Lý Thị Liên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Bài thơ thành đạo học của Tú xương là 1 tiếng lòng đầy trăn trở trước sự suy đồi của nền học vấn đương thời. về nội dung, tác giả khắc họa bức tranh giáo dục phản bội lại các giá trị nho giáo truyền thống. Đạo đức bị xem (Chánrồi) việc cứ trở nên tầm thường với thái độ học hành hơi hợt, lợi. Qua đó, bài thơ bộc lộ nỗi thất vọng sâu sắc cùng thái độ phê phán quyết liệt đối với những kẻ chạy theo danh lợi và sự thờ ờ của xã hội đương thời. Về nghệ thuật, bài thơ nổi bật với thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật được sử dụng vô cùng linh hoạt. Tác giả kết hợp nhuần Nguyễn giữa giọng điệu chào Phụng, châm biếm sâu cay với xót xa, ai oán. Các biện pháp tu từ như liệt kê và đối lập được triển khai khéo léo để nhấn mạnh sự xuống cấp trầm trọng của nền Đạo học. Ngôn ngữ thơ giản dị, mang đậm hơi thở đời sống nhưng lại có sức đã kích mạnh mẽ, để lại dư âm zai giảng trong lòng người đọc.
Câu 2
Học tập là con đường quan trọng nhất để mỗi người mở rộng tri thức, hoàn thiện bản thân và xây dựng tương lai. Đối với học sinh, ý thức học tập không chỉ quyết định kết quả học tập mà còn thể hiện thái độ sống, tinh thần trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Tuy nhiên, thực tế hiện nay cho thấy ý thức học tập của học sinh đang có nhiều biểu hiện đáng suy nghĩ, bên cạnh những tấm gương chăm chỉ, vẫn còn không ít bạn học tập hời hợt, thiếu mục tiêu và động lực phấn đấu.
Trước hết, cần hiểu ý thức học tập là sự tự giác, chủ động và nghiêm túc trong học tập. Người có ý thức học tập luôn biết xác định mục tiêu, chăm chỉ tiếp thu kiến thức, tự giác làm bài, tìm tòi và rèn luyện để tiến bộ từng ngày. Đây là phẩm chất rất cần thiết của mỗi học sinh, bởi không ai có thể thành công nếu thiếu sự cố gắng và kiên trì.
Hiện nay, nhiều học sinh có ý thức học tập rất tốt. Các bạn luôn chăm chú nghe giảng, tích cực phát biểu xây dựng bài, tự giác ôn luyện và không ngừng tìm kiếm tri thức mới. Có những bạn dù hoàn cảnh khó khăn vẫn vươn lên học giỏi, coi việc học là con đường thay đổi tương lai. Đó là những tấm gương đẹp, truyền cảm hứng cho nhiều người xung quanh.
Thế nhưng, bên cạnh đó vẫn tồn tại một bộ phận học sinh có ý thức học tập chưa cao. Nhiều bạn đi học chỉ để đối phó với gia đình, thầy cô, thiếu tập trung trong giờ học, lười làm bài tập, sao chép bài của bạn hoặc học qua loa cho đủ điểm. Không ít học sinh dành quá nhiều thời gian cho điện thoại, mạng xã hội, trò chơi điện tử mà lơ là việc học. Có bạn còn cho rằng học chỉ để thi cử, lấy bằng cấp chứ không thực sự xem trọng tri thức. Đây là thực trạng đáng lo ngại.
Nguyên nhân của tình trạng này đến từ nhiều phía. Trước hết là do bản thân học sinh chưa xác định được mục tiêu học tập đúng đắn, thiếu ý chí và chưa hiểu rõ giá trị của tri thức. Bên cạnh đó, sự phát triển của công nghệ khiến nhiều bạn dễ bị cuốn vào những thú vui giải trí. Một số gia đình chưa quan tâm sát sao đến việc học của con hoặc tạo áp lực quá lớn khiến học sinh chán nản. Ngoài ra, phương pháp dạy học đôi khi còn khô khan, chưa khơi dậy được niềm yêu thích học tập ở học sinh.
