Đặng Hà Ngân
Giới thiệu về bản thân
Chắc em không lộng lẫy kiêu sa tựa hoa hồng
Chắc em không gần gũi, trên thân toàn gai nhọn
Chắc hương thơm chẳng vấn vương bao người xiêu lòng
Điều gì khiến cho ai từng đến bên em rồi cũng sẽ chọn đi?
Thế gian kia tàn nhẫn coi em là xương rồng
Vậy thì có hay không một người sẽ tới đây?
Nắm lấy tay em khi vừa thức dậy
Ôm lấy em thật chặt vào lúc này, baby
Một người chịu đi tưới mát chiếc cây khô cằn
Dù là cỏ lạ và hoa thơm kéo tới đây vô vàn
Mặc kệ trời nắng cháy rát ở nơi sa mạc
Và mặc kệ là nhiều gai đâm nhưng vẫn luôn chọn cố gắng
Vì mình cần được yêu cũng giống như xương rồng
Cần phải đón lấy chút sương mai để nở lên hoa hồng
Chờ một người đặc biết đề sà vào lòng thật lâu
Làm dịu bao cơn đau em thường cất giấu
Em đừng khóc
Ai sẽ lau đi hết nước mắt em long lanh?
Mạnh mẽ lắm cũng sẽ có khi mong manh
Nắng cháy da nhưng trong lòng trăm đợt sóng đánh
Bởi vì vết thương lòng đâm sâu, em trở thành chiếc xương rồng
Quay đi, em bỏ lại mình của ngày xưa
Không cho ai làm tổn thương em nữa
Huh-uh-uh-uh-uh, yeah-eh-eh
Đừng lo lắng nhé, dựa vai anh
Huh, huh-uh-uh, huh-uh-uh
Huh-uh-uh-uh
Cứ tin anh, baby, đã có anh đây rồi
Chẳng sao đâu, cơn đau sẽ qua thật nhanh thôi
Nép lên vai và cho anh thêm một cơ hội
Và tháng năm sau này để anh cầm tay dẫn lối
Có ai trót đi ngang để nơi em tiêu điều
Để lại lớp gai đâm em khoác lên vai mình khi yêu
Cứa lên anh như trăm con dao kia sắc lẹm
Vì giọt lệ hằn sâu trong mắt em
Em đừng khóc
Anh sẽ lau đi hết nước mắt em long lanh
Mạnh mẽ lắm cũng sẽ có khi em mong manh
Nắng cháy da nhưng trong lòng trăm đợt sóng đánh
Bởi vì vết thương lòng đâm sâu, em trờ thành chiếc xương rồng
Theo anh đi tìm lại mình của ngày xưa
Không cho ai làm tổn thương em nữa
Cứ tin anh, baby, đã có anh đây rồi mà
Chẳng sao đâu, cơn đau sẽ qua thật nhanh thôi
Nép lên vai và cho anh thêm một cơ hội
Tháng năm sau này để anh cầm tay dẫn lối
Có ai trót đi ngang để nơi em tiêu điều
Để lại lớp gai đâm em khoác lên vai mình khi yêu
Cứa lên anh như trăm con dao kia sắc lẹm
Những cơn đau để anh được chịu đựng cùng em---------------------------Có tiếc nuối không em ơi?
Người đang thấy vui hay buồn về những ký ức ta đi chơi?
Người đâu biết anh đi lạc vào một tình yêu mà không rõ đâu là đúng sai
Sẽ có lúc em chơi vơi
Liệu em có đang đi tìm hay tình yêu tự nó tới?
Người đó có chăng là anh? Vẫn chỉ muốn em theo con tim mà thôi
Baby, anh nói em nghe một tình yêu mới
Chỉ có anh
Baby, nói em nghe một tình yêu mới
Chỉ có anh
Cứ coi là chúng ta chưa từng quen
Thì em cứ đi nhưng không được quên
Là tình yêu còn đong đầy, giá như em còn đây (hoo-ooh-ooh-ooh)
Cứ coi là chúng ta chưa từng quen
Thì em cứ đi nhưng không được quên
Là trong anh còn bao điều, giá như em còn đây, yeah, yeah
Vào một đêm thứ hai, mình ngỡ như nàng đang quay trở lại
Vì em giam giữ con tim này khiến đâu ai thèm lấy
Vào một đêm thứ hai, lần cuối em nhìn anh tha thiết
Là lần ta khó nói cho nhau rằng ta chưa muốn đi về, woah-oh-oh
Cứ mỗi sáng thức giấc, anh ra ban công, ngâm nga câu ca thật là dịu dàng
Bé thích hip-hop, đam mê anh zai, điệu ta đung đưa thật là nhịp nhàng
Nếu thích cái cách hai ta tung tăng thì một điều là anh biết em đang lung lay
Và sự thật là em thấy ok khi anh ôm em vào lòng
Nhìn em, anh bối rối
Anh thua rồi, tim em lắm lối
Anh chưa từng dám nói anh yêu một ai thế này
Cứ coi là chúng ta chưa từng quen
Thì em cứ đi nhưng không được quên
Là tình yêu còn đong đầy, giá như em còn đây (no-oh-oh-whoo)
Đã có ai từng nói em như thần tiên
Lạc trong thế gian xua tan bình yên
Đừng làm anh phải hao gầy, nghĩ đến em từng giây, yeah, eh
Đã có ai từng nói em như thần tiên
Lạc trong thế gian xua tan bình yên
Đừng làm anh phải hao gầy, nghĩ đến em từng giây, yeah, eh
Nhìn em, anh bối rối
Anh thua rồi, tim em lắm lối
Anh chưa từng dám nói anh yêu một ai thế này--------------------------------------------Things fall apart and time breaks your heart
I wasn't there, but I know
She was your girl, you showed her the world
You fell out of love, and you both let go
She was cryin' on my shoulder
All I could do was hold her
Only made us closer until July
And I know that you love me
You don't need to remind me
I should put it all behind me, shouldn't I?
But I see her in the back of my mind
All the time
Like a fever, like I'm burning alive
Like a sign
Did I cross the line?
Mm, hm
Well, good things don't last (good things don't last)
And life moves so fast (life moves so fast)
I'd never ask who was better (I'd never ask who was better)
'Cause she couldn't be (she couldn't be)
More different from me (more different from me)
Happy and free (happy and free) in leather
And I know that you love me (you love me)
You don't need to remind me (remind me)
Wanna put it all behind me, but, baby
I see her in the back of my mind (back of my mind)
All the time (all the time)
Feels like a fever (like a fever), like I'm burning alive (burning alive)
Like a sign
Did I cross the line?
You say no one knows you so well (so)
But every time you touch me, I just wonder how she felt
Valentine's Day, crying in the hotel
I know you didn't mean to hurt me, so I kept it to myself (oh)
And I wonder
Do you see her in the back of your mind?
In my eyes?
You say no one knows you so well
But every time you touch me, I just wonder how she felt
Valentine's Day, crying in the hotel
I know you didn't mean to hurt me, so I kept it to myself----------------------------------------------Thought I found a way
Thought I found a way out (found)
But you never go away (never go away)
So I guess I gotta stay now
Oh, I hope someday I'll make it out of here
Even if it takes all night or a hundred years
Need a place to hide, but I can't find one near
Wanna feel alive, outside I can't fight my fear
Isn't it lovely, all alone?
Heart made of glass, my mind of stone
Tear me to pieces, skin to bone
Hello, welcome home
Walkin' out of time
Lookin' for a better place (lookin' for a better place)
Something's on my mind (mind)
Always in my head space
But I know someday I'll make it out of here
Even if it takes all night or a hundred years
Need a place to hide, but I can't find one near
Wanna feel alive, outside I can't fight my fear
Isn't it lovely, all alone?
Heart made of glass, my mind of stone
Tear me to pieces, skin to bone
Hello, welcome home
Whoa, yeah
Yeah, ah
Whoa, whoa
Hello, welcome home.-----------------------------------------------------The games you played were never fun (mm)
You'd say you'd stay but then you'd run (ah)
Givin' you what you're beggin' for
Givin' you what you say I need
I don't want any settled scores
I just want you to set me free
Givin' you what you're beggin' for
Givin' you what you say I need
Say I need
I'm not afraid anymore
What makes you sure you're all I need?
