Đặng Hoàng Kiến Hào

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Hoàng Kiến Hào
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài thơ “Những người đàn bà gánh nước sông”của Nguyễn Quang Thiều là một bức tranh tâm linh đầy ám ảnh, khắc họa vẻ đẹp lao động hòa quyện cùng nỗi nhọc nhằn của người phụ nữ nông thôn Việt Nam. Về nội dung, tác phẩm không chỉ đơn thuần mô tả công việc gánh nước mà còn mở ra một không gian nghệ thuật nhuốm màu huyền thoại và chiều sâu suy tưởng.Hình ảnh những người đàn bà hiện lên trong tư thế "gánh cả dòng sông", một hình ảnh biểu tượng cho sức gánh vác bền bỉ, kiên cường trước dòng chảy nghiệt ngã của số phận. Tác giả đã khéo léo đan cài sự đối lập giữa cái mênh mông, vĩnh hằng của con sông với sự nhỏ bé, hữu hạn của kiếp người. Những bước chân chậm rãi trên triền đê hay bóng hình đổ dài dưới ánh trăng không chỉ là thực tại mà còn là hiện thân của sự hy sinh thầm lặng, là nguồn mạch nuôi dưỡng sự sống cho gia đình và làng xóm qua bao thế hệ.Đặc biệt, bài thơ chạm đến lòng trắc ẩn của người đọc thông qua nhịp điệu chậm rãi, giàu tính tạo hình, gợi lên vẻ đẹp nguyên sơ, thuần khiết nhưng cũng đầy ám ảnh về thân phận người phụ nữ. Qua đó, Nguyễn Quang Thiều đã bày tỏ thái độ trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn và sức mạnh tiềm tàng của những người phụ nữ chân lội bùn sâu nhưng tâm thế luôn vững vàng, trở thành biểu tượng cho cốt cách và sức sống mãnh liệt của văn hóa làng quê Việt.

Câu 2

Kết thúc bài thơ "Những người đàn bà gánh nước sông", Nguyễn Quang Thiều để lại một hình ảnh đầy ám ảnh: "Những đứa trẻ lớn lên lại đi ra sông gánh nước/ Và những người đàn bà lại hóa đá dọc đường đi". Hình ảnh ấy gợi lên một sự lặp lại khắc nghiệt của số phận, nơi cái nghèo khó và nhọc nhằn dường như là một di sản không mong muốn được truyền từ đời này sang đời khác. Từ nỗi trăn trở về "vòng lặp" trong văn chương, chúng ta nhìn về xã hội hiện đại để thấy rằng: Khát vọng vượt qua định mệnh không chỉ là một lựa chọn, mà là một sứ mệnh của bản sắc cá nhân.

"Vòng lặp" của số phận trong bài thơ chính là cái bóng quá lớn của hoàn cảnh. Những người đàn bà gánh nước là biểu tượng cho sự hy sinh, nhưng cũng là hiện thân của sự cam chịu. Khi những đứa con tiếp bước mẹ mình ra sông, chúng đang bước vào một quỹ đạo đã được định sẵn bởi truyền thống và sự thiếu hụt cơ hội. Trong xã hội hiện nay, "vòng lặp" ấy vẫn tồn tại dưới nhiều hình thức: từ sự kế thừa cái nghèo về vật chất đến sự hạn hẹp trong tư duy và tầm nhìn.

Tuy nhiên, con người hiện đại khác với nhân vật trong bài thơ ở chỗ họ sở hữu “khát vọng bứt phá”. Khát vọng này không đơn thuần là mong muốn giàu sang, mà là khao khát được định nghĩa lại bản thân, không cho phép quá khứ của gia đình làm rào cản cho tương lai của chính mình.

Tại sao khát vọng này lại quan trọng đến thế?

Thứ nhất, nó là động lực để con người chiếm lĩnh tri thức. Nếu những đứa trẻ trong bài thơ chỉ biết ra sông gánh nước vì đó là con đường duy nhất chúng thấy, thì giới trẻ ngày nay dùng giáo dục như một chiếc đòn bẩy để lật ngược thế cờ. Một đứa trẻ sinh ra ở vùng quê nghèo không nhất thiết phải gắn bó với đồng ruộng nếu chúng có khát khao chạm đến công nghệ hay nghệ thuật.

Thứ hai, khát vọng vượt qua vòng lặp giúp con người xây dựng một hệ giá trị mới. Chúng ta trân trọng sự tần tảo của cha mẹ (như cách tác giả trân trọng những người đàn bà gánh nước), nhưng ta không cần phải sao chép nỗi khổ đau của họ. Vượt qua vòng lặp chính là cách để tri ân những hy sinh của thế hệ trước một cách ý nghĩa nhất: sống một cuộc đời rực rỡ

Để thực hiện khát vọng đó, chúng ta cần một sự “can đảm mãnh liệt”. Can đảm để khác biệt, can đảm để rời bỏ vùng an toàn và thậm chí là can đảm để thất bại. Xã hội hiện đại với sự phát triển của Internet và kinh tế số đã mở ra vô vàn cánh cửa. "Dòng sông" của ngày nay không còn là nơi duy nhất để lấy nước; nó là biểu tượng của cơ hội nếu ta biết cách chèo lái.