Ý thức học tập kém sẽ gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng. Học sinh sẽ mất dần kiến thức nền tảng, kết quả học tập sa sút, đánh mất cơ hội phát triển bản thân và khó đạt được thành công trong tương lai. Xa hơn, nếu thế hệ trẻ thiếu ý thức học tập thì đất nước sẽ thiếu đi nguồn nhân lực chất lượng để phát triển.
Để khắc phục tình trạng này, trước hết mỗi học sinh cần tự nhận thức rõ vai trò của việc học, xác định mục tiêu đúng đắn và rèn luyện tính tự giác. Gia đình cần quan tâm, động viên và định hướng con em đúng cách. Nhà trường cũng cần đổi mới phương pháp giảng dạy, tạo hứng thú học tập cho học sinh. Quan trọng hơn cả, mỗi bạn trẻ phải hiểu rằng học tập là vì chính mình, không ai có thể học thay hay sống thay cuộc đời của mình.
Là học sinh, em nhận thấy bản thân cần nỗ lực hơn nữa trong học tập, biết quý trọng thời gian và không ngừng cố gắng. Ý thức học tập tốt hôm nay chính là nền móng vững chắc cho tương lai ngày mai. Chỉ khi học tập bằng sự tự giác và đam mê, chúng ta mới có thể chạm tới thành công và trở thành người có ích cho xã hội.
Câu 1
Thể thơ thất ngôn bát cú đường luật
Câu 2:
Đề tài: Đạo đức sự suy tàn của nho học
Câu 3:
Tác giả cho rằng “Đạo đức ngày nay chán lắm rồi” vì đạo đức không còn sự coi trọng như trước việc học hành sa sút nhiều người chán chường, lựa chọn bỏ học, sĩ khí giảm suốt và mục tiêu việc học không còn đạo lý hay trí tuệ mà lại trở nên thực dụng,chạy theo danh lợi
Câu 4
Những từ láy được sử dụng trong văn bản: lim dim,nhấp nhổm, rụt rè, bản lính Nhận xét : những từ láy kể trên có tác dụng gợi tả một cách chân thực sự uể oải
Câu 5
Nội dung: bài thơ đã khắc họa thành công buổi cảnh đạo đức suy tàn cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20 qua đó thể hiện nỗi buồn sự chua xót của tác giả khi việc học hành không được coi trọng sĩ khí của những nhà nho giảm suốt con người chạy theo lý tưởng dụng thay vì những lý tưởng cao đẹp
Câu 1.
→ Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật
Câu 2.
→ Bài thơ viết về sự suy tàn, xuống cấp của nền Nho học (đạo học) trong xã hội lúc bấy giờ.
Câu 3.
→ Tác giả cho rằng đạo học đã chán vì:
- Người đi học ít, nhiều người bỏ học: “Mười người đi học, chín người thôi”.
- Cảnh trường lớp, việc học lười nhác, uể oải: “Cô hàng bán sách lim dim ngủ / Thầy khoa tư lương nhấp nhẩm ngồi”.
- Kẻ sĩ mất khí phách, nhút nhát: “Sĩ khí rụt rè gà phải cáo”.
- Thi cử trở nên gian dối, liều lĩnh, mất ý nghĩa chân chính: “Văn trường liều lĩnh đấm ăn xôi”.
⇒ Tất cả cho thấy nền Nho học đang mục nát, suy thoái
Câu 4.
→ Các từ láy như: “lim dim”, “nhấp nhẩm”, “rụt rè” được dùng rất đắt giá:
- Gợi lên trạng thái uể oải, chán nản, thiếu sinh khí của cảnh học hành thi cử.
- Tạo giọng thơ châm biếm, mỉa mai sâu cay.
- Làm nổi bật sự sa sút, tầm thường hóa của đạo học thời bấy giờ.
Câu 5.
→ Bài thơ phê phán sâu sắc thực trạng suy tàn của nền Nho học và cảnh thi cử mục nát dưới thời thực dân nửa phong kiến, qua đó thể hiện nỗi đau xót, chán chường của Tú Xương trước sự xuống cấp của đạo học và xã hội đương thời.
Câu 1.
→ Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật
Câu 2.