Forget about it
When you walk out the door and leave me torn
You're teachin' me to live without it
Bored
I'm so bored
I'm so bored
So bored
I'm home alone, you're God-knows-where (mm)
I hope you don't think that shit's fair (ah)
Givin' you all you want and more
Givin' you every piece of me
I don't want love I can't afford
I just want you to love for free
Can't you see that I'm gettin' bored?
Givin' you every piece of me
Piece of me
I'm not afraid anymore
What makes you sure you're all I need?
Forget about it
When you walk out the door and leave me torn
You're teachin' me to live without it
Bored
I'm so bored
I'm so bored
So bored
Givin' you what you're beggin' for
Givin' you what you say I need
I don't want any settled scores
I just want you to set me free
Givin' you what you're beggin' for
Givin' you what you say I need
Say I need
I'm not afraid anymore
What makes you sure you're all I need?
Forget about it
And when you walk out the door and leave me torn
You're teachin' me to live without it------------------------------------------------Everybody knows my name now
But somethin' 'bout it still feels strange
Like lookin' in a mirror, tryna steady yourself
And seein' somebody else
And everything is not the same now
It feels like all our lives have changed
Maybe when I'm older, it'll all calm down
But it's killin' me now
What if you had it all
But nobody to call?
Maybe then you'd know me
'Cause I've had everything
But no one's listening
And that's just lonely
I'm so lonely
Lonely
Everybody knows my past now
Like my house was always made of glass
And maybe that's the price you pay
For the money and fame at an early age
And everybody saw me sick
And it felt like no one gave
They criticized the things I did as an idiot kid
What if you had it all
But nobody to call?
Maybe then you'd know me
'Cause I've had everything
But no one's listening
And that's just lonely
I'm so lonely
Lonely
I'm so lonely
Lonely-----------------------------------------------Youngblood thinks there's always tomorrow
I miss your touch on nights when I'm hollow
I know you crossed a bridge that I can't follow
Since the love that you left is all that I get
I want you to know
That if I can't be close to you
I'll settle for the ghost of you
I miss you more than life (more than life)
And if you can't be next to me
Your memory is ecstasy
I miss you more than life
I miss you more than life
Youngblood thinks there's always tomorrow
I need more time but time can't be borrowed
I'd leave it all behind if I could follow
Since the love that you left is all that I get
I want you to know
That if I can't be close to you
I'll settle for the ghost of you
I miss you more than life (yeah)
And if you can't be next to me
Your memory is ecstasy (oh)
I miss you more than life
I miss you more than life
Whoa
Na, na-na
More than life
(Oh)
So if I can't get close to you
I'll settle for the ghost of you
But I miss you more than life
And if you can't be next to me
Your memory is ecstasy
I miss you more than life
I miss you more than life.--------------------------------------------------See, right now, I need you, I'll meet you somewhere now
You up now, I see you, I get you, take care now
Slow down, be cool, I miss you, come here now
It's yours now, keep it, I'll hold out until now
I need you right now, once I leave you I'm strung out
If I get you, I'm slowly breaking down
And, oh, it's hard to see you, but I wish you were right here
Oh, it's hard to leave you when I get you everywhere
All this time I'm thinking we could never be a pair
Oh, no, I don't need you, but I miss you, come here
And, oh, it's hard to see you, but I wish you were right here
Oh, it's hard to leave you when I get you everywhere
All this time, I'm thinking I'm strong enough to sink it
Oh, no, I don't need you, but I miss you, come here
He love me not, he loves me
He holds me tight then lets me go
He love me not, he loves me
He holds me tight then lets me go
Soon as you leave me, we always lose connection
It's gettin' messy, I fiend for your affection
Don't loosen your grip, got a hold on me
Now, forever, let's get back together
Lord, take it so far away
I pray that, God, we don't break
I want you to take me up and down
And 'round and 'round again
And, oh, it's hard to see you, but I wish you were right here
Oh, it's hard to leave you when I get you everywhere
All this time I'm thinking we could never be a pair
Oh, no, I don't need you, but I miss you, come here
And, oh, it's hard to see you but I wish you were right here
Oh, it's hard to leave you when I get you everywhere
All this time, I'm thinking I'm strong enough to sink it
Oh, no, I don't need you, but I miss you, come here
He love me not, he loves me
He holds me tight then lets me go
He love me not, he loves me
He holds me tight then lets me go
He love me not, he loves me
He holds me tight then lets me go
He love me not, he loves me
He holds me tight then lets me go
You gotta say that you're sorry at the end of the night
Wake up in the morning, everything's alright
At the end of the story, you're holdin' me tight
I don't need to worry, am I out of my mind?
And, oh, it's hard to see you, but I wish you were right here (I'm losing my mind)
Oh, it's hard to leave you when I get you everywhere
All this time I'm thinking, I'm strong enough to sink it
Oh, no, I don't need you, but I miss you, come here.-----------------------------------------------------------Don't rush
Teaching you, teaching me how to trust, don't have to be undercover
It's just us
It's more beautiful when we open up and get to know each other
When all feels lost, don't think too much
'Cause all I need this summer
Is a little bit less than a lover
Need a little bit less than a lover
You get a little bit more than another
Need a little bit less, little less, little less
Need a little bit less than a lover
Splashin' on the water, please don't make this hardеr on me (promise me)
Tan linеs on your body, I'm tracin' your spine in degrees (ah)
It's more than lust, it's just enough
And all I want this summer
Is a little bit less than a lover
Need a little bit less than a lover
You get a little bit more than another
Need a little bit less, little less, little less
Need a little bit less than a lover
Need a little bit less than a lover
You get a little bit more than another
Need a little bit less, little less, little less
Need a little bit less than a lover
Need a little bit less than a lover (all I need)
Need a little bit less than a lover (all I need)
Less than a lover. -------------------------------------Wanna give my love just for you right
Ánh nắng sáng lấp lánh chiếu sáng ngày mai
더듬거린 내 고백 절대 거짓 아니야------------------------------------------Năm rưỡi sáng mỗi ngày nhưng anh chẳng làm gì mấy
Vì anh cứ ngỡ như em còn đang nơi đây
24 tiếng quá dài nên anh phải làm gì đấy
Mà anh biết chúng ta không thể mãi tưới cây
Vậy thì giấy bút đâu? Mình chỉ viết nốt câu này
Liệu em có muốn nghe giai điệu anh
Hát lên thay lời anh muốn nói?
