Đặng Trung Kiên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Trung Kiên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Luận đề của đoạn trích: Điều quyết định thành bại trong đời con người không phải ở việc sở hữu tiềm năng mà ở việc sử dụng nó.

Câu 2. Theo tác giả: Con người rất khó đi lên khi đã ở mức lưng chừng.

Câu 3.

– Biện pháp tu từ so sánh: So sánh khả năng của con người giống như những cơ bắp.

– Tác dụng:

+ Làm cho câu văn sinh động, hấp dẫn, giàu hình ảnh, tăng giá trị biểu đạt.

+ Giống như cơ bắp phải rèn luyện mới rắn rỏi, khả năng của con người phải rèn giũa mỗi ngày mới phát triển. Qua đó, tác giả nhấn mạnh sự cần thiết phải nỗ lực không ngừng để phát huy tiềm năng của con người.

Câu 4.

– Hội chứng “vừa đủ” là tâm lí hài lòng với mức tối thiểu ổn định, không cần phấn đấu dù bản thân có khả năng.

– Đây là tâm lí dễ nảy sinh khi con người ở mức lưng chừng, đã có một số thứ, có tí tài năng, có cái để mất, có cuộc sống thoải mái, dễ chịu.

– Hội chứng “vừa đi” biểu hiện ở xu hướng tận hưởng quá nhiều, không quý trọng thời gian và mất dần động lực để vươn lên tốt hơn. Điều này khiến con người không thể sống hết với tiềm năng.

Câu 5.

Điểm tương đồng của 02 ngữ liệu:

– Cả 02 ngữ liệu đều đề cao vai trò chủ động rèn luyện, nỗ lực của con người. Theo Rosie Nguyễn sự mài giũa hằng ngày giúp khả năng của con người không bị mai một. Theo Nguyễn Đăng Tấn sự miệt mài và nghị lực mới đem đến những giá trị cho con người.

– Cả 02 ngữ liệu đều mang đến triết lí sâu sắc về cách sống chủ động, tích cực.