→ Bài thơ viết về sự suy tàn, xuống cấp của nền Nho học (đạo học) trong xã hội lúc bấy giờ.
Câu 3.
→ Tác giả cho rằng đạo học đã chán vì:
- Người đi học ít, nhiều người bỏ học: “Mười người đi học, chín người thôi”.
- Cảnh trường lớp, việc học lười nhác, uể oải: “Cô hàng bán sách lim dim ngủ / Thầy khoa tư lương nhấp nhẩm ngồi”.
- Kẻ sĩ mất khí phách, nhút nhát: “Sĩ khí rụt rè gà phải cáo”.
- Thi cử trở nên gian dối, liều lĩnh, mất ý nghĩa chân chính: “Văn trường liều lĩnh đấm ăn xôi”.
⇒ Tất cả cho thấy nền Nho học đang mục nát, suy thoái.
Câu 4.
→ Các từ láy như: “lim dim”, “nhấp nhẩm”, “rụt rè” được dùng rất đắt giá:
- Gợi lên trạng thái uể oải, chán nản, thiếu sinh khí của cảnh học hành thi cử.
- Tạo giọng thơ châm biếm, mỉa mai sâu cay.
- Làm nổi bật sự sa sút, tầm thường hóa của đạo học thời bấy giờ.
Câu 5.
→ Bài thơ phê phán sâu sắc thực trạng suy tàn của nền Nho học và cảnh thi cử mục nát dưới thời thực dân nửa phong kiến, qua đó thể hiện nỗi đau xót, chán chường của Tú Xương trước sự xuống cấp của đạo học và xã hội đương thời.
Câu 1
Văn bản “Trẻ con không được ăn thịt chó” của Nam Cao đã khắc họa bi kịch đau xót của một gia đình nghèo trước nạn đói. Bi kịch ấy trước hết thể hiện ở hoàn cảnh sống túng quẫn: người mẹ còm cõi, những đứa con gầy gò, đói khát, chỉ biết ngồi chờ chút thức ăn thừa. Trong khi đó, người cha vì thói nghiện rượu và sự ích kỉ đã giết chó, mời bạn bè nhậu nhẹt, bỏ mặc vợ con. Hình ảnh người mẹ phải nghĩ cách đốt tóc cho con chơi để quên cơn đói cho thấy nỗi bất lực và tình thương con sâu sắc. Đau đớn nhất là khoảnh khắc lũ trẻ háo hức chờ đợi, rồi chết lặng khi mâm bưng xuống chỉ còn chiếc bát không. Tiếng khóc tức tưởi của chúng khiến người đọc xót xa, ám ảnh. Qua đó, Nam Cao không chỉ tố cáo sự nghèo đói đã đẩy con người vào bước đường cùng mà còn phê phán thói vô trách nhiệm của người cha, đồng thời bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc với số phận người nông dân nghèo trước Cách mạng.
Câu 2
Tuổi thơ của mỗi người luôn gắn liền với một miền kí ức đẹp đẽ. Với em, đó là cánh đồng quê xanh mướt nằm ngay sau nhà. Nơi ấy không chỉ là một cảnh quan thiên nhiên bình dị mà còn là người bạn thân thiết, lưu giữ biết bao kỉ niệm trong sáng của những năm tháng ấu thơ.
Cánh đồng quê em trải dài như một tấm thảm khổng lồ. Vào mùa xuân, lúa non phủ kín mặt đất một màu xanh mát mắt. Những ngọn lúa mềm mại đung đưa theo gió như những làn sóng nhỏ lăn tăn. Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng đầu tiên vừa hé, cánh đồng long lanh bởi những giọt sương còn đọng trên lá. Xa xa, từng đàn cò trắng chao nghiêng trên nền trời trong xanh, tạo nên một bức tranh thanh bình và thơ mộng.
Đến mùa hè, cánh đồng khoác lên mình chiếc áo vàng óng ả. Hương lúa chín thơm ngào ngạt lan tỏa trong không khí. Mỗi khi chiều xuống, em thường cùng lũ bạn chạy tung tăng trên những con đường nhỏ giữa ruộng, nghe tiếng côn trùng rả rích và ngắm mặt trời đỏ rực khuất dần sau rặng tre. Những khoảnh khắc ấy thật đẹp, thật yên bình, như thể thời gian cũng chậm lại để con người tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên.
