Nguyễn Thái Hòa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thái Hòa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài thơ " Mùa về" của tác giả Phạm Xuân Âm đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên. Qua những phần thơ mộc mạc, tác giả đã vẽ lên một bức tranh thiên nhiên khi mùa về thật gần gũi và thân thương. Em cảm nhận rõ sự chuyển mình của trời đất qua những hình ảnh quen thuộc như làm gió se lạnh, sắc lá đổi màu, hương lúa chín toả trong không gian, tất cả tạo nên một khung cảnh thật yên bình Đọc bài thơ, em như được sống chậm lại để lắng nghe nhịp thở của thiên nhiên và những kỉ niệm đáng nhớ và ấm áp. Giọng thơ nhẹ nhàng, tha thiết thể hiện tình yêu thiên nhiên của tác giả. " Mùa về" không ồn ào, rực rỡ mà mang vẻ đẹp giản dị, giúp người đọc cảm thấy thư thái và dễ chịu hơn. Bài thơ giúp em cảm thấy yêu thiên nhiên hơn, biết trân trọng từng khoảnh khắc bình dị trong cuộc sống và nuôi dưỡng trong mình tình yêu quê hương, đất nước.

Câu 2:

Tết trung thu ở quên em luôn diễn ra thật ấm áp và rộn ràng. Ngay từ buổi chiều, bà con xung quanh đã tụ họp lại để chuẩn bị cho buổi tết trung tối nay. Trước sân đình, nhà văn hoá, mọi người xếp bánh nướng bánh dẻo, hoa quả hình con thú trông thật đẹp mắt và dễ thương.

Em cũng được tham gia chuẩn bị cùng các bác hàng xóm, em cảm thấy rất vui. Lúc nào đến ngày tết trung thu, làng quê lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười của bọn trẻ con. Ai cũng mua cho mình một chiếc đèn trung thu để rước vào tối hôm trung thu. Tôi cũng bảo mẹ mua cho mình một chiếc hình con thỏ rất dễ thương.

Tối hôm đó, ngay từ 7 giờ nhà văn hoá đã đông nghìn nghịt, em và mẹ đã phải chen mãi mới tìm được chỗ ngồi. Sau khi ngồi vào chỗ, trưởng thôn đứng lên bục phát biểu vài lời chúc bọn trẻ luôn chăm ngoan học giỏi. Tiếp theo là luc trẻ con chúng tôi cùng nhau phá cỗ như là đi dự một đám cưới nào đó, thật đáng nhớ.

Cuối cùng thì cũng đến thời khắc mà tôi mong chờ nhất, chúng tôi được đi rước đèn quanh làng và phát lộc cho họ. Còn gì tuyệt hơn những lúc được tung tăng phát quà cho những người dân xung quanh. Đây là buổi trung thu thật tuyệt vời. Em mong rằng trung thu năm nào cũng vui tươi như vậy.

Câu 1:

Phương thức biểu đặt chính được sử dụng trong văn bản là biểu cảm, miêu tả kết hợp với tự sự.

Câu 2:

3 hoạt động lao động của người nông dân trong mùa được nhắc đến trong văn bản là: sàng thơm, sảy thóc; tinh mơ liềm hái; nện cối, trục lăn.

Câu 3:

Những dòng thơ : " Hai tay dưỡng đất, nuôi trời"/ " Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông" gợi cho em cảm nhận về người nông dân là : Người nông dân hiện lên vừa nhỏ bé giữa thiên nhiên, vừa vĩ đại trước sức lao động.

Câu 4:
Dòng thơ trên tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ ( vàng hạt lúa tượng trưng cho sức lao động của người nông dân, xanh giấc nồng tượng trưng cho sự bình yên, hạnh phúc

Với việc sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ làm cho lời thơ trở lên sinh động, gợi hình gợi cảm, ấn tượng, dễ hiểu.Nhấn mạnh sức lao động vô cùng vất vả của người nông dân. Đông thời, tác giả nhắc nhở chúng ta rằng hãy luôn trân trọng những hạt gạo vì đó là chính là thành quả lao động của người nông dân.