Rằng từng ngày trôi qua
Chỉ chờ em sang chơi
Chỉ là một bông hoa nhớ thương mặt trời
Anh sẽ vui nếu em tươi cười
Chẳng cần nhắn anh một lời
Chuyện một chàng cô đơn mãi nên quen rồi
Chỉ là bông hướng dương xa xôi
Anh biết mấy hôm nay em đang bận làm gì đấy
Thì em cứ đi đi, anh còn mãi nơi đây
24 tiếng mỗi ngày em không được quên anh đấy
Và em có muốn nghe giai điệu anh
Hát lên thay lời anh muốn nói? Oh, oh
Rằng từng ngày trôi qua
Chỉ chờ người sang chơi
Chỉ là một bông hoa nhớ thương mặt trời
Anh thấy vui nếu em tươi cười
Chẳng cần nhắn anh một nửa lời
Chuyện một chàng cô đơn mãi nên quen rồi
Đi tìm em từ ngoài sân phơi
Tại vì em rong chơi
Để lại một bông hoa hướng dương đơn côi
Và khi thấy buồn em cứ đến chơi
Mà không đến chơi thì thôi
Mình cô đơn mãi nên quen rồi
Chỉ là bông hướng dương mà thôi
Em đi đường xa, em đi về Sol hay đi về Fa anh cũng không ngại
Anh vẫn luôn bên em cho dù em không thấy
Thầm mơ về em ngập tràn tình yêu dù chỉ là đơn phương thôi (ooh-ooh)
Từng ngày trôi qua
Chỉ chờ người sang chơi
Chỉ là một bông hoa nhớ thương mặt trời
Anh sẽ vui nếu em tươi cười
Chẳng cần nhắn anh một nửa lời
Chuyện một chàng cô đơn mãi
Đi tìm em từ ngoài sân phơi (ngoài sân phơi)
Tại vì em rong chơi (người rong chơi)
Để lại một bông hoa hướng dương đơn côi
Khi thấy buồn em cứ đến chơi
Mà không đến chơi thì thôi (em cứ đến chơi, em cứ đến chơi)
Mình cô đơn mãi nên quen rồi
Chỉ là bông hướng dương xa xôi
Hoh-hoh, yeah-heh
(Chỉ là bông hướng dương xa xôi).-------------------------------------------Ngày sương gió quấn áo ấm quanh thân mà đi
Mấy lúc lái xe hay thầm nghĩ
Làm sao sống sót qua đông này hmm
Ngày em tới sức sống cứ trong anh nhẹ nâng
Sức sống ấy theo em trào dâng
Làm đơm hoa ngập tràn bao vô vàn vô vàn ý
Dường như trước khi em tồn tại
Nắng sớm hay mặt trời chưa từng có lý do ở lại
Nắng sinh ra để là những gì trong vắt trong mắt em
Trong vắt trong mắt em thêm nhiệm màu
Và dường như trước khi em tồn tại
Ánh sao đêm chỉ là những giọt nước cơn mưa để lại
Trước khi em tồn tại anh tìm em khắp nơi đó đây
Theo gió Đông gió Tây em ở đâu
Hoá ra em ở đây
Hoá ra em ở đây
Hoá ra em ở đây
Hoá ra em
Mùa hè tới nó chỉ tới khi em lại chơi
Sức sống véo von giai điệu mới
Làm đơm hoa ngập tràn bao vô vàn vô vàn ý
Anh không muốn nhìn về đằng sau
Muốn tìm về không đâu nữa như nước mắt đã rơi hôm qua sẽ cùng nắng bốc hơi hôm nay nên anh tìm về tương lai muốn ở gần em mãi
Hay nếu quá khứ cứ theo bên anh chỉ là những vết thương chữa lành thì để sáng sớm nay không còn đau lòng nữa hoh
Dường như đã trước khi em tồn tại
Nắng sớm hay mặt trời chưa từng có lý do ở lại
Nắng sinh ra để là những gì trong vắt trong mắt em
Trong vắt trong mắt em thêm nhiệm màu
Và dường là như trước khi em tồn tại
Ánh sao đêm chỉ là những giọt nước cơn mưa để lại
Trước khi em tồn tại anh tìm em khắp nơi đó đây
Theo gió Đông gió Tây em ở đâu
Dường như là trước khi em tồn tại (và dường như là trước khi em tồn tại)
Nắng sớm hay mặt trời chưa từng có lý do ở lại (trước khi anh tìm tới đây)
Nắng sinh ra để là những gì trong vắt trong mắt em (trước khi anh tìm tới)
Trong vắt trong mắt em thêm nhiệm màu (hoá ra là hoá ra hoá ra oh)
Và dường như trước khi em tồn tại
Ánh sao đêm chỉ là những giọt nước cơn mưa để lại
Trước khi em tồn tại anh tìm em khắp nơi đó đây
Theo gió Đông gió Tây em ở đâu
Hoá ra em ở đây-------------------------------------------------Bất cứ gì
Bất cứ gì
Anh mua cho em bất cứ cái gì
Uh hôm qua đi thu nên anh bận
Anh không đưa em đi ăn cua rang me nên em giận
Xong anh すみません nhưng shawty seen xong không reply
Okay anh sai nhưng ください anh không bên ai anh nói thật mà và em có biết
Bé cũng biết đôi khi một giai điệu làm anh đãng trí
Bé cũng biết đôi khi anh quên mình trong hoà thanh với phối khí
Bé vẫn cứ đi đâu làm gì em chỉ làm anh thêm khó nghĩ
Anh cũng biết okay anh sai nhưng mà sai có mỗi tí baby
Thế bé muốn ăn gì nào
Anh mua phở chiên bánh cuốn bít tết cơm rang với mì xào
Anh mua cái này cái khác anh mua cho cả VinMart
Anh mua cái này bên Pháp để biết anh yêu em nhường nào baby
Anh mua cái bút chì bạc (anh mua cái bút chì bạc)
And a Gucci bag (and a Gucci bag)
I just wanna get you back (get you girl)
Get you anything (could I get you back)
Anh mua có mấy chỉ vàng (mua có mấy chỉ vàng)
And a Gucci bag (and a Gucci bag)
I just wanna get you back (get you girl)
Get you anything (could I get you back)
Bao nhiêu đêm anh say on Gin and Tonic
I'm a fucking alcoholic without you and I'm thinking about you
Bao nhiêu đêm anh ôm cái laptop anh trông mong một tin nhắn
Vì anh không quên được đôi mắt với đôi môi em và tia nắng ở trên tóc em
Anh chỉ muốn có em lại ngồi sau xe
Anh chỉ muốn có em còn lại thì không care
Anh mua cái vé máy bay vẫn trong túi quần
Anh mua cái phiếu bé ngoan vì bé ngoan suốt tuần nào baby
Thứ hai thứ ba thứ tư
Anh mua cái vé máy bay uh mua vé dư
Anh mua cái phiếu bé ngoan phát cho bé hư
Và anh phải say bye bye với bé Nhung và bé Như và bé
Và em có biết
Thế bé muốn đi đằng nào
Sài Gòn Hà Nội Đà Nẵng Phú Quốc Bắc Ninh Cao Bằng nào
Anh đưa đi nơi này nơi khác anh đưa đi bằng VinFast
Anh mua cái này bên Pháp để biết anh yêu em nhường nào baby
Anh mua cái bút chì bạc (anh mua cái bút chì bạc)
And a Gucci bag (and a Gucci bag)
I just wanna get you back (get you girl)
Get you anything (could I get you back)
Anh mua có mấy chỉ vàng (mua có mấy chỉ vàng)
And a Gucci bag (and a Gucci bag)
I just wanna get you back (get you girl)
Get you anything (could I get you back)
I wanna bút chì bạc (bút chì không phải bi)
And a Gucci bag (Gucci đôi khi)
I just wanna get you back (get you girl)
Get you anything (could I get you back)
Anh mua có mấy chỉ vàng (mua có mấy chỉ vàng)
And a Gucci bag (and a Gucci bag)
I just wanna get you back (get you girl)
Get you anything (could I get you back)-------------------------------------------------------------Cho baby cầm lái cuộc tình
Ở bên anh vừa yên bình vừa thấy xập xình
Chân ga đạp, my baby phóng zìn zìn
Mà không lo gì, my baby ride for me so
Nhớ, nhớ, mọi điều đều nhớ
Love, love, baby, your love
Chẳng còn cớ gì để bỏ lỡ
Chẳng có cái cớ gì để bỏ
Em là một tiểu thư thích nghe nhạc RnB (yeah)
Thích xem meme và thỉnh thoảng xem cả parody
Thỉnh thoảng hơi bất an, nước mắt chảy qua làn mi (ah)
Xong đeo headphone và nghe Chris Brown để cho mình không bị suy (ấy)
Tiểu thư này sưu tầm trong tủ chục đôi J's (hah)
Cộng thêm chắc khoảng năm, sáu đôi Das ba lá (ay)
Áo jersey, đồ oversized thì okay
Nhưng mà kêu mặc thử cái váy thì tìm lại không ra
Em thích có nhiều người để quan tâm và có nhiều bạn ở quanh (ay)
Em nhớ hết sinh nhật họ rồi chờ ngày tặng quà thật nhanh (yeah)
Beanie, sweatshirt trong tủ em thì toàn màu xanh (yeah, yeah, yeah, yeah)
Mặc nó lên, đi với anh, nhìn như thiên thần không có cánh
Tiểu thư được chiều nên đi lượn đêm khá là máu
Hơi ham chơi nhưng tâm trạng cái thì nói chuyện khá là sâu
Lấy JBL, Spotify mở nhạc to
Nhận ra playlist của em bài nào hay thì anh cũng có
Em bắt đầu che mồm cười kiểu ngại ngại
Và nếu em thích bài này thì mình có thể bật lại-lại
Và anh sẽ làm tất cả những gì để em thấy thoải mái
Và có thể nhảy cùng anh, nó chỉ cần theo nhịp phải, trái
Baby, you can bounce to the left (left), bounce to the right (right)
And if you have a crush on me, tell me tonight (night)
Thành phố đổ mưa, ngắm cùng nhau, đấy là vibe
Starbucks và matcha anh vừa order cho cả hai
Chưa quen một em nào mà làm anh vui như em làm
Em biến đống CGV với Circle K thành thiên đàng
Cứ đi date là mắt anh như phản quang (yeah, yeah, yeah)
Vì cứ nhìn lên trên là thành phố này rực sáng
Cho baby cầm lái cuộc tình
Ở bên anh vừa yên bình vừa thấy xập xình
Chân ga đạp, my baby phóng zìn zìn
Mà không lo gì, my baby ride for me so
Nhớ, nhớ, mọi điều đều nhớ
Love, love, baby, your love
Chẳng còn cớ gì để bỏ lỡ
Chẳng có cái cớ gì để bỏ lỡ
Nhớ, cái gì anh cũng nhớ
Love, oh, I wanna be your lover
Cớ gì để bỏ lỡ anh, huh?
