Bùi Thu Huyền
Giới thiệu về bản thân
Lê-nin từng khẳng định: “Học, học nữa, học mãi”. Câu nói ấy đến nay vẫn còn nguyên giá trị, đặc biệt với học sinh trong thời nay. Khi kiến thức nhân loại đang từng ngày dần thay đổi, việc học không thể chỉ ở trong một lớp học. Muốn thực sự chiếm lĩnh tri thức, mỗi học sinh nhất định phải có ý thức tự học. Bởi tự học chính là con đường ngắn nhất giúp ta làm chủ kiến thức và làm chủ tương lai.
Tự học là quá trình người học chủ động tiếp nhận tri thức mà không cần ai nhắc nhở, ép buộc. Nói cách khác, đó là khả năng tự mình lên kế hoạch, tự tìm tài liệu, tự giải quyết vấn đề trong học tập. Biểu hiện rõ nhất của ý thức tự học là tính kỷ luật: tự giác ngồi vào bàn học đúng giờ, tự tìm lời giải cho bài toán khó, tự đọc thêm sách ngoài chương trình. Người có ý thức tự học coi việc học là nhu cầu của bản thân, chứ không phải nghĩa vụ đối phó.
Sở dĩ học sinh cần có ý thức tự học vì tự học giúp học sinh hiểu sâu và nhớ lâu. Thời gian trên lớp chỉ đủ để thầy cô giảng kiến thức cơ bản. Muốn biến kiến thức đó thành của mình, ta phải tự luyện tập, tự đào sâu. Bác Hồ đã dạy: “Học phải đi đôi với hành”, và tự học chính là cách “hành” hiệu quả nhất. Bên cạnh đó, tự học rèn luyện ý chí và năng lực. Khi không có ai kèm cặp, ta buộc phải tự lập kế hoạch, tự chống lại cám dỗ, tự đứng dậy sau thất bại. Quá trình ấy hun đúc tính kiên trì, kỷ luật và tư duy độc lập. Ngoài ra, tự học giúp ta không bị bỏ lại phía sau. Xã hội phát triển, tri thức hôm nay có thể lỗi thời vào ngày mai. Nếu chỉ học thụ động, ta sẽ nhanh chóng tụt hậu. Tấm gương Mạc Đĩnh Chi bắt đom đóm làm đèn, hay Nguyễn Ngọc Ký dùng chân viết chữ đều thành tài nhờ tinh thần tự học phi thường.
Tuy nhiên, nhìn vào thực tế, vẫn còn nhiều học sinh học đối phó, chép bài cho xong, đến lớp trong tâm thế “nước đến chân mới nhảy”. Cách học ấy khiến kiến thức hời hợt, tư duy mòn cùn. Nguyên nhân một phần do các bạn chưa thấy được giá trị của việc học, một phần do sức hút của mạng xã hội, trò chơi điện tử. Nếu không thay đổi, các bạn sẽ khó đáp ứng yêu cầu của xã hội hiện đại, dễ trở thành người thừa trong thời đại tri thức. Vì thế, phê phán lối học thụ động cũng chính là để khẳng định: chỉ có tự học mới giúp ta đứng vững.
Từ đó, mỗi học sinh cần nhận thức đúng đắn rằng việc học là trách nhiệm với chính mình. Về nhận thức, phải xem tự học là chiếc chìa khóa mở ra tương lai, chứ không phải gánh nặng. Về hành động, hãy bắt đầu từ việc nhỏ: lập thời gian biểu khoa học, mỗi ngày dành 30 phút đọc sách, không hiểu phải hỏi ngay, chủ động tìm thêm bài tập để rèn luyện. Gia đình và nhà trường cũng cần định hướng phương pháp, tạo môi trường để học sinh phát huy tinh thần tự giác, biến tự học thành thói quen suốt đời.
Qua đó, có thể nói ý thức tự học là yêu cầu tất yếu đối với mỗi học sinh trong thời đại ngày nay. Hãy biến lời dạy “học nữa, học mãi” của Lê-nin thành sự thật, chủ động tự học .Điều đó mới giúp ta làm chủ chính mình và làm chủ tương lai.
Câu 1
-Văn vản được diễn đạt bởi sự kết hợp của những yếu tố:tự sự, miêu tả, biểu cảm.
Câu 2
-Chủ đề của đoạn trích là nói lên giá trị của cây rau khúc và món xôi,trân trọng văn hoá Việt Nam,phong tục tập quán.
Câu 3:
b. Phép liên kết trong đoạn văn đó là:phép nối(nối từ "sau đó").
a.Tính mạch lạc sử dụng trong Văn bản được tập trung xuyên suốt vào hình ảnh cây rau khúc.Các đoạn văn sắp xếp logic.
Câu 4
-Một số từ ngữ, hình ảnh mà tác giả thể hiện tình cảm,cảm xúc của tác giả trong đoạn 2
là:"mẹ tôi bảo","ngửi thấy mùi thơm ngầy ngật","chao ôi,một mùi thơm ngây ngất","nhìn đã thèm".
-Em càm nhận về cái tôi của tác giả laf 1 ngừoi con quê thái bình,trân trọng những phong tục , món ăn của địa phuongw. Gắn bó với cội nguồn.
Câu 5
-Chất trữ tình được thể hiện trong vawn bản là:ngôn ngữ giàu hình ảnh,camr xúc,giọng điệu thể hiện chất tâm tình,tình cảm sâu lắng vaf thiết tha đối với quê hương.
Câu 6
Bài làm
Món xôi khúc được làm từ cây rau khúc là món ăn và loại cây bình thường vaf dân dã.Tuy vậy, nhưng nó rất thiêng liêng trong mâm cỗ cúng của người Thái Bình.Món xôi khúc đã trở thành biểu tượng cho sự