Đặng Hoàng Phi Hùng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Hoàng Phi Hùng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

“Khoan dung là đức tính đem lại lợi ích cho cả ta và người khác.” Bạn có thể tham khảo bài viết này (viết vừa đủ để bạn chép/biến đổi lại): Trong cuộc sống, mỗi người đều không tránh khỏi những sai lầm và thiếu sót. Chính vì vậy, lòng khoan dung trở thành một phẩm chất vô cùng cần thiết. Pierre Benoit từng nói: “Khoan dung là đức tính đem lại lợi ích cho cả ta và người khác”. Câu nói đã khẳng định giá trị to lớn của sự bao dung trong đời sống con người. Khoan dung là thái độ rộng lượng, sẵn sàng tha thứ và cảm thông với lỗi lầm của người khác. Người có lòng khoan dung không chấp nhặt, không nuôi giữ sự oán giận mà luôn hướng tới sự hòa giải và thấu hiểu. Đây là một phẩm chất đẹp, góp phần làm cho các mối quan hệ trở nên tốt đẹp hơn. Trước hết, khoan dung mang lại lợi ích cho chính bản thân mỗi người. Khi biết tha thứ, con người sẽ giải tỏa được những cảm xúc tiêu cực như tức giận, hận thù, từ đó tâm hồn trở nên nhẹ nhõm, thanh thản hơn. Ngược lại, nếu cứ giữ mãi sự oán giận, ta sẽ chỉ tự làm khổ mình. Khoan dung còn giúp mỗi người trưởng thành hơn trong suy nghĩ, biết nhìn nhận vấn đề một cách bao quát và nhân văn hơn. Không chỉ vậy, khoan dung còn mang lại lợi ích cho người khác. Khi được tha thứ, con người có cơ hội sửa chữa lỗi lầm và hoàn thiện bản thân. Một lời bao dung có thể giúp người khác lấy lại niềm tin, động lực để sống tốt hơn. Trong gia đình, nhà trường hay xã hội, sự khoan dung góp phần xây dựng môi trường sống hòa thuận, yêu thương và đoàn kết. Tuy nhiên, cần hiểu rằng khoan dung không có nghĩa là dung túng cho cái sai. Khoan dung phải đi kèm với sự tỉnh táo, biết phân biệt đúng sai. Với những hành vi cố ý gây hại hoặc tái phạm nhiều lần, cần có sự nghiêm khắc để giữ gìn kỉ cương. Vì vậy, khoan dung đúng cách mới thực sự có ý nghĩa. Trong thực tế, có rất nhiều tấm gương về lòng khoan dung. Những người biết tha thứ cho lỗi lầm của người khác thường nhận lại sự tôn trọng và yêu quý. Ngược lại, những người sống ích kỉ, hẹp hòi thường dễ bị cô lập trong các mối quan hệ. Là học sinh, chúng ta cần rèn luyện lòng khoan dung từ những việc nhỏ nhất: biết bỏ qua lỗi lầm của bạn bè, biết lắng nghe và thấu hiểu người khác. Điều đó không chỉ giúp ta hoàn thiện bản thân mà còn góp phần làm cho cuộc sống xung quanh trở nên tốt đẹp hơn. Tóm lại, lời nói của Pierre Benoit hoàn toàn đúng đắn. Khoan dung không chỉ là một đức tính cao đẹp mà còn là chìa khóa giúp con người sống hạnh phúc và xây dựng một xã hội nhân ái, văn minh.

Câu 1

Trọng âm là: phân tích nỗi nhớ và giá chị nghệ thuật của bài thơ "tây tiến"

Câu 2

Luận điểm: việc bỏ chữ "nhớ"trong nhắn đề giúp "tây tiến" trở nên khái quát, hùng tráng hơn,bao trùm nội rung bài thơ

Câu 3

a, ý nghĩa: riễn tả nỗi nhớ mơ hồ,lan tỏa, không tách biệt rõ với người nhớ và cảnh được nhớ

b, mục đích: nhấn mạnh cảm xúc dâng chào mạnh mẽ, chân thực.

Kiểu câu: câu trần thuật (có sắc thái cảm xúc

Câu 4

Quan hệ: luận diểm-dẫn chứng(giải thích chứng minh)

Các dẫn chứng làm rõ đặc điểm của nỗi nhớ trong bài thơ

Câu 5

Sự trân trọng,ngợi ca bài thơ tây tiến

Cảm xúc đồng cảm sâu sắc với nỗi nhớ của quang dũng

Giọng văn ràu cảm xúc

Câu 6

Nỗi nhớ trong bài thơ"Tây Tiến "hiện lên thật đặc biệt và giàu cảm xúc.đó không phải là nỗi nhớ cụ thể, rõ ràng mà là"nhớ chơi vơi " - một trạng Thái mơ hồ lan tỏa.nỗi nhớ ấy khiến cảnh vật và con người như hòa vào nhau,tạo nên cảm xúc sâu lắng,đã diết. Đặc biệt,tiếng gọi, "nhớ ơi " như bật lên nội tâm, thể hiện sự dâng chào mãnh liệt của tình cảm.Qua đó,ta thấy được tình cảm gắn bó sâu nặng của người lính với miền Tây. Chính nỗi nhớ ấy làm nên vẻ đẹp độc đáo của bài thơ