Cớ gì để bỏ lỡ anh?
Baby thơm như chíp chíp
Em là đứa con nít nít
Em chỉ muốn được hít baby mỗi ngày
Baby là đồ hypebeast
Em là thằng nhóc rich kid
Order hàng xong ship, ship về nhà em ngay, yeah
Từ đầu em đâu có mê baby nhiều lắm đâu mà nhở?
Baby cốc cốc tim em xong đóng vai là thỏ (ai đấy?)
Cưa rất khéo, em còn chẳng biết từ lúc nào đã đổ
Giờ hướng dẫn sử dụng người yêu baby đã nắm rõ chưa?
Nói những điều dễ nghe
Nhớ handle me with care, yeah
Luôn sẵn sàng đấm bất cứ đứa nào dám khiến cho em bực tức
Vì baby biết em không thích có nếp nhăn ở trán, yeah
Nghĩ ra trăm ngàn câu để khen em (để khen em)
Diễn xong show chạy đến bế em về
Bất cứ khi nào cũng lắng nghe
That's my baby, that's my man
Cho baby cầm lái cuộc tình
Ở bên anh vừa yên bình vừa thấy xập xình
Chân ga đạp, my baby phóng zìn zìn
Mà không lo gì, my baby ride for me so
Nhớ, nhớ, mọi điều đều nhớ
Love, love, baby, your love
Chẳng còn cớ gì để bỏ lỡ
Chẳng có cái cớ gì để bỏ lỡ
Nhớ, cái gì anh cũng nhớ
Love, oh, I wanna be your lover
Cớ gì để bỏ lỡ anh, huh?
Cớ gì để bỏ lỡ anh? Yeah
Cho baby cầm lái cuộc tình
Ở bên anh vừa yên bình vừa thấy xập xình
Chân ga đạp, my baby phóng zìn zìn
Mà không lo gì, my baby ride with me so-----------------------------------------Mùa đông ghé tới
Lá vàng rơi đầy rồi lại bay vèo vội lướt qua anh như những cuộc tình chóng vánh
Cặp tình nhân nói cười lượn đi đâu loanh quanh
Lại càng làm anh thấy ngứa mắt ghê sao mình hoài không biết cách
À thì là vì ngoài kia còn bao người, họ lãng mạn
Là zai đẹp, hoặc siêu giàu, chẳng khó gì để tìm được một người hơn anh
Ngày xưa anh cũng đã ngu ngơ trao đi con tim chân thành
Mà họ lại cứ đánh rơi để hi vọng nơi anh tan tành
Và điều khó nhất, một mình thì hơi côi
Hà Nội gió bấc, do you wanna dựa đầu vào nơi tôi?
Điều gì phiền muộn nói nhau nghe đi nào xem là hôm nay sao rồi
Mình cất lên câu "xin chào", anh đã sợ ngày phải xa rời
Ngồi sau xe anh, và đừng né tránh
Tình yêu ở đấy đó nên anh mong là em sẽ thấy nó
Vì anh lại ngốc nghếch trao đi cho em con tim chân thành nó chỉ muốn được yêu thương
À hóa ra em đây rồi
Người chở che con tim chỉ sợ đánh mất
Bước ra từ trong những giấc mơ rồi lại hằn vào trí nhớ, đến bao giờ?
Một phần chỉ sợ đau nữa thôi
Phần kia lại muốn cô này phải là của tôi
Chơi bời chán chưa anh muốn đi đường dài?
Đứng đây ngóng em đón anh về tương lai
Đều là để dành cho em, để dành cho em
Chẳng cần ai, keep you mine
Vì anh vẫn sẽ trao niềm tin vào em dù mong manh
Nhẹ tay chút nhé chân thành vẫn còn đọng lại trong anh
Biến nhau thành những thói quen
Gửi trái tim ở đó, nơi em
Baby em đâu òi, nhanh lên anh đang đợi, anh solo với đời, biết bao nhiêu năm giời
Hôm nay anh đang ngầu, trông ăn chơi quá trời, trên con xe wave tàu
Chỉ là mình chờ gặp cô bé nói câu xin chào
Khóa trái tim anh lại, xinh gái với đa tài, nhõng nhẽo bên anh hoài
Còn anh có huy chương vàng bộ môn nhắn tin siêu xàm
Ngồi viết tiếp lên trang dài để duyên số ta an bài
Vì bên em anh lạc trong tình yêu mà không phải chơi vơi
Ông trời giấu em đi đâu sao mà giờ này mới tới
Vậy cớ sao em phải chần chừ mãi, để dựa đầu vào vai, của một chàng đẹp trai
Mặc kệ sự sợ hãi, everything will be alright baby
Hoá ra em đây rồi
Người chở che con tim chỉ sợ đánh mất
Bước ra từ trong những giấc mơ rồi lại hằn vào trí nhớ, đến bao giờ?
Một phần chỉ sợ đau nữa thôi
Phần kia lại muốn cô này phải là của tôi
Chơi bời chán chưa anh muốn đi đường dài?