Cánh đồng không chỉ đẹp mà còn gắn bó với biết bao kỉ niệm tuổi thơ của em. Em nhớ những buổi trưa hè theo bà ra đồng, ngồi dưới bóng tre nghe bà kể chuyện cổ tích. Em nhớ những lần cùng đám bạn thả diều, cánh diều no gió bay cao giữa nền trời xanh thẳm, mang theo bao ước mơ tuổi nhỏ. Em cũng nhớ cảm giác thích thú khi chân trần chạy trên bờ ruộng mềm mát, nghe tiếng bùn lép nhép dưới chân. Những kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng luôn khiến em thấy ấm áp mỗi khi nhớ về.
Cánh đồng quê còn dạy cho em nhiều điều quý giá. Nhìn những người nông dân cần mẫn cấy lúa, gặt hái dưới nắng mưa, em hiểu hơn giá trị của lao động. Từ những hạt thóc nhỏ bé làm nên bữa cơm thơm dẻo là biết bao công sức và mồ hôi. Cánh đồng nhắc nhở em phải biết trân trọng thành quả lao động và sống có trách nhiệm hơn.
Ngày nay, cuộc sống hiện đại khiến nhiều cảnh quê dần thay đổi. Những cánh đồng có thể thu hẹp để nhường chỗ cho nhà cửa, khu công nghiệp. Điều đó khiến em càng thêm yêu quý và mong muốn giữ gìn vẻ đẹp của thiên nhiên quê hương. Bởi đó không chỉ là cảnh vật mà còn là một phần kí ức, một phần tâm hồn của mỗi người.
Dù mai này có đi đâu xa, hình ảnh cánh đồng quê vẫn luôn ở trong trái tim em. Đó là nơi bắt đầu của những giấc mơ, là miền kí ức tuổi thơ trong trẻo mà em sẽ mãi nâng niu, trân trọng.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính của văn bản: Tự sự (kết hợp miêu tả và biểu cảm).
Câu 2:
Người mẹ đã nhổ tóc đốt cho cháy để lũ trẻ xúm vào bắt “con cháy”, coi như trò chơi, nhằm đánh lạc hướng để chúng tạm quên cơn đói và chờ người lớn ăn xong.
Câu 3:
Hình ảnh “cái bát không” có ý nghĩa:
- Tố cáo sự ích kỉ, vô trách nhiệm của người cha, chỉ lo chè chén với bạn bè mà quên vợ con đói khổ.
- Làm nổi bật bi kịch nghèo đói cùng cực của gia đình, đến nỗi lũ trẻ mong mỏi nhưng cuối cùng chẳng còn gì để ăn.
- Gợi nỗi xót xa, đau đớn cho người đọc về số phận những con người nghèo khổ.
Câu 4:
Diễn biến tâm lí của lũ trẻ:
- Khi nghe tiếng bố gọi dọn mâm: vui mừng, háo hức, hi vọng được ăn.
- Khi chị Gái bê mâm xuống còn cố trêu các em: mong ngóng, sốt ruột, hồi hộp.
- Khi nhìn thấy cái mâm chỉ còn “cái bát không”: thất vọng, tủi thân, đau khổ rồi bật khóc.
- Diễn biến tâm lí ấy thể hiện nỗi đói khát cùng cực của lũ trẻ và bi kịch đáng thương của những đứa trẻ trong cảnh nghèo đói.
Câu 5:
Sự nghèo đói không chỉ khiến con người thiếu thốn vật chất mà còn làm tan vỡ hạnh phúc gia đình. Nó khiến con người đau khổ, tủi cực, dễ nảy sinh ích kỉ và vô trách nhiệm. Trong đoạn trích, cái đói đã cướp đi niềm vui tuổi thơ của những đứa trẻ, khiến người mẹ bất lực, xót xa. Vì thế, mỗi người cần biết yêu thương, sẻ chia và có trách nhiệm xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình mình.