Câu 5:

Từ tinh thần " nhọc nhằn không mỏi, mỏi mong mùa về" của người nông dân trong bài thơ em rút ra được bài học rằng để làm ra hạt gạo không hề đơn giản. Người nông dân đã rất vất vả để có thể tạo ra hạt gạo. Nhắc nhở chúng ta rằng cần phải biết trân trọng những hạt gạo. Nhắc nhở rằng không nên lãng phí những hạt gạo vì đó chính là thành quả lao động của những người nông dân. Nhấn mạnh rằng công sức của họ không hề nhỏ chút nào. Nếu không có họ thì chúng ta cũng đâu có được những hạt gạo đã góp một phần giúp chúng ta khôn lớn. Chúng ta trân trọng những hạt gạo cũng là tôn trọng những người nông dân.

Câu chuyện xảy ra đã hơn 1 năm rồi, nhưng mỗi lần nhớ lại, mội chuyện vẫn hiện lên rõ rệt. Đó cũng là một kỉ niệm buồn đối với ba mẹ con tôi.

Hồi ấy, khi tôi lên lớp 4và Dâu lên lớp 3, gia đình tôi chuyển nhà. Dâu và tôi rất thích căn nhà mới vì ở đây có phòng xép như phòng búp bê. Nhưng một đêm, Dâu bỗng khóc ré lên:

- Mẹ ơi con gì cắn vào chân con.

Mẹ phải bế nó ra một căn phòng rộng hơn

Nửa đêm, mẹ bật dậy và than:

- Trời đất, hoá ra lũ chuột cắn cả chân mẹ, thế này mà nó căn chân các con thì thật là nguy hiểm.Hôm sau, bà nội gửi lên cho ba mẹ con tôi một con chú mèo trắng, lông rất mượt. Mẹ bảo:

- Bây giờ nhà ta đã có anh vệ sĩ nhỏ này rồi, mẹ con ta không cần sợ lũ chuột nữa

Chúng tôi đặt tên cho nó là Mun. Mun của chúng tôi giống như một con hổ dũng mãnh. Từ lúc có Mun tới giờ, chắc sợ ánh mắt xanh lét trong đêm rất dữ tợn của nó mà không còn con chuột nào dám bén bảng vào nhà.

Bỗng một buổi chiều, khi ba mẹ con về, lại không thấy Mun lao ra cửa kêu rối rít như một ngày nữa. Hai chị em tôi tìm và gọi mãi vẫn không thấy Mun đâu. Nhiều ngày sau, vẫn chẳng thấy Mun trở về, Dâu khóc, tôi cũng khóc vì nhớ Mun. Mẹ an ủi:

- Chắc Mun mải chơi hay rình bắt chuột, quên đường nên đã về nhà bạn nào đó cung rất yêu mèo.

Đó là lần đầu tiên chúng tôi trải nghiệm mất đi một người bạn. Từ quê, bà lại gửi lên một chú mèo vằn làm vệ sĩ. Nhưng chẳng ai quên được Mun- người vệ sĩ đầu tiên của chúng tôi.


Câu 1: Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại

Câu 2: Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh: "nắng lửa và mưa dông, những cơn mưa ào ào đến gội ướt hết tóc của mẹ và tắm mát cho chúng tôi. Nắng làm bỏng rát cả làn da và mái tóc của mẹ.

Câu 3: Hai từ láy có trong vă bản: xù xì,thì thầm

Nghĩa của 2 từ láy trên: xù xì: nghĩa là sần sùi, thô ráp, không mịn màng; thì thầm: Nghĩa là nói thầm với nhau, không để người ngoài nghe thấy.

Câu 4: Nhân vật được tác giả xây dựng là cây cối để nói lên tư tưởng, khát vọng lớn lao của con người.

Câu 5: Em rút ra được bài học từ văn bản trên: Dù có việc gì cũng hãy đặt tình mẫu tử lên đầu tiên.