Đứng đây ngóng em đón anh về tương lai
Đều là để dành cho em, để dành cho em
Riêng mỗi em thôi, em à
Ngồi sau xe anh, và đừng né tránh
Tình yêu ở đấy đó nên anh mong là em sẽ thấy nó
Vì anh lại ngốc nghếch trao đi cho em con tim chân thành nó chỉ muốn được yêu thương
Anh nghĩ là, đối với anh tình yêu không phải là mình đi tìm kiếm một người thật hoàn hảo
Mà tình yêu là, đấy là học cách chấp nhận những điều không hoàn hảo của một ai đó
Để có thể được đồng hành cùng với nhau ngay cả chính bản thân anh, anh cũng không phải là một người hoàn hảo
Nhưng mà anh vẫn luôn cố gắng để có thể trở thành phiên bản tốt nhất và trong cuộc hành trình ấy anh chỉ hi vọng, là sẽ có sự đồng hành của em---------------------------------------------Love is suy tư một người sàm mình phát điên
Con tim bồi hồi chỉ cần sát bên
Nguyên đêm ngồi cười
Và chỉ muốn em trong đôi mắt anh
Bởi vì
Baby chẳng thể giữ em bên anh bên anh lâu thật lâu (lâu thật lâu)
Phút đắm đuối bên em anh luôn coi như phép màu (như phép màu)
Cất kí ức bên em trong tim anh sâu thật sâu (sâu thật sâu)
Và chẳng thể giấu yah
Em xinh như mùa thu yeah
Trong veo như lười ru yeah
Em như tia nắng đến khi mưa dần tàn và
Baby I'm a fool
Chẳng thể giống như cũ
Anh đã để tuột mất tình mình vỡ tan
Anh chẳng muốn phải ướt mi thêm chút nào
Anh chỉ ước có trái tim em dựa vào và
Buông ra bao lời than chẳng thể tua thời gian uhm-huhm
Chỉ để có em ở cạnh
Baby anh chẳng muốn phải mắc những sai lầm (những sai lầm)
Bên cạnh nhau tại sao lại cứ mãi lặng câm (lặng câm)
Cố từng nghĩ rằng everything's okay yeah lại thốt lên sorry bae
Rồi lại khiến tình yêu ấy phai dần (phai dần)
Baby anh chẳng muốn phải mắc những sai lầm (những sai lầm)
Bên cạnh nhau tại sao lại cứ mãi lặng câm (lặng câm)
Cố từng nghĩ rằng everything's okay yeah lại thốt lên sorry bae
Rồi lại khiến tình yêu ấy phai dần
Đó là một ngày dở hơi khi vừa mới về Vĩnh Yên
Và cái nóng nực của mùa hè này sẽ hằn trong anh vĩnh viễn
Vì anh lỡ say ánh nắng bỗng dưng từ đâu ập đến
Chỉ qua vài câu chuyện phiếm thuyền tình thấy nơi cập bến
Em xinh như Mary Jane bước tới gửi anh lời chào
Rồi vô tình cướp trái tim anh mà chẳng gửi anh lời nào
Khiến anh lại nhớ với cách em cười với từng nụ hôn ta trao
Giây phút đó anh biết yêu rồi mặc kệ ngày mai ra sao
Rồi những ngày sau đó thấy mặt chẳng còn cau có
Anh như vớ được vàng môi mỉm cười là một điều đâu khó
Em như điều tuyệt nhất ở trong cuộc đời mà anh được gặp
Thế nên mỗi lần chạm mặt làm anh chỉ muốn ôm em thật chặt
Và anh đã quá nhiều lần thất hứa anh biết là em ko vui
Anh biết anh thật ích kỉ vì anh chỉ nghĩ về anh không thôi
Để và rồi em à anh lại ngồi ngồi thật lâu một góc ah
Ngắm mây đang bật khóc hút hơi thuốc vơi đi mệt nhọc và
Baby anh chẳng muốn phải mắc những sai lầm (những sai lầm)
Bên cạnh nhau tại sao lại cứ mãi lặng câm (lặng câm)
Cố từng nghĩ rằng everything's okay yeah lại thốt lên sorry bae
Rồi lại khiến tình yêu ấy phai dần (phai dần)
Baby anh chẳng muốn phải mắc những sai lầm (những sai lầm)
Bên cạnh nhau tại sao lại cứ mãi lặng câm (lặng câm)
Cố từng nghĩ rằng everything's okay yeah lại thốt lên sorry bae
Rồi lại khiến tình yêu ấy phai dần
Vì mỗi lúc vàng rơi thu về
Là mỗi lúc anh chỉ muốn with you (with you)
Họ thấy lúc anh thường tryna be cool yeah
But baby I can't wait to see you huh (see you)
Và anh lay hoay ở đây đã rất lâu
Để tìm cách có thể khâu con tim anh when you go baby (when you go)
Dù đứng ở đây chỉ có mỗi riêng tôi thì
Nguyện chúc nếu em ở đó sẽ yên vui
Baby anh chẳng muốn phải mắc những sai lầm (những sai lầm)
Bên cạnh nhau tại sao lại cứ mãi lặng câm (lặng câm)
Cố từng nghĩ rằng everything's okay yeah lại thốt lên sorry bae
Rồi lại khiến tình yêu ấy phai dần (phai dần)
Baby anh chẳng muốn phải mắc những sai lầm (những sai lầm)
Bên cạnh nhau tại sao lại cứ mãi lặng câm (lặng câm)
Cố từng nghĩ rằng everything's okay yeah lại thốt lên sorry bae
Rồi lại khiến tình yêu ấy phai dần
Vì mỗi lúc vàng rơi thu về
Là mỗi lúc anh chỉ muốn with you
Họ thấy lúc anh thường tryna be cool yeah
But baby I can't wait to see you uh-uh
Và anh lay hoay ở đây đã rất lâu
Để tìm cách có thể khâu con tim anh when you go oh-oh
Dù đứng mãi đây có riêng tôi thì
Nguyện chúc nếu em ở đó sẽ yên vui------------------------------------------------------------------Lả Lướt
Workaholishi
Tay em, vai em với làn môi em nó còn khắc sâu
Nàng cười nhẹ, vuốt tóc, anh không dám nhìn vào mắt đâu
Buông xuôi và quay đi có nghĩa là thôi anh sẽ chẳng nhớ đâu
Chỉ là bên trong, sâu hơn, anh mong ta quay về với nhau
Calling cho mama, con phải nghe theo lí trí
Cô ấy khiến cơn đau chằng chịt mà chẳng chịu ra đi
Miên man đêm ngày party, trên người đeo thêm VVs
Bỏ lại một người làm nhạc mà cứ tưởng mình là GD
Khi xưa em làm quen anh, em bảo "Sao anh quá chất?"
Worka gang với cả âm nhạc, anh nghĩ đó chính là nguyên nhân
Giờ thì mắt em, môi em, và kỉ niệm mới là nguyên nhân
Rồi lại tự mình ràng buộc mình, yeah
Trong đêm tối (trong đêm tối), mưa giăng lối (mưa giăng lối)
Anh như một kẻ điên tình đang đi tìm sự yên bình
Một người mới (một người mới), chung chăn gối (chung chăn gối)
Nhưng không phải là một gia đình, chưa bao giờ là một gia đình
Chờ em mãi, em mới tới
Nhưng em lại vụt qua mình
Chớp nhoáng như loài hoa quỳnh
Ôm anh trên đoạn Ba Đình
Ngân nga một bài ca tình
Anh không còn nhận ra mình
(Anh không còn nhận ra mình, yeah)
Oh-oh-oh-oh-oh-oh-oh-oh-oh no (yeah)
(Anh không còn nhận ra mình)
Oh-oh-oh-oh-oh-oh-oh-oh-oh no
(Anh không còn nhận ra, anh không còn nhận ra mình)
Thôi, thôi, không cần phải tell me những lời sáo rỗng
Đi đi, xin đừng quan tâm, hỏi han anh có làm sao không?
Anh không làm sao đâu, chỉ là mang thêm hai, ba áo ấm
Khoác lên khi se lạnh, anh băng qua màn đêm đông
Bởi vì tương lai anh phải cố gắng
Chặng đường này còn dài, anh phải cầm chặt vô lăng
Cảnh tối đen, đường mịt mù nhưng anh tin một ngày có nắng
Chúc em yên bình vì chẳng còn gì phải lăn tăn
Vì tương lai anh phải cố gắng (yeah-yeah-yeah)
Chặng đường này còn dài, anh phải cầm chặt vô lăn (ooh-ooh-ooh)
Cảnh tối đen, đường mịt mù nhưng anh tin một ngày có nắng (yeah-yeah-yeah)
Chúc em yên bình vì chẳng còn gì phải lăn tăn
Lá vàng, tất cả chỉ còn lại là một đống lá vàng
Khi anh đi qua thăm nơi chúng mình hồi mọi chuyện chẳng cần chứng minh
Đưa con thuyền nơi trái tim anh ra khơi
Hết rồi, anh cũng thấy mình mệt phết rồi
Anh phải để cho cảm xúc được nghỉ ngơi
Chấp nhận em đã mãi thật xa vời
Ngồi lặng nhìn, trời mưa sao băng rơi
Rơi xuống đây
Rơi vào anh
(Anh không còn nhận ra mình)
Rơi xuống đây
Rơi vào anh
(Anh không còn nhận ra, anh không còn nhận ra mình)
Rơi xuống đây
Rơi vào anh
(Anh không còn nhận ra mình)
Rơi xuống đây
Rơi vào anh
Trong đêm tối (trong đêm tối), mưa giăng lối (mưa giăng lối)
Anh như một kẻ điên tình đang đi tìm sự yên bình
Một người mới (một người mới), chung chăn gối (chung chăn gối)
Nhưng không phải là một gia đình, chưa bao giờ là một gia đình
Chờ em mãi, em mới tới
Nhưng em lại vụt qua mình
Chớp nhoáng như loài hoa quỳnh
Ôm anh trên đoạn Ba Đình
Ngân nga một bài ca tình
Anh không còn nhận ra mình
(Anh không còn nhận ra mình, yeah)------------------------------------------Saw you swimming in a pool
Thought we were going out for dinner
Make me fall into your pool
Make me trip, make me a fool
This life is such a thriller
While I'm drowning and drowning
Deeper and deeper, all I see is blue
I feel my body shiver
Don't wanna lose you
Holdin' my breath, but shit
It's getting thinner
My blue lips
My blue lips
My blue lips
My blue lips
My blue lips
My blue lips
My blue lips
Uh, uh
Yeah
Talking to the moon
Dreams feel elusive
But what else do we got?
