Nguyễn Việt Sơn
Giới thiệu về bản thân
Hỏi ở đây chịu rồi
Ok baybe
Trong kho tàng văn chương về ẩm thực Việt Nam,Vũ Bằng hiện lên như một tượng đài một người chung thuỷ của món ngon Hà Nội.Đoạn trích ”Phở gà” từ tác phẩm Miếng ngon Hà Nội,em không chỉ thấy một món ăn,mà thấy cả một bầu trời ký ức,một chiều sâu văn hoá khiến lòng người không khỏi xao động và ấn tượng sâu sắc.
Điểm đầu tiên để lại cho em chính là cách Vũ Bằng miêu tả sự tinh tế của món phở gà.Nếu phở bò mang cái lực điền,nồng nàn thì phở gà qua ngòi bút của ông lại hiện lên vẻ thanh nhã,quý phái.Vũ Bằng không chỉ viết bằng vị giác mà viết bằng cả tâm hồn văn học của mình.Đọc đến đoạn nước dùng em như có thể hít hà làn khói thơm dịu ấy một thứ hương vị gợi cảm giác mà chỉ người Hà Nội thiết tha mới có thể diễn tả thành lời.
Ấn tượng sâu sắc nhất của em là cách tác giả đặt món ăn vào trong không gian và thời gian.Phở gà không chỉ để no nó là một món quà dành cho người biết hưởng thụ cái đẹp cuộc sống
“Người ta ăn phở gà là để tìm một chút thanh tao,nhẹ nhàng trong một buổi se lạnh hay buổi tối tĩnh mịch”
Em cảm thấy xúc động khi nhận ra rằng đằng sau bát phở là cả tấm lòng của người nấu và sự trân trọng của người ăn.Tác giả đã biến một món ăn bình thường thành một nghệ thuật chỉ trong đoạn trích,nơi mỗi sợi bánh,mỗi miếng gà đều mang trong mình linh hồn của đất Hà Thành.Sự tỉ mỉ của người nấu tất cả cho thấy một lối sống đẹp,coi trọng sự vẹn toàn.
Bài văn không chỉ là lời khen ngợi món ăn mà còn là tiếng lòng của người con xa xứ từng đi ăn nó ở thành phố ở con hẻm.Khi viết những dòng này Vũ Bằng đang ở phương Nam nhưng lòng luôn nhớ về phương Bắc và nỗi nhớ không nguôi của người con xa xứ.
Đoạn trích Phở Gà của Vũ Bằng đã để lại cho em nhiều cảm xúc và nhiều bài học về sự trân trọng giá trị truyền thống.Món ăn không chỉ là thực phẩm,nó còn là văn hoá,tình yêu và bản sắc.Em nhận ra đôi khi sự hạnh phúc và ấn tượng sâu sắc nhất lại đến từ những điều giản đơn nhất ví dụ một bát phở nóng hổi,mang đậm hương vị quê hương và tình người của người dân nước ta.
-Sự trân trọng những giá trị truyền thống và nguyên bản
-Sự tinh tế trong văn hoá ẩm thực
-Cái tôi và cá nhân và bản lĩnh nghề nghiệp
-Giữ vững giá trị truyền thống và nguyên bản
-Lời nhắc nhở về giữ gìn bản sắc,sự tinh tế và cái tâm trong nghệ thuật ẩm thực nói riêng cũng như cuộc sống nói chung
-Tạo tính khách quan và sinh động:Thay vì để tác giả đưa ra nhận xét,việc dùng lời thoại của một nhân vật “trong nghề” (người bán phở bò lâu năm) giúp ý kiến trở nên khách quan,chân thực và mang đậm hơi thở đời thường của người Hà Nội.
-Thể hiện sự tinh tế trong ẩm thực:Qua từ ngữ miêu tả của tác giả đã làm nổi bật sự kỹ tính,sành ăn và niềm tự hào nghề nghiệp của người thợ làm phở.
-Tôn vinh giá trị của “phở chính tông”:Để khẳng định vị thế độc tôn của phở bò trong lòng những người yêu phở truyền thống,đồng thời tạo nên nét hóm hỉnh duyên dáng cho câu văn
-Bộc lộ cá tính nhân vật:Giúp khắc hoạ rõ nét nhân vật ông Tráng một người bán phở có tâm,giữ vững quy tắc nghề nghiệp của mình