Nguyễn Phạm Tiến Dũng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phạm Tiến Dũng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Phân tích bi kịch gia đình trong văn bản "Trẻ con không được ăn thịt chó" (Khoảng 200 chữ)**

Trong truyện ngắn "Trẻ con không được ăn thịt chó", Nam Cao đã tái hiện một bi kịch gia đình đau đớn nảy sinh từ cái nghèo và sự tha hóa. Bi kịch ấy trước hết nằm ở **nỗi khổ vật chất cùng cực**: hình ảnh những đứa trẻ bụng "dính sát lưng", phải tìm niềm vui trong việc bắt chấy cho mẹ để quên đi cơn đói cồn cào. Đỉnh điểm của bi kịch là sự **đối lập tàn nhẫn giữa người cha và vợ con**. Trong khi người cha cùng bạn bè nhậu nhẹt linh đình trên nhà, thì người mẹ và bốn đứa con thấp thỏm, hy vọng dưới bếp chỉ để nhận lại "cái bát không" sạch trơn. Sự ích kỷ của người cha không chỉ tước đi miếng ăn mà còn chà đạp lên niềm tin và sự ngây thơ của trẻ nhỏ. Tiếng khóc đau đớn, vật vã của đứa con út ở cuối truyện là tiếng nấc nghẹn của một gia đình đã bị cái đói bào mòn cả tình thân lẫn nhân tính. Qua đó, Nam Cao không chỉ tố cáo xã hội cũ mà còn gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về sức công phá mãnh liệt của cái nghèo đối với hạnh phúc gia đình.

Câu 2**BÀI VĂN NGHỊ LUẬN THUYẾT MINH: BIỂN MỸ KHÊ – MẢNH GHÉP KÝ ỨC TUỔI THƠ**

Mỗi người sinh ra và lớn lên đều có một "khoảng trời riêng" để thương, để nhớ. Với những đứa con của mảnh đất Đà Nẵng đầy nắng và gió, khoảng trời ấy chính là bãi biển Mỹ Khê. Không chỉ là một địa danh du lịch nổi tiếng thế giới, Mỹ Khê trong tâm thức của tôi là một người bạn lớn, nơi lưu giữ những mẩu chuyện vụn vặt nhưng lấp lánh của thời thơ ấu.

Về mặt địa lý, bãi biển Mỹ Khê kéo dài từ chân bán đảo Sơn Trà đến tận Ngũ Hành Sơn. Đây là bãi biển từng được tạp chí kinh tế hàng đầu Forbes bình chọn là một trong sáu bãi biển quyến rũ nhất hành tinh. Với bờ cát trắng mịn, mức sóng nhẹ nhàng và làn nước ấm quanh năm, Mỹ Khê sở hữu một vẻ đẹp hiền hòa, đầy sức sống. Những rặng dừa xanh ngắt bao quanh bờ biển như những cánh tay dài che chở, bảo vệ đất liền khỏi những cơn gió rít từ đại dương.

Tôi vẫn nhớ như in những buổi sáng tinh mơ, khi thành phố còn đang ngái ngủ, cha thường đưa tôi ra biển đón bình minh. Khi ấy, mặt trời như một quả cầu lửa khổng lồ từ từ trồi lên từ mặt nước, nhuộm hồng cả một vùng không gian bao la. Ánh sáng vàng dịu mắt nhảy nhót trên những con sóng bạc đầu, tạo nên một khung cảnh huy hoàng mà không một danh họa nào có thể sao chép hoàn hảo. Khi chiều tà buông xuống, biển lại khoác lên mình chiếc áo màu tím thẫm đượm buồn nhưng đầy lãng mạn. Tiếng sóng vỗ vào bờ cát rì rào như bản nhạc không hồi kết, xua tan đi mọi mệt mỏi sau một ngày dài.

Tuổi thơ của tôi gắn liền với những lần cùng đám bạn hàng xóm thi nhau xây lâu đài cát. Chúng tôi dồn hết tâm huyết vào những tòa tháp mong manh, để rồi chỉ một con sóng nhỏ tràn qua, tất cả lại trở về với cát bụi. Lúc ấy, chúng tôi chẳng hề buồn bã mà lại cùng nhau cười vang, rồi lại hì hục xây lại cái mới. Biển đã dạy tôi bài học đầu tiên về sự kiên trì và cách chấp nhận những điều mất mát với một tâm thế hồn nhiên nhất. Những lần ngụp lặn trong làn nước mát rượi, vị mặn của muối biển thấm vào da thịt, trở thành một phần định nghĩa về "quê hương" trong tôi.