This is what we choose
The bitter and sweet of it
Both intertwine
Shining through the gloom
Nothing else to say
Still racing life's clock
Wanna change the views
I need something else and a new "why"
Blue flame getting put out
These days getting too tired
Inner child tryna sneak out
Choosing to fly 'cause you can't hide
Every day fighting for peace signs
Roll with the waves like a seaside
Chasing magic, but my feet tired
Get to the end and hit rewind
My blue lips
My blue lips
My blue lips
My blue lips
we've been in here way too long
I've been feelin' way too cold
(My blue lips) can you stay a lil' bit more?
Out of the pool, I know you'll be gone
(My blue lips) so, so can you stay a lil' bit more
With me, with me, with me?-----------------------------------Thôi đc r ta viết v thôi cho vài bài hát hay trc khi mùa hè kết thúc và cái acc này bị khoá kèm bay màu 🥰---------------------------------Á đù Ngân sắp đi đời nhà ma r------------------------------Cách đây khoảng một tuần, tôi bật playlist “nhạc buồn đi học về” trên Spotify rồi vô tình bấm vào album đầu tay *Trái tim băng bó* của Dangrangto. Ban đầu tôi không kỳ vọng gì nhiều. Tôi nghĩ chắc cũng chỉ là mấy bài rap tình yêu hơi buồn buồn, nghe lúc đi học về thì hợp mood, hết album rồi thôi.
Nhưng tôi đã nghe hết.
Và đến giữa album, tôi khóc.
Tôi không khóc vì thất tình. Cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra với tôi vào ngày hôm đó. Tôi chỉ ngồi một mình, tai vẫn đeo tai nghe, rồi tự nhiên thấy một thứ gì đó trong lòng mình bị chạm vào.
Có lẽ vì lần đầu tiên tôi nhận ra rằng: **không phải tất cả những vết thương đều đủ lớn để khiến người khác nhìn thấy.**
Có những vết thương chỉ khiến mình im lặng hơn một chút.
Có những vết thương khiến mình không còn muốn giơ tay phát biểu.
Có những vết thương biến thành một câu “thôi, để người khác làm”.
Có những vết thương thậm chí nhỏ đến mức mình còn thấy xấu hổ khi kể cho người khác nghe.
Nhưng nhỏ không có nghĩa là không tồn tại.
Trước khi nghe album này, tôi luôn nghĩ tổn thương phải là một thứ gì đó rất lớn. Kiểu như người lớn mất việc, chia tay, mất đi một người quan trọng, gặp một biến cố làm cuộc sống thay đổi hoàn toàn. Còn tuổi 13 của tôi thì có gì đâu?
Bị bạn bè chê quần áo không hợp fashion.
Bị điểm kém môn Toán.
Thích một người nhưng chẳng dám nói.
Muốn mua một món đồ mình thích nhưng không có tiền.
Một cuộc cãi nhau với bạn.
Một lần bị giáo viên nhắc trước lớp.
Một tin nhắn bị seen.
Tất cả đều nghe rất… trẻ con.
Tôi từng nghĩ nếu một ngày mình buồn vì những chuyện như vậy thì có lẽ mình đang làm quá.
Bởi ngoài kia có những người còn gặp những chuyện tệ hơn rất nhiều.
Tôi đã dùng nỗi đau của người khác để phủ nhận nỗi đau của chính mình.
Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy điều đó hơi kỳ lạ.
Nếu một người bị gãy chân, tôi sẽ không nói: “Có người còn mất cả chân, nên chân bạn không đáng đau.”
Vậy tại sao với cảm xúc, chúng ta lại thường làm như vậy?
“Có gì đâu.”
“Người khác còn khổ hơn.”
“Chuyện nhỏ xíu mà cũng buồn.”
“Đừng nhạy cảm quá.”
Có lẽ chúng ta được dạy cách chịu đựng trước khi được dạy cách lắng nghe chính mình.
Và tôi cũng không ngoại lệ.
Tôi nhớ đến một chuyện xảy ra từ đầu năm.
Hôm đó tôi làm bài tập Văn theo nhóm. Tôi đã ngồi làm slide rất lâu. Tôi sửa từng phần, chọn hình, chỉnh chữ, nghĩ xem phải trình bày thế nào để lúc đứng trước lớp không bị rối.
Tôi không nghĩ đó là một việc gì lớn.
Nhưng tôi đã thật sự cố gắng.
Đến lúc trình bày, mấy bạn trong nhóm chê slide của tôi “dở quá”.
Chỉ một câu.
Nếu kể lại câu chuyện này, có lẽ chẳng ai thấy nó nghiêm trọng. Không ai đánh tôi. Không ai xúc phạm tôi bằng những lời quá nặng nề. Cũng chẳng có chuyện gì khiến giáo viên phải can thiệp.
Tôi thậm chí còn không khóc.
Tôi chỉ cười gượng rồi tiếp tục phần trình bày.
Sau đó tôi về nhà như bình thường.
Tôi không kể với bố mẹ.
Không kể với bạn thân.
Không kể với bất kỳ ai.
Tôi tự nói với mình: “Chuyện nhỏ mà.”
Nhưng có những chuyện mình càng cố gọi là “chuyện nhỏ”, nó càng có cơ hội trở thành một thứ lớn hơn ở bên trong.
Sau hôm đó, mỗi lần có hoạt động phải đứng trước lớp trình bày, tôi bắt đầu thấy sợ.
Giáo viên hỏi ai muốn lên, tôi không còn nhiệt tình như trước.
Có những lúc tôi biết mình làm được.
Tôi biết mình đã chuẩn bị.
Tôi biết nếu lên đó thì cùng lắm là nói hơi vấp một chút.
Nhưng tôi vẫn cúi xuống.
Tôi sợ người khác nhìn.
Sợ làm sai.
Sợ bị chê.
Sợ lại nghe một câu giống hôm đó.
Điều kỳ lạ là tôi không còn nhớ chính xác vẻ mặt của những người đã chê mình hôm ấy. Tôi cũng không nhớ từng chữ họ nói. Nhưng tôi nhớ cảm giác của mình.
Cảm giác mình không đủ tốt.
Và có lẽ đó mới là thứ khó xóa nhất.
Một lời nói có thể chỉ tồn tại vài giây trong cuộc trò chuyện của người nói, nhưng nó có thể sống lâu hơn rất nhiều trong đầu người nghe.
Đó là lúc tôi hiểu rằng tổn thương không nhất thiết phải đến từ một sự kiện lớn.
Đôi khi nó được tạo ra từ những thứ rất bình thường.
Một câu nói vô tình.
Một ánh mắt.
Một lần bị bỏ quên.
Một lần bị so sánh.
Một lời chê đúng vào điều mình vốn đã không tự tin.
Chúng ta thường nhớ những gì người khác làm với mình, nhưng đôi khi lại quên rằng chính mình cũng có thể trở thành người tạo ra những vết thương ấy cho người khác.
Có lẽ đây cũng là một phần của trưởng thành.
Không chỉ học cách bảo vệ mình khỏi những lời làm tổn thương, mà còn học cách cẩn thận hơn với lời mình nói ra.
Bởi mình đâu biết một câu “có thế mà cũng không làm được” sẽ đi vào đầu một người khác như thế nào.
Mình đâu biết câu “mày làm dở thật” có thể khiến một người không dám thử lại điều đó trong một thời gian dài.
Có những người chỉ đang đùa.
Nhưng người bị đùa có thể không cười.
Tôi nghĩ mạng xã hội càng khiến chuyện này phức tạp hơn.
Chúng tôi đang sống trong một thời đại mà gần như ai cũng có một phiên bản khác của mình trên mạng.
Một phiên bản đẹp hơn.
Vui hơn.
Thú vị hơn.
Tự tin hơn.