Câu 1: Trong hành trình chinh phục những đỉnh cao của cuộc đời, "động lực" chính là nhiên liệu quý giá nhất giúp người trẻ không ngừng tiến về phía trước. Động lực không chỉ là những yếu tố thúc đẩy bên ngoài mà còn là sức mạnh nội sinh giúp chúng ta kiên trì, có đủ bản lĩnh để đối mặt với nghịch cảnh và nói "không" với tâm lý "vừa đủ" đầy trì trệ. Đối với mỗi người trẻ, nguồn động lực ấy có thể khác nhau: có người nỗ lực vì ước mơ chạm tay vào khát vọng tương lai, có người lại lấy gia đình và những người thân yêu làm điểm tựa để phấn đấu mang lại niềm tự hào cho cha mẹ. Đáng quý hơn cả là tinh thần cống hiến, mong muốn khẳng định giá trị bản thân và trở thành "phiên bản tốt hơn của chính mình" mỗi ngày. Khi nhìn vào những tấm gương thành đạt, chúng ta không chỉ ngưỡng mộ mà còn được truyền cảm hứng để hành động. Động lực giống như một chiếc la bàn; khi xác định được nó, người trẻ sẽ không bị lạc lối giữa những cám dỗ hay gục ngã trước những "cơn bão" của cuộc đời. Hãy tìm cho mình một lý do đủ lớn để bắt đầu và một mục tiêu đủ bền để kiên trì, bởi chỉ có nỗ lực tự thân mới giúp chúng ta viết nên những trang đời rực rỡ nhất. Câu 2:Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết bằng máu và hoa, bằng những hy sinh thầm lặng của biết bao thế hệ. Thế nhưng, giữa nhịp sống hối hả hôm nay, liệu chúng ta có đang vô tình để bụi mờ thời gian phủ lấp đi những ký ức hào hùng ấy? Trăn trở về điều đó, nữ sĩ Nguyễn Phan Quế Mai đã gửi gắm những suy tư sâu sắc qua bài thơ "Thời gian trắng". Đoạn thơ tiêu biểu trong tác phẩm không chỉ là lời tự sự về cuộc gặp gỡ giữa hai thế hệ mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh về sự lãng quên.Mở đầu đoạn thơ, tác giả đưa người đọc về với dòng hồi ức của một người lính già. Qua lời kể của ông, những năm tháng chiến tranh hiện lên đầy khốc liệt nhưng cũng thật kiêu hùng với "gió Trường Sơn", "nắng miền Trung" và "tiếng súng nổ". Những chi tiết ấy không chỉ đơn thuần là bối cảnh mà còn là biểu tượng cho một thời kỳ lịch sử ngời sáng vẻ đẹp của những người lính cách mạng. Điều đặc biệt là sự kết nối kỳ diệu giữa quá khứ và hiện tại: "Nghe tiếng súng xuyên về từ ngày tôi chưa sinh". Câu thơ gợi lên sự giao thoa giữa các thế hệ, cho thấy quá khứ không hề xa xôi mà vẫn luôn âm vang trong tâm tưởng của những người trẻ biết lắng nghe.Tiếp đến khổ thơ thứ hai, cảm xúc của tác giả chuyển từ lắng nghe sang sự tự hào và xúc động. Người viết nhận ra rằng chính những người lính anh hùng ấy đã làm nên "vị ngọt chiến thắng", đã hi sinh thanh xuân để khắc tên mình vào dáng hình đất nước. Tuy nhiên, đằng sau niềm tự hào ấy lại là một nỗi trăn trở xót xa: "rồi có ai còn nhớ tới Trường Sơn". Câu hỏi tu từ vang lên như một vết cứa, phản ánh thực trạng đau lòng khi những giá trị tinh thần hào hùng đang dần bị cuộc sống tấp nập đời thường đẩy vào quên lãng.Ở khổ thơ cuối, nỗi lòng của tác giả trở nên day dứt hơn bao giờ hết. Đó là sự đau đớn trước "sự vô tình" của con người đối với quá khứ. Những câu chuyện cần được kể, những thân phận người lính sau cuộc chiến với bao vết thương trên thân thể và tâm hồn giờ đây dường như không còn ai đoái hoài. Hình ảnh "Thời gian trắng" trong bài thơ mang tính biểu tượng cực kỳ cao. Nó không phải là một màu trắng tinh khôi mà là sự "trắng xóa" của sự xóa nhòa, nơi thời gian trôi đi khiến ký ức bị mài mòn, khiến sự hi sinh của cha ông trở nên nhạt nhòa trong tâm trí thế hệ sau.Về nghệ thuật, đoạn thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt, tạo nên một giọng điệu vừa tha thiết, vừa trăn trở. Sự kết hợp giữa tự sự và trữ tình cùng các biện pháp tu từ như ẩn dụ, liệt kê đã giúp ngôn ngữ thơ trở nên giàu sức gợi. Nguyễn Phan Quế Mai không chỉ kể chuyện mà còn đang tâm tình, đang đánh thức phần trắc ẩn trong tâm hồn mỗi độc giả.Tóm lại, đoạn thơ trong "Thời gian trắng" là một thông điệp nhân văn sâu sắc. Tác giả đã thành công khi nhắc nhở chúng ta rằng: Một dân tộc không có quá khứ là một dân tộc không có tương lai. Chúng ta cần biết trân trọng những "vết sẹo" của lịch sử và biết ơn những người đã ngã xuống, để thời gian không bao giờ trở thành một tờ giấy trắng vô tình xóa đi những giá trị thiêng liêng nhất.

Buổi sáng, một xe đạp đi từ A đến B với vận tốc 12km/ giờ. Sau 3 giờ 24 phút một xe máy cũng đi từ A đuổi theo xe đạp với vận tốc 46 km/giờ. Hỏi từ lúc bắt đầu đi, xe máy đuổi kịp xe đạp lúc mấy giờ? Biết xe máy xuất phát lúc 8 giờ sáng.