Xét về giá trị kinh tế và xã hội, biển Mỹ Khê là "mỏ vàng" của ngành du lịch Đà Nẵng, góp phần thay đổi diện mạo của cả thành phố. Tuy nhiên, đứng trước làn sóng đô thị hóa, bãi biển đang phải đối mặt với nguy cơ ô nhiễm môi trường từ rác thải và nước thải sinh hoạt. Thiết nghĩ, hạnh phúc không chỉ là việc tận hưởng vẻ đẹp thiên nhiên, mà còn là trách nhiệm bảo tồn nó. Một bãi biển sạch đẹp không chỉ giữ vững danh xưng "quyến rũ nhất hành tinh" mà còn là cách chúng ta gìn giữ ký ức cho những thế hệ mai sau.

Thời gian có thể trôi đi, tôi rồi sẽ lớn lên và đi đến những vùng đất mới, nhưng hình ảnh bãi biển Mỹ Khê với dải cát trắng và tiếng sóng vỗ vẫn luôn vẹn nguyên trong trái tim. Đó là điểm tựa tinh thần, là nơi tôi tìm về để thấy mình vẫn mãi là đứa trẻ ngây thơ bên bờ sóng quê hương.


Câu 1: Phương thức biểu đạt chính**

* **Phương thức biểu đạt chính:** Tự sự (kết hợp với biểu cảm và miêu tả).

Câu 2: Người mẹ làm gì để đánh lạc hướng lũ trẻ?**

Để giúp các con tạm quên đi cơn đói cồn cào trong khi chờ đợi những mẩu thức ăn thừa từ mâm cơm trên nhà, người mẹ đã:

* An ủi, dỗ dành các con hãy cố nhịn thêm một chút.

* **Sổ tóc ra cho các con xúm vào bắt chấy:** Đây là một cách để tạo ra một "trò chơi" tập thể, khiến lũ trẻ bận rộn tay chân và trí óc mà tạm thời quên đi cái bụng rỗng.

Câu 3: Ý nghĩa hình ảnh "cái bát không"**

Hình ảnh "cái bát không" ở cuối đoạn trích mang ý nghĩa sâu sắc:

* **Khắc họa tính cách người cha:** Cho thấy sự ích kỷ, tàn nhẫn và vô trách nhiệm của người cha. Ông ta cùng bạn bè ăn sạch sẽ, không để lại chút gì cho vợ con dù biết họ đang đói khát dưới bếp.

* **Bi kịch gia đình:** Biểu tượng cho sự cùng cực của nghèo đói và sự đổ vỡ của tình thân. Nó biến niềm hy vọng cuối cùng của những đứa trẻ thành nỗi tuyệt vọng đau đớn, đẩy gia đình vào cảnh bế tắc cả về vật chất lẫn tinh thần.

Câu 4: Diễn biến tâm lý của những đứa trẻ**

* **Khi nghe tiếng gọi dọn mâm:** Lũ trẻ đột nhiên "tươi tỉnh lại", tràn đầy hy vọng và háo hức. Chúng ngồi "chồm chồm" đợi chờ, tin rằng sắp được ăn.

* **Khi nhìn thấy cái mâm (chỉ có bát không):

* Cái Gái (đứa lớn) trêu chọc các em để giấu đi sự thật nhưng rồi cũng phải hạ mâm xuống.

* Thằng cu Con khóc òa lên, vật vã như người "giãy chết", tay cào xé mẹ.

* Những đứa còn lại cũng khóc theo trong sự thất vọng tột cùng.

**Ý nghĩa:** Diễn biến này thể hiện **nỗi khao khát mãnh liệt về cái ăn** và **sự tổn thương tâm hồn sâu sắc** của trẻ thơ trước hiện thực nghiệt ngã. Nó tố cáo xã hội cũ đã đẩy con người đến mức mất đi nhân tính.

Câu 5: Suy nghĩ về tác hại của sự nghèo đói đối với hạnh phúc gia đình**

Sự nghèo đói không chỉ bào mòn thể xác mà còn là "kẻ thù" nguy hiểm nhất đối với hạnh phúc gia đình.

* **Thứ nhất:** Nó làm tha hóa nhân cách con người (như người cha trở nên ích kỷ, tàn nhẫn vì miếng ăn).

* **Thứ hai:** Nó triệt tiêu những niềm vui giản dị, thay vào đó là tiếng khóc, sự cau có và tuyệt vọng.

* **Thứ ba:** Khi cái bụng không no, tình cảm giữa vợ chồng, cha con dễ dàng bị rạn nứt, khiến ngôi nhà không còn là tổ ấm mà trở thành một "địa ngục" của sự chịu đựng.

**Kết luận:** Nghèo đói chính là rào cản ngăn chặn sự phát triển của tình thương và sự thấu hiểu trong gia đình.