Chúng tôi biết cách chọn ảnh đẹp nhất, chỉnh màu, chọn bài nhạc, viết một dòng caption nghe thật chill. Chúng tôi biết cách biến một ngày bình thường thành một story trông như cuộc sống rất ổn.
Tôi cũng thế.
Tôi có thể đăng ảnh đi chơi, đăng meme, đăng những thứ khiến người khác nghĩ tôi đang vui.
Nhưng tôi hiếm khi đăng lúc mình buồn.
Không phải vì lúc buồn tôi không muốn được quan tâm.
Mà vì tôi sợ.
Sợ bị nói là làm màu.
Sợ người khác nghĩ tôi đang “drama”.
Sợ một ngày nào đó người ta lấy chính những điều mình từng kể để đánh giá mình.
Sợ trở thành người yếu đuối trong mắt người khác.
Và thế là chúng tôi học cách nói:
“Tôi ổn.”
Có lẽ đây là một trong những câu nói dối phổ biến nhất của tuổi trẻ.
Không phải lúc nào “tôi ổn” cũng có nghĩa là tôi ổn.
Đôi khi nó chỉ có nghĩa là:
“Tôi không biết phải kể chuyện này với ai.”
Hoặc:
“Tôi sợ nếu nói ra thì mọi thứ sẽ trở nên nghiêm trọng.”
Hoặc đơn giản hơn:
“Tôi không muốn bị nhìn thấy lúc mình yếu.”
Tôi từng nghĩ mạnh mẽ nghĩa là như vậy.
Không khóc.
Không than.
Không cần ai.
Có chuyện gì thì tự chịu.
Buồn thì đi ngủ.
Bị chê thì coi như không nghe.
Bị tổn thương thì giả vờ không quan tâm.
Nhưng nếu một người phải liên tục giả vờ rằng mình không đau để chứng minh mình mạnh mẽ, liệu đó có thực sự là mạnh mẽ không?
Tôi bắt đầu không nghĩ vậy nữa.
Có lẽ một người mạnh mẽ không phải là người không bao giờ bị tổn thương.
Mà là người có thể nhìn thẳng vào tổn thương của mình mà không để nó nuốt mất mình.
Đó cũng là điều tôi hiểu được từ hình ảnh “băng bó”.
Băng bó không phải là xóa vết thương.
Một miếng băng không làm cho chuyện đã xảy ra biến mất.
Nó chỉ bảo vệ phần đang bị thương để nó có cơ hội lành lại.
Con người cũng vậy.
Có những chuyện sẽ không thể thay đổi.
Có những lời xin lỗi sẽ không bao giờ đến.
Có những người mình từng rất thân rồi cuối cùng cũng trở thành người xa lạ.
Có những chuyện dù muốn đến đâu cũng không thể quay lại làm khác đi.
Trưởng thành không phải là quay ngược thời gian để sửa hết những điều đó.
Trưởng thành là chấp nhận rằng mình không thể thay đổi quá khứ, nhưng mình vẫn có quyền quyết định quá khứ ấy sẽ ảnh hưởng đến tương lai của mình đến đâu.
Cuối tuần trước, tôi đã làm một việc mà đáng lẽ mình nên làm từ lâu.
Tôi nhắn cho bạn thân kể chuyện làm slide hồi đầu năm.
Tôi đã nhìn màn hình rất lâu trước khi bấm gửi.
Tôi còn nghĩ: “Kể chuyện này ra có kỳ không?”
Nhưng tôi vẫn gửi.
Bạn ấy đọc xong rồi nói rằng bạn ấy cũng từng bị chê như vậy.
Tự nhiên tôi thấy buồn cười.
Hóa ra những điều mình tưởng chỉ có mình trải qua, người khác cũng từng trải qua.
Hai đứa bắt đầu kể cho nhau nghe đủ thứ. Có chuyện nghiêm túc, có chuyện ngớ ngẩn, có những chuyện kể lại mà chính mình cũng không hiểu tại sao ngày ấy mình lại buồn đến thế.
Chúng tôi nói chuyện rất lâu.
Rồi cười.
Một kiểu cười rất nhẹ.
Không phải cười vì chuyện ban đầu không đáng buồn.
Mà là vì cuối cùng mình không còn phải giữ nó một mình nữa.
Không có phép màu nào xảy ra.
Những người từng chê tôi không quay lại xin lỗi.
Tôi cũng không quên hoàn toàn chuyện đó.
Nhưng có một thứ thay đổi.
Tôi không còn nhìn bản thân qua câu nói của họ nữa.
Tôi bắt đầu nghĩ: “Ừ, hôm đó slide của mình có thể chưa tốt. Nhưng điều đó không có nghĩa là mình dở.”
Hai chuyện ấy hoàn toàn khác nhau.
Và có lẽ đây cũng là một điều mà tôi cần học khi lớn lên: **một thất bại không phải là danh tính của mình. Một lời chê không phải là sự thật tuyệt đối về mình. Một khoảnh khắc tệ không có quyền quyết định toàn bộ con người mình.**
Tôi nghĩ rất nhiều người trẻ mắc kẹt ở chỗ này.
Một lần thi trượt rồi nghĩ mình ngu.
Một lần bị từ chối rồi nghĩ mình không đáng được yêu quý.
Một lần bị bạn bè bỏ rơi rồi nghĩ mình không có giá trị.
Một lần làm sai rồi nghĩ mình là người thất bại.
Chúng ta lấy một sự kiện xảy ra với mình rồi biến nó thành định nghĩa về chính mình.
Có lẽ chữa lành là quá trình tách hai thứ đó ra.
“Tôi đã thất bại” khác với “tôi là kẻ thất bại”.
“Tôi đang buồn” khác với “tôi là một người yếu đuối”.
“Tôi bị tổn thương” khác với “tôi là một người luôn bất hạnh”.
Những câu nói nhỏ khác nhau, nhưng cách chúng ta nhìn bản thân có thể thay đổi hoàn toàn.
Và càng nghĩ về điều đó, tôi càng thấy trưởng thành không đơn giản là lớn thêm vài tuổi.
Có những người 30 tuổi vẫn không biết cách nói rằng mình đang buồn.
Có những người 40 tuổi vẫn không biết xin lỗi.
Có những người lớn vẫn dùng sự im lặng để trừng phạt người khác.
Có những người mang những tổn thương từ thời thơ ấu đi qua rất nhiều năm mà chưa từng thật sự nhìn vào chúng.
Vậy nên tuổi tác không tự động khiến một người trưởng thành.
Có lẽ trưởng thành là khi mình bắt đầu chịu trách nhiệm với những gì đang xảy ra bên trong mình.
Không đổ hết mọi thứ cho người khác.
Không phủ nhận cảm xúc của mình.
Nhưng cũng không biến cảm xúc thành cái cớ để làm tổn thương người khác.
Biết lúc nào nên cố gắng.
Biết lúc nào nên dừng lại.
Biết khi nào cần nói “tôi ổn”.
Và quan trọng hơn, biết khi nào câu “tôi ổn” chỉ là một lời nói dối.
Tôi vẫn mới 13 tuổi.
Tôi chưa trải qua những thứ mà người lớn gọi là biến cố lớn. Tôi chưa biết vài năm nữa mình sẽ trở thành người như thế nào. Có thể sau này tôi sẽ gặp những chuyện khiến nỗi buồn hôm nay trở nên rất nhỏ.
Nhưng tôi không nghĩ điều đó khiến những cảm xúc hiện tại trở nên vô nghĩa.
Bởi ở tuổi 13, tôi cũng đang học cách trở thành một con người.
Mỗi lần bị chê, tôi học được một chút về lòng tự trọng.
Mỗi lần thất vọng, tôi học được một chút về cách đặt niềm tin.
Mỗi lần cãi nhau với bạn, tôi học được một chút về việc nói chuyện và lắng nghe.
Mỗi lần buồn, tôi học được một chút về chính mình.
Có thể chúng tôi chưa gặp những nỗi đau lớn của người trưởng thành.
Nhưng chúng tôi đang có những nỗi đau đầu tiên.
Và những nỗi đau đầu tiên thường rất quan trọng, bởi nó có thể dạy chúng tôi cách đối xử với bản thân trong những năm sau này.
