Đinh Thị Hậu
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Gìn giữ và phát huy giá trị văn hóa truyền thống là giữ gìn hồn cốt của dân tộc. Văn hóa truyền thống như phong tục, lễ hội, ca dao, nghề thủ công chính là sợi dây nối quá khứ với hiện tại, giúp mỗi người Việt nhận diện mình là ai giữa dòng chảy hội nhập. Khi ta trân trọng những giá trị ấy, ta có điểm tựa tinh thần để không bị hòa tan, có lòng tự hào để ngẩng cao đầu với bạn bè quốc tế. Hơn nữa, văn hóa truyền thống còn là nguồn lực kinh tế quý giá. Nhiều làng nghề, di sản, lễ hội đã trở thành sản phẩm du lịch, tạo việc làm và thu nhập cho cộng đồng. Tuy nhiên, giữ gìn không có nghĩa là đóng khung quá khứ. Phát huy đòi hỏi ta phải làm mới, sáng tạo trên nền tảng truyền thống để nó sống được trong đời sống hôm nay. Mỗi bạn trẻ học một làn điệu dân ca, mặc một tà áo dài, hay kể lại câu chuyện cổ tích cho em mình nghe chính là đang góp phần viết tiếp bản sắc Việt Nam.
Câu 2.
Xuân Quỳnh là nhà thơ của tình yêu và hạnh phúc đời thường. Thơ chị vừa hồn nhiên, đằm thắm vừa trăn trở, âu lo. “Thơ tình cuối mùa thu” được viết khi chị đã đi qua tuổi đôi mươi, trải nhiều sóng gió. Bài thơ vì thế là tiếng lòng của một người phụ nữ từng trải, biết trân trọng và giữ gìn hạnh phúc sau khi đã thấu hiểu lẽ đời.
Bài thơ mở ra bằng bức tranh cuối thu mang vẻ tàn phai: “Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá”. Mùa thu đang đi qua cùng chiếc lá, dòng nước, hoa cúc. Nghệ thuật liệt kê kết hợp nhân hóa cho thấy thời gian trôi nhanh, vạn vật đều biến đổi. Giữa không gian xao xác ấy, nhà thơ đột ngột khẳng định: “Chỉ còn anh và em,Chỉ còn anh và em ,Là của mùa thu cũ”. Điệp ngữ như một lời tuyên thệ, gạt bỏ mọi đổi thay bên ngoài để giữ lại điều cốt lõi nhất: tình yêu.
Tình yêu ấy không còn là cảm xúc bồng bột thuở ban đầu. Nó được thử thách qua “mùa gió bão”, qua “ngày thác lũ” để trở nên vững chãi như “hàng cây”, êm đềm như “dòng sông”. Đây là tình yêu của những người đã trưởng thành, hiểu rằng hạnh phúc đời thường cần được xây đắp bằng bao dung và sẻ chia.
Khổ cuối, “làn gió heo may” bất chợt thổi về làm “Lối đi quen bỗng lạ”, gợi những xao động, những cám dỗ mới: “Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may”. Nhưng người phụ nữ trong thơ đã chọn thái độ bình thản. Bởi chị tin vào tình yêu đã được tôi luyện, tin vào người đồng hành của mình. Bài thơ khép lại bằng lời khẳng định thầm lặng nhưng mạnh mẽ về sự thủy chung.
Thơ Xuân Quỳnh không cầu kỳ hình thức. Thể thơ năm chữ với nhịp điệu nhẹ nhàng, như lời thủ thỉ tâm tình. Hình ảnh thơ gần gũi, lấy từ thiên nhiên cuối thu: mây, lá vàng, hoa cúc, gió heo may. Nhưng tất cả đều được thổi hồn để trở thành biểu tượng cho thời gian và lòng người.
Nghệ thuật đặc sắc nhất là so sánh và điệp ngữ. So sánh “Tình ta như hàng cây”, “Tình ta như dòng sông” vừa cụ thể hóa tình cảm trừu tượng, vừa nhấn mạnh sự bền bỉ, sâu sắc. Điệp ngữ “Chỉ còn anh và em” lặp lại hai lần, đứng một mình thành câu thơ, tạo thành điểm nhấn cảm xúc, như cái neo giữ con thuyền tình yêu khỏi bị gió thời gian cuốn đi.
Giọng điệu thơ có sự hòa quyện giữa buồn và tin. Buồn vì nhận ra quy luật phôi pha của tuổi trẻ, của mùa. Tin vì tìm thấy một điểm tựa vững chắc trong tình yêu. Chính sự từng trải đã làm cho giọng thơ Xuân Quỳnh ở đây đằm hơn, đôn hậu hơn.
“Thơ tình cuối mùa thu” là khúc tự hát của một trái tim phụ nữ giàu yêu thương và bản lĩnh. Bài thơ không chỉ nói về tình yêu đôi lứa mà còn là một triết lý sống: điều quý giá nhất không phải là những gì rực rỡ ban đầu, mà là những gì còn lại sau cùng. Qua đó, Xuân Quỳnh đã khẳng định vẻ đẹp của hạnh phúc đời thường, thứ hạnh phúc được chắt chiu từ những mất mát, lo âu và lòng tin son sắt.
Câu 1: Giới thiệu lễ buộc chỉ cổ tay của người lào
Câu 2: Phong tục buộc chỉ cổ tay của người lào
Câu3: phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ hình ảnh minh họa lễ buộc chỉ cổ tay
Tác dụng: tăng tính thuyết phục và hấp dẫn cho văn bản, giúp người đọc hình dung rõ hơn về phong tục
Câu 4: em hiểu là đây không chỉ là một thủ tục hình thức mà là một liều thuốc tinh thần sợi chỉ là biểu tượng của sự may mắn nó tạo ra niềm tin nội tại giúp con người có thêm sức mạnh tinh thần vượt qua khó khăn và trân trọng cuộc sống hiện tại.
Câu 5: văn bản gợi cho em suy nghĩ cảm thấy ngưỡng mộ Nét văn hóa hiền hòa đậm tính nhân văn của người dân nước láng giềng,những phong tục tốt đẹp là linh hồn của dân tộc cần được gìn giữ và phát huy trong thời đại hội nhập để không bị hòa tan