Câu 1:

Thói quen bắt chước là một thói quen tiêu cực. Thói quen này sẽ gây hại đến bản thân và đời sống của con người. Khi bắt chước người khác, mình sẽ không phải suy nghĩ bất cứ thứ gì thì tư duy của mình sẽ không phát triển . Khi bắt chước người khác con người sẽ thiếu đi sự sáng tạo dẫn đến thất bại. khi bắt chước theo khuôn mẫu của người khác dần dần sẽ mất đi giá trị của bản thân. Thói bắt trước không những gây hại cho bản thân mà còn thể hiện sự thiếu tôn trọng đến người mà mình đã bắt chước. Chúng ta hãy tự cố gắng bằng chính thực lực và khả năng của mình. Khi cố gắng bằng chính bản thân mình, rồi sẽ có thành công.

Câu 2:

Ngày lạnh nhất vào mùa đông năm ngoái là ngày mà em không thể nào quên. Cũng nhờ vào ngày đó mà em cảm thấy sống có ích, ý nghĩa hơn.

Em và Hà là cùng là hàng xóm với nhau từ trước. Vì hay sang nhà Hà chơi nên em biết hoàn cảnh của Hà không được khá giả cho lắm. Hà là một người bạn tốt bụng, luôn giúp đỡ em trong học tập. Hai đứa lúc nào cũng bám lấy nhau như sam, không bao giờ cãi vã gì.

Em còn nhớ, vào cái hôm đó trời rét đến nỗi khi vừa bước chân ra khỏi nhà em cảm thấy cái rét cắn da cắn thịt của em. Chúng em phải mặc nhiều áo ấm mới có thể đến trường. Vào cái hôm trời giá rét đó, khi vừa tới trường em thấy Hà ngồi co ro, môi nhợt nhạt, toàn thân lạnh cóng. Em liền chạy lại xem thì thấy bạn chỉ mặc một chiếc áo mỏng và một chiếu áo len cũ. Em thương bạn lắm, em nắm lấy bàn tay lạnh cóng của bạn và hỏi:

- Bạn mặc ít áo thế này chắc lạnh lắm phải không?

Hà đáp:

- Không sao đâu, tớ mặc thế này quen rồi.

Trong đầu em đã nảy ra ý định tặng Hà chiếc khăn quàng cổ của mình. Đó là món quà sinh nhật mà mẹ em đã mất rất nhiều công sức để đen nó. Nhưng thấy thương bạn nên em không hề thất tiếc chút nào cả. Ban đầu Hà từ chối. Em phải năn nỉ mãi bạn mới dám nhận món quà này. Khi quàng chiếc khăn lên, em thấy mặt bạn đỡ nhợt nhạt hơn. Em cảm thấy rất vui vì đã giúp bạn đỡ lạnh hơn.

Trên đường đi học về, em cảm thấy rất lo sợ mẹ buồn vì em đã đem tặng người khác món quà mà mẹ đã dành ra nhiều công sức để làm ra nó.

Khi đi học về thấy em không đeo khăn quàng cổ liền hỏi:

- Trời lạnh thế này mà con không quàng khăn vào sao, trời lạnh lắm đó, khăn quàng của con đâu rồi.

Em ấp úng nói:

- Con... đã đem nó tặng cho bạn Hà rồi ạ, tại... con thấy trời lạnh thế này mà bạn chỉ mặc hai chiếc áo mỏng, con thương bạn nên đã tặng nó cho bạn. Con xin lỗi vì đã không giữ món quà mẹ tặng con.

Em tưởng mẹ sẽ mắng em nhưng mẹ chỉ nhẹ nhàng bảo:

- Con của mẹ thật là tốt bụng. Con giúp đỡ người khác là việc thiện, mẹ không mắng con đâu.

Lúc đó em cảm thấy rất hạnh phúc. Ngày mùa đông ấm áp cũng trở lên ấm áp hơn. Từ hôm đó em luôn tự nhủ mình phải luôn giúp đỡ bạn bè hoặc người thân trong gia đình mỗi lúc họ gặp khó khăn.

Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ 3

Câu 2: Hai từ láy trong đoạn văn trên: hoảng hốt, líu ríu.

Câu 3: Vì đây là câu chuyện được viết cho trẻ em.

Câu 4: Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt. Vì hành động này là một việc xấu, không nên học theo hành động này của Vẹt.

Câu 5: Từ câu chuyện trên em rút ra được bài học: Không nên bắt chước hành động, việc làm của người khác vì đó là một việc xấu. Có thể ngoài kia có rất nhiều người giỏi giang hơn mình. Nhưng thay vì bắt chước người ta chúng ta hãy tự cố gắng bằng chính thực lực của mình rồi sẽ thành công.

Trong cuộc đời mỗi người chắc hẳn ai cũng từng có rất nhiều kỉ niệm. Tôi cũng vậy, có một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên đó là kỉ niệm ngày đầu tiên đến trường cùng mẹ.

Tôi còn nhớ như in ngày đầu tiên đi học. Tối hôm đó, sau bữa tối, mẹ mang vào phòng tôi một bọc quà rất lớn. Tôi háo hức lắm vì cứ nghĩ là mẹ mua cho một bộ đò chơi. Nhưng khi mở bọc quà ra thì đó toàn là sách, vở, đồ dùng và có cả một chiếc cặp sách hình con gấu mà con rất thích. Bộ đồng phục đã được mẹ là phẳng phiu. Khi mặc bộ đồng phục lên, tôi cảm thấy mình trang trọng và xinh gái hẳn ra. Tôi ngắm nghía hồi lâu rồi bật cười vui vẻ. Cả đêm hôm đó tôi rất hồi hộp, thao thức mãi không ngủ được.

Sáng hôm sau, mẹ âu yếm đưa tôi đến trường trên con đường dài và hẹp. Vì hôm nay là buổi đầu tiên đến trường nên con đường tấp nập người đi. Tôi vẫn nhớ cảm giác hồi hộp và lo sợ, tôi cảm thấy mình bơ vơ và lạc lõng. Thế là mẹ ôm tôi và nói: " Con lớn rồi mà, từ hôm nay con đã là một học sinh lớp 1 rồi. Hãy tự tin lên nào! " Tôi nghe lời mẹ, bước vào lớp học. Ngày hôm đó tôi cảm thấy rất vui và cũng rất yêu mẹ.

Ngày đầu tiên ấy đã trôi qua những cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn trong tôi không bao giờ mờ phai. Với tôi, mẹ như một làn mây che cho tôi nắng mưa, mẹ là ngọn nửa thôi thúc con tim tôi để vững bước trên con đường học trò.










Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ 3

Câu 2: Theo câu chuyện, thì vẫn chưa biết ai là người trồng câu Hoàng Lan

Câu 3: Câu văn trên sử dụng biện pháp tu từ nhân hoá ( cây Hoàng lan - khoác lên mình một màu xanh nõn nà )

Việc sử dụng biện pháp tu từ so sánh làm cho câu văn trở lên sinh động gợi hình gợi cảm ấn tượng dễ hiểu, nhấn mạnh cây cối cũng giống như con người, cảm nhận được giá lạnh của gió bấc. Qua đó, tác giả khắc hoạ giá rét của khung cảnh mùa đông.

Câu 4: Theo em, vì khi bà mở cái rương mây nhỏ trên đầu giường và lấy ra những cánh hoa đã héo quắt queo và đen sẫm lại hà đã hiểu vì sao bà yêu quý cây hoàng lan và mảnh vườn đến thế.

Câu 5: Trong câu chuyện Hương hoa hoàng lan, nhân vật bé Hà là một cô bé có tâm hồn trong sáng. Em sống trong một gia đình không trọn vẹn, thiếu thốn tình yêu thương của cha mẹ, nhưng em vẫn giữ được sự hồn nhiên của trẻ thơ.Mỗi lần nhớ mẹ, em lại tìm đến cây hoàng lan để gửi gắm tâm tư. Nhân vật bé Hà đã thể hiện một tâm hồn đẹp, dù nhỏ bé nhưng đầy nghị lực và giàu cảm xúc. Qua hình ảnh bé Hà, tác giả đã khắc hoạ một thông điệp sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và giá trị của những kí ức đẹp trong tâm hồn con người.