Nếu từ bây giờ tôi học được rằng buồn không đáng xấu hổ, có lẽ sau này tôi sẽ không phải mất quá nhiều năm để học cách yêu thương chính mình.
Nếu từ bây giờ tôi học được rằng nói ra không phải là yếu đuối, có lẽ sau này tôi sẽ không phải mang theo quá nhiều điều chưa từng được nói.
Nếu từ bây giờ tôi học được cách băng bó một vết thương nhỏ, có lẽ sau này tôi sẽ không phải đứng trước một đống vết sẹo và tự hỏi chúng đã xuất hiện từ bao giờ.
Tôi từng nghĩ mục tiêu của trưởng thành là trở thành một người có trái tim thật cứng.
Một trái tim không dễ bị tổn thương.
Không dễ khóc.
Không dễ tin.
Không dễ ghét.
Nhưng giờ tôi lại nghĩ, có lẽ đó không phải điều tôi muốn.
Một trái tim quá cứng có thể không dễ vỡ, nhưng nó cũng khó cảm nhận được những điều rất đẹp.
Tôi không muốn trở thành người không còn biết đau.
Tôi muốn trở thành người **biết mình đang đau nhưng vẫn có thể bước tiếp**.
Biết buồn nhưng không chìm trong buồn.
Biết thất vọng nhưng không đánh mất niềm tin vào tất cả mọi người.
Biết mình từng bị tổn thương nhưng không dùng chính tổn thương ấy để làm tổn thương người khác.
Biết tha thứ, nhưng cũng biết đặt giới hạn.
Biết cần người khác, nhưng cũng biết tự đứng lên.
Có lẽ đó mới là kiểu mạnh mẽ mà tôi muốn.
Sau khi nghe hết *Trái tim băng bó*, tôi không nghĩ mình đã hiểu hết những điều Dangrangto muốn nói. Tôi chỉ biết album ấy đã khiến tôi nhìn lại một chuyện mà trước đây tôi luôn cho là quá nhỏ để quan tâm.
Và có lẽ âm nhạc đôi khi không cần cho mình một câu trả lời.
Nó chỉ cần khiến mình đặt lại một câu hỏi.
Tôi đã từng hỏi:
“Tại sao mình yếu đuối thế?”
Bây giờ tôi muốn hỏi:
“Tại sao mình phải xấu hổ vì đã từng đau?”
Tôi từng nghĩ mình phải lớn lên thật mạnh mẽ.
Bây giờ tôi nghĩ khác.
Tôi không cần một trái tim chưa từng bị xước.
Tôi cũng không cần một cuộc đời không có những ngày tệ.
Tôi chỉ mong sau này, khi nhìn lại tuổi 13, tôi không phải tiếc vì đã dành quá nhiều thời gian để giả vờ rằng mình ổn.
Nếu có một điều tôi muốn mang theo từ album này, có lẽ đó là:
**Đừng đợi đến khi vết thương trở thành sẹo mới thừa nhận rằng mình từng đau.**
Có thể hôm nay chỉ là một câu nói khiến mình buồn.
Có thể ngày mai là một lần thất bại.
Có thể vài năm nữa sẽ là một chuyện lớn hơn rất nhiều.
Không sao cả.
Nếu đau, thì băng bó.
Nếu mệt, thì nghỉ.
Nếu không thể tự mình làm được, thì tìm một người mình tin tưởng.
Không phải vì mình yếu.
Mà vì mình cũng là một con người.
Và có lẽ trưởng thành không phải là học cách sống mà không cần băng bó nữa.
**Trưởng thành là biết rằng trái tim mình có thể bị thương, nhưng mình sẽ không bao giờ bỏ mặc nó.**
Tôi từng nghĩ mình phải lớn lên thật mạnh mẽ.
Bây giờ tôi chỉ muốn lớn lên một cách lành lặn.------------------------------------------Tôi nghe “Tìm Em” trong một buổi tối khá bình thường, và ban đầu cứ tưởng lại là một bài nhạc thất tình kiểu: anh nhớ em, em đi rồi, anh đau khổ. Nhưng nghe xong thì tôi lại thấy… ủa, vấn đề hình như nằm ở anh này từ đầu mà? :))
Điều tôi thích ở bài hát là nó không chỉ kể chuyện một người nhớ người cũ, mà còn có cảm giác “biết sai rồi nhưng biết hơi muộn”. Có những người lúc còn ở cạnh mình thì thấy bình thường, đến lúc họ im lặng, không còn hỏi han nữa mới bắt đầu thấy thiếu. Đúng kiểu điện thoại vẫn đầy pin nhưng chẳng có ai để nhắn.
Tôi cũng thích phần của Bảo Anh vì nó khiến câu chuyện không còn là “anh đau khổ vì mất em”, mà còn là “em cũng từng đau vì anh, chỉ là anh nhận ra quá trễ.” Thế nên nghe bài này, tôi không muốn trách ai hoàn toàn. Có những mối quan hệ tan vỡ chẳng phải vì hết yêu, mà vì một người đã mệt trước khi người kia kịp tỉnh.
Tìm Em làm tôi nghĩ: đôi khi thứ mình tìm sau một cuộc chia tay không phải là một người, mà là cơ hội để sửa những điều mình từng làm sai.
Nhưng tiếc là cuộc đời không có nút Ctrl + Z. :))
Vậy nên, nếu còn thương thì nói. Nếu sai thì xin lỗi. Đừng để đến lúc người ta đi thật rồi mới đứng đó:
“Ơ… em đâu rồi?”------------------------Tôi nghe bài này vào một hôm chẳng có gì đặc biệt. Cũng không thất tình, không nhớ ai, chỉ nằm lướt điện thoại rồi bật nhạc. Thế mà nghe xong lại ngồi nghĩ linh tinh: trước khi một người bước vào cuộc đời mình, mình đã sống thế nào nhỉ?
Tôi thích cái cảm giác mà Trước khi em tồn tại đem lại. Nó không quá ồn ào, cũng chẳng cố làm tình yêu thành một thứ gì đó vĩ đại. Nó giống kiểu mình đang kể cho một người nghe về cuộc sống của mình trước khi gặp họ. Vẫn những ngày bình thường, vẫn đi học, vẫn gặp bạn bè, vẫn cười vì mấy chuyện chẳng đâu vào đâu. Rồi một người xuất hiện, thế là tự nhiên những thứ bình thường ấy lại có thêm một cái tên để nhớ.
Nghe cũng hơi buồn cười. Một người mới xuất hiện thôi mà tự nhiên mình để ý họ đang online lúc nào, hôm nay có đi học không, sao nhắn tin lâu thế chưa trả lời. :))
Nhưng có lẽ tình cảm tuổi trẻ là vậy. Nó chẳng cần một lý do quá lớn. Đôi khi chỉ một ánh mắt, một câu nói, hay một lần vô tình gặp nhau cũng đủ khiến mình nhớ mãi.
Điều tôi thích nhất là bài hát làm tôi nhận ra: một người có thể không xuất hiện từ đầu, nhưng khi họ đến, họ có thể khiến mình nhìn lại cả quãng thời gian trước đó bằng một cảm giác rất khác.
Và tôi nghĩ nếu sau này người ấy không còn ở bên mình nữa, điều đáng nhớ nhất có lẽ không phải là mình đã mất họ, mà là đã từng có một khoảng thời gian mình vui đến thế chỉ vì họ tồn tại.
Có lẽ tuổi trẻ cũng chỉ cần vậy thôi.
Gặp được một người khiến mình vui, thích một người dù chẳng biết sau này sẽ đi đến đâu, rồi một ngày nhìn lại và tự cười:
“Hồi đó mình thích người ta thật đấy.” :))
0
0
0
0
0
0
0
2026-08-18 22:15:34
mn off hết r
2026-08-18 20:25:51
:)
2026-08-18 20:11:55
=\(wimart^{+}\)
2026-08-18 20:02:06
:0
2026-08-18 16:53:54
để học
2026-08-18 12:23:32
thì sao đâu trời
2026-08-18 11:55:12
:p
2026-08-17 21:35:30
cháu chịu:0 đừng cs ghét cháu nhé 🥰
2026-08-17 20:17:39
Nguyễn Trường An:))
2026-08-17 20:16:35
Nguyễn Trường An joke mà trời