Tuy nhiên, bàn về khát vọng không có nghĩa là phủ nhận nguồn cội. Vượt qua "vòng lặp" không phải là rũ bỏ quá khứ hay chối từ hình bóng của người mẹ gánh nước năm xưa. Đó là việc mang theo những phẩm chất tốt đẹp (sự kiên trì, lòng nhân hậu) để đi vào một hành trình mới. Một người trẻ thành đạt từ gian khó chính là người đã biến "gánh nặng" trên vai thành "đôi cánh" cho tư duy.

Tóm lại, hình ảnh những đứa trẻ tiếp tục gánh nước trong bài thơ của Nguyễn Quang Thiều là một lời nhắc nhở đau xót về sự bế tắc của số phận. Nhưng trong dòng chảy của thời đại mới, chúng ta có quyền và có khả năng để viết lại đoạn kết cho câu chuyện của chính mình. Khát vọng vượt qua vòng lặp là minh chứng cho sức mạnh của ý chí con người – thứ duy nhất có thể ngăn chúng ta không trở thành những "bức tượng đá" vô hồn dọc con đường định mệnh. Hãy để dòng sông của quá khứ là nơi soi bóng, chứ không phải là nơi giam giữ tương lai.

Câu 1

Bài thơ thuộc thể thơ tự do.

Câu 2

Bài thơ khắc hoạ hình ảnh những người phụ nữ với công việc gánh nước sông.

Câu 3

Phân tích hình ảnh biểu tượng:

+ "Bàn tay bám vào đầu đòn gánh bé bỏng chơi vơi": Biểu tượng cho thực tại nhọc nhằn, gánh nặng mưu sinh và sự bấp bênh của thân phận con người trước cuộc đời đầy sóng gió.

+ "Bàn tay kia bám vào mây trắng": Biểu tượng cho thế giới tinh thần, niềm hi vọng, đức tin và vẻ đẹp tâm hồn thanh cao.

Nhận xét về hình ảnh biểu tượng:

+ Hai hình ảnh song hành: một bên là thực tại nặng nề, một bên là khát vọng vươn lên, cho thấy vẻ đẹp tâm hồn và sức mạnh tinh thần của người đàn bà lao động.

+ Ca ngợi những con người lam lũ nhưng vẫn nuôi dưỡng giá trị tinh thần và khát vọng sống cao đẹp.

Câu 4

- Ngôn ngữ:

+ Giàu tính tạo hình và góc cạnh (ví dụ: "ngón chân xương xẩu", "móng chân gà mái") tạo cảm giác chân thực đến trần trụi về cái nghèo, cái khổ.

+ Giản dị, gần gũi, giàu chất đời sống lao động, nông thôn.

Giọng điệu:

+ Trầm buồn, suy tư và đầy xót xa khi quan sát những thân phận quẩn quanh.

+ Chứa đựng sự tôn kính và thấu cảm sâu sắc trước sự hi sinh bền bỉ của người phụ nữ.

Câu 5

Sự bền bỉ và cần cù giúp con người đối mặt với những nhọc nhằn của thực tại, duy trì sự ổn định cho gia đình và xã hội giống như hình ảnh những người đàn bà gánh nước nuôi lớn bao thế hệ.Giúp chúng ta không bỏ cuộc trước khó khăn, biến những gánh nặng mưu sinh thành động lực để vươn Giúp con người rèn luyện kỷ luật và sự điềm tĩnh trước những biến động.Sự cần cù trong thời đại mới không nên là sự lặp lại đơn điệu, nó cần đi đôi với sự sáng tạo và tri thức để con người có thể bứt phá.

Câu 1

Thể loại: Truyện thơ Nôm.

Câu 2

Văn bản là lời của ông bà Vương Ông.

Câu 3

Tóm tắt:

Sự kiện 1: Sau nửa năm về quê hộ tang chú, Kim Trọng quay trở lại nơi trọ cũ và bất ngờ khi thấy phong cảnh tiêu điều.

Sự kiện 2: Gặp người láng giềng sang chơi, Kim Trọng hỏi han sự tình mới biết cảnh ngộ của gia đình Thúy Kiều.

Sự kiện 3: Tìm đến nhà Vương Ông hiện tại, được nghe kể rõ ngọn ngành câu chuyện, biết tin Kiều trao duyên mình cho Thúy Vân, chàng đau đớn, khóc than.

Câu 4

Tác dụng của bút pháp tả cảnh ngụ tình trong đoạn trích là:

+ Gợi lên một không gian quạnh hiu, lạnh lẽo, không có sự hiện diện và hơi ấm của con người.

+ Thể hiện tâm trạng hoài niệm, xót xa, tiếc nuối của chàng Kim khi trở lại nơi cũ: Vẫn là mùa xuân, cánh én nhưng không phải là mùa xuân, cánh én rộn ràng, tươi tắn của "Ngày xuân con én đưa thoi". Sự hoài niệm của Kim Trọng càng đối lập gay gắt với hiện tại, nhấn mạnh nỗi đau xót, tiếc nuối khôn tả của chàng

Câu 5

+ Hình ảnh này được tác giả gợi lên từ tứ thơ của Thôi Hộ.

+ Hình ảnh gợi lên sự bất ngờ, bàng hoàng xen lẫn chút tiếc nuối vì cảnh cũ vẫn đây mà người xưa không thấy.

+ Hình ảnh gợi lên sự trớ trêu, tương phản:

Hoa vẫn cười với gió đông, còn lòng người thì buồn bã, nhớ nhung, thẫn thờ. Cái tươi tắn của hoa gợi lên nỗi tàn héo trong lòng người.