chân thành của nhân vật trữ tình đối với những người mẹ hậu phương.Bài thơ khẳng định một chân lý đơn giản:chính những điều bình dị,mộc mcaj nhất lại tạo nên sức mạnh tinh thần to lớn cho con người.Những vần thơ của Nguyễn Duy không chỉ là lời ngợi ca tình người mà còn là bài học về sự thấu hiểu và chia sẻ