Đặng Gia Bảo
Giới thiệu về bản thân
Câu1:
Lời khẳng định của Mark Twain: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm” là một lời thức tỉnh mạnh mẽ về thái độ sống chủ động. “Bến đỗ an toàn” chính là vùng thoải mái, nơi ta cảm thấy yên ổn nhưng cũng là nơi kìm hãm sự phát triển. Khi còn trẻ, chúng ta thường sợ thất bại, sợ sự phán xét mà quên mất rằng trải nghiệm mới chính là tài sản quý giá nhất. Việc "tháo dây, nhổ neo" không đơn thuần là sự liều lĩnh mù quáng, mà là lòng can đảm để dấn thân, khám phá những giới hạn mới của bản thân. Những sai lầm đã thực hiện có thể đem lại bài học, nhưng sự nuối tiếc vì đã bỏ lỡ cơ hội sẽ trở thành nỗi day dứt khôn nguôi theo thời gian. Cuộc đời là một chuyến hải trình dài, và những con tàu không được đóng ra chỉ để nằm yên trong cảng. Để sống một cuộc đời rực rỡ, mỗi người cần học cách đối mặt với sóng gió, dám nghĩ, dám làm và dám chịu trách nhiệm. Đừng để tuổi trẻ trôi qua trong sự bình lặng tẻ nhạt, hãy can đảm ra khơi để tìm thấy chân trời của riêng mình.
Câu 2
Trong dòng văn học hiện thực lãng mạn, Thạch Lam thường đi sâu vào những mảng cảm xúc mong manh nhưng đầy dư vị. Qua đoạn trích từ truyện ngắn "Trở về", nhân vật người mẹ hiện lên như một biểu tượng cho sự tần tảo, lòng vị tha và tình yêu con vô điều kiện, đối lập hoàn toàn với sự vô tâm, lạnh lùng của đứa con trai tên Tâm.
Đầu tiên, người mẹ hiện lên với vẻ ngoài khắc khổ và chịu thương chịu khó. Dù con trai ở thành phố sung túc, bà vẫn sống trong ngôi nhà cũ "mái gianh xơ xác", mặc bộ áo "cũ kỹ như mấy năm về trước". Hình ảnh bà cụ già đi nhiều, đi đôi guốc mộc thong thả, chậm rãi gợi lên sự đơn độc, lặng lẽ nơi làng quê. Suốt sáu năm con đi biền biệt, bà vẫn bền bỉ gửi thư, vẫn dõi theo tin tức của con qua những người quen, dù đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ từ phía Tâm.
Thế nhưng, bao trùm lên tất cả là tấm lòng bao dung và tình mẫu tử nồng ấm. Khi gặp lại con sau bao năm, bà không hề trách móc sự hờ hững của anh. Thay vào đó, bà "ứa nước mắt", "cảm động đến nỗi không nói được". Những câu hỏi dồn dập: "Con đã về đấy ư?", "Bây giờ cậu đã khỏe hẳn chưa?" cho thấy tâm trí bà lúc nào cũng đặt nơi con. Bà lo lắng cho sức khỏe của con khi nghe tin con ốm, sự lo lắng chân chất của một người mẹ quê "chả biết tỉnh thế nào mà đi" nên đành nén lòng ở lại.
Đặc biệt, sự tương phản ở cuối đoạn trích càng làm nổi bật nét đẹp tâm hồn bà. Trong khi Tâm coi việc đưa tiền là "xong bổn phận" và muốn rời đi thật nhanh, thì người mẹ lại "khẩn khoản" mời con ở lại ăn cơm. Bà đón nhận số tiền con đưa với đôi bàn tay "run run", "rớm nước mắt" – đó không phải niềm vui vì nhận được tiền, mà là sự xúc động trước sự quan tâm ít ỏi của con, dù sự quan tâm ấy mang đầy vẻ kiêu ngạo.
Tóm lại, qua ngòi bút tinh tế của Thạch Lam, người mẹ trong "Trở về" là hiện thân của những người mẹ Việt Nam truyền thống: sống trọn vì con, lấy sự hiện diện của con làm hạnh phúc và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm. Nhân vật này không chỉ khơi gợi sự thương cảm mà còn là một lời nhắc nhở sâu sắc về đạo làm con và những giá trị gia đình đang dần bị mai một bởi sự thực dụng của đời sống thành thị.
Câu 1:
-phương thức biểu đạt chính là nghị luận
Câu 2:
- lối sống trì trệ, thụ động và trốn tránh, sợ hãi
Câu 3:
-biện pháp tu từ so sánh " sông như đời người"
-tác dụng:
•làm cho câu văn trở nên sinh động hấp dẫn, tăng sức gợi hình gợi cảm
•khẳng định quy luật tất yếu của cuộc sống như con sông sinh ra để chảy về phía trước
•qua đó tác giả nhắn nhủ cho tuổi trẻ sinh ra là để vận động, cống hiến và vươn tới những mục tiêu cao đẹp
Câu4
"Tiếng gọi sông ơi" có thể được hiểu laf lời tự nhắc nhở bản thân, lời kêu gọi lí tưởng của đam mê trong mỗi con người. Là sự thúc giuc phải hành động, không đầu hàng hay dừng lại trước khó khăn và sự trì trệ.
Câu 5
Bài học rút ra là đừng để tuổi trẻ trôi đi trong sự tĩnh lặng vô nghĩa, hãy can đảm sống rực rỡ, dám trả nghiệm và ko ngại vươn xa