Lê Văn Hùng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Văn Hùng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

bai 2 Bắt nạt trong trường học là một vấn đề đáng lo ngại trong xã hội hiện nay, ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường giáo dục và sự phát triển toàn diện của học sinh. Đây không chỉ là những hành vi trêu chọc đơn thuần mà còn bao gồm bạo lực thể chất, xúc phạm tinh thần, cô lập bạn bè hoặc lan truyền thông tin xấu trên mạng xã hội.

Trước hết, cần thấy rằng bắt nạt học đường để lại hậu quả rất nặng nề. Đối với nạn nhân, các em có thể bị tổn thương về tâm lý, mất tự tin, lo âu, thậm chí dẫn đến trầm cảm hoặc những hành động tiêu cực. Việc học tập cũng bị ảnh hưởng khi các em không còn cảm thấy an toàn và thoải mái trong môi trường trường lớp. Về phía người gây ra hành vi bắt nạt, nếu không được uốn nắn kịp thời, các em có thể hình thành thói quen bạo lực, thiếu sự đồng cảm và tôn trọng người khác.

Nguyên nhân của tình trạng này xuất phát từ nhiều phía. Một số học sinh chưa được giáo dục đầy đủ về kỹ năng sống và cách ứng xử. Bên cạnh đó, ảnh hưởng từ gia đình, môi trường xung quanh hoặc những nội dung tiêu cực trên mạng xã hội cũng góp phần làm gia tăng hành vi bắt nạt. Ngoài ra, sự thiếu quan tâm, giám sát từ nhà trường và người lớn cũng khiến vấn đề này trở nên khó kiểm soát.

Để giải quyết tình trạng bắt nạt học đường, cần có sự chung tay của gia đình, nhà trường và xã hội. Nhà trường cần xây dựng môi trường học tập an toàn, thân thiện; tăng cường giáo dục đạo đức, kỹ năng sống cho học sinh. Giáo viên nên quan tâm, lắng nghe và kịp thời phát hiện những dấu hiệu bất thường. Gia đình cần dạy con biết yêu thương, tôn trọng người khác và chia sẻ khi gặp khó khăn. Đồng thời, mỗi học sinh cũng cần nâng cao nhận thức, biết nói không với bạo lực và sẵn sàng lên tiếng bảo vệ bạn bè.

Tóm lại, bắt nạt học đường là một vấn đề nghiêm trọng cần được nhìn nhận đúng mức và giải quyết kịp thời. Một môi trường học đường lành mạnh không chỉ giúp học sinh phát triển kiến thức mà còn nuôi dưỡng nhân cách tốt đẹp, góp phần xây dựng một xã hội văn minh và nhân ái hơn.

b1

1 Văn bản bàn về vấn đề hội nhập văn hóa trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay. Tác giả khẳng định sự phát triển mạnh mẽ của khoa học – công nghệ đã thúc đẩy quá trình giao lưu văn hóa giữa các dân tộc, vừa tạo cơ hội tiếp thu tinh hoa nhân loại, vừa đặt ra nguy cơ đánh mất bản sắc. Vì vậy, mỗi quốc gia cần hội nhập một cách thông minh, biết “nhận” và “cho”, vừa tiếp biến giá trị bên ngoài, vừa đóng góp những nét đặc sắc của văn hóa dân tộc. Đảng ta cũng nhấn mạnh vai trò của văn hóa như nền tảng và động lực phát triển bền vững. Văn bản đặc biệt đề cao việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc – cốt cách làm nên sức mạnh nội tại, giúp chống lại nguy cơ “hòa tan”. Qua đó, khẳng định hội nhập phải đi đôi với bảo tồn và phát huy giá trị truyền thống.

2

Giữ gìn bản sắc văn hóa trong thời đại ngày nay có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi dân tộc. Bản sắc văn hóa là cội nguồn, là “linh hồn” tạo nên sự khác biệt và sức sống bền vững của một quốc gia trong quá trình hội nhập. Khi biết trân trọng và phát huy các giá trị truyền thống, con người sẽ có ý thức gìn giữ nguồn cội, từ đó củng cố lòng tự hào dân tộc. Đồng thời, bản sắc văn hóa còn là “tấm lá chắn” giúp chúng ta chọn lọc, tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại mà không bị hòa tan. Trong bối cảnh toàn cầu hóa, việc giữ gìn bản sắc không đồng nghĩa với bảo thủ, mà là sự tiếp biến sáng tạo để văn hóa dân tộc ngày càng phong phú. Vì vậy, mỗi cá nhân, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần có trách nhiệm gìn giữ và phát huy những giá trị văn hóa tốt đẹp của dân tộc.

Chuyện xảy ra vào một mùa hè cách đây khoảng hai năm. Khi đó mẹ tôi là bác sĩ quân y, suốt ngày bận rộn việc cơ quan và gia đình. Hôm đó, nhìn thấy mẹ đi làm về, tôi chạy ra chào mẹ rồi chạy vội vào góc học tập đê đọc nốt quyên truyện tranh Co-nan. Một lát sau, tôi nghe tiếng mẹ gọi dưới nhà: Hùng ơi, xuống quét nhà hộ mẹ đi con. – Con đang bận mẹ ơi. – Tôi nói, mắt vẫn không rời quyển truyện.

Mẹ đột ngột bước vào phòng tôi, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi: Sao con không quét nhà hộ mẹ mà vẫn ngồi đây đọc truyện?

Tôi phụng phịu cất quyển truyện vào ngăn bàn, lê bước xuống nhà, cầm lấy cây chổi vung tứ tung cho xong. Đồ bị rơi xuống đất tôi cũng chẳng thèm nhặt lên. Mặt tôi cau có, giận dữ. Căn phòng khách gọn ghẽ, đẹp đẽ của mẹ dưới bàn tay tôi đã bừa bộn như một bãi chiến trường. Mẹ nhẹ nhàng bảo: Con nhẹ tay thôi không hư hết đồ đạc bây giờ.

Sự bực bội trong tôi chợt bùng lên. Tôi ném cái chổi xuống đất, hét vào mặt mẹ: Thế con phải làm thế nào. Nếu mẹ không vừa ý thì mẹ tự đi mà dọn lấy. Mẹ sững sờ nhìn tôi, vì đây là lần đầu tiên tôi cãi mẹ, sau mẹ buồn rầu nói: Nếu con không muốn làm thì thôi, từ giờ mẹ sẽ không nhờ con nữa.

Mặc dù biết là mình có lỗi nhưng tôi vẫn chạy lên phòng, khoá cửa lại, ngồi vào bàn. Tôi lấy sách vở ra nhưng không làm nổi một bài nào. Hình ảnh mẹ với đôi mắt ngấn nước luôn hiện ra. Tôi đã hỗn láo với mẹ. Trong bữa cơm buổi tối, bố hỏi vì sao tôi đã hỗn láo với mẹ, tôi không trả lời được. Sự hối hận làm tôi bật khóc. Lỗi của tôi đối với mẹ là không thể chấp nhận được. Tôi muốn xin lỗi mẹ nhưng không dám.

Đêm hôm ấy, mẹ tôi phải đi cấp cứu. Bác sĩ nói mẹ bị cảm nặng và kiệt súc. Nhìn mẹ xanh xao nằm trên giường bệnh, tôi hối hận vô cùng. Phải chăng lúc đó tôi cố giúp mẹ việc nhà thì mẹ đâu đến nỗi? Tôi nắm lấy bàn tay xương xương, gầy gầy của mẹ, nghẹn ngào nói trong nước mắt: “Mẹ ơi, con có lỗi với mẹ, mẹ hãy tha thứ cho con nhé!”.

Đã hai năm trôi qua nhưng tôi không quên được ngày hôm ấy. Giờ tôi đã là nữ sinh lớp sáu, đã trưởng thành hơn và biết giúp mẹ nhiều việc nhà. Tói tự nhủ với lòng mình, sẽ không bao giờ được phép lặp lại lỗi lầm như thế nữa. Bởi vì, bạn biết không, nếu như chúng ta đối xử không tốt với những người thân yêu ruột thịt của mình, chúng ta sẽ cảm thấy cắn rứt và tội lỗi.

Thế rồi tôi quay sang ôm trầm lấy mẹ và nói: “Con yêu mẹ! Con xin lỗi mẹ, sẽ không có lần nào con để mẹ phải lo lắng cho con nữa.” Tôi rút ra cho mình bài học đắc giá và tự hứa sẽ không phạm phải lỗi lầm này một lần nữa

bài này không phải sự thật em tự nghĩ ra


1 văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại

2 hạt dẻ gai lớn lên trong sự che chở và yêu thương của mẹ, trên sườn núi cao cheo leo. Khi mùa xuân đến, hạt dẻ gai được mẹ đưa đi, bay theo chiều gió để sẵn sàng đón nhận một cuộc sống mới và những thử thách ở phía trước 

3 2 từ láy là cheo, lồng lộng

4 nhân vật tôi dc thể hiện sự dũng cảm  

Sẵn sàng rời xa mẹ, đón nhận cuộc sống mới với lòng can đảm thông minh và co tình cảm Biết ơn mẹ, hiểu được lời dặn của mẹ và có thể mơ mộng.

5 Luôn dũng cảm và sẵn sàng đối mặt với những thử thách trong cuộc sống để trưởng thành và phát triển , Biết yêu thương và biết ơn cha mẹ, đồng thời tôn trọng sự sẻ chia, hy sinh của mẹ , Chấp nhận sự thay đổi và những điều mới mẻ, bởi đó là quy luật tự nhiên để chúng ta tiến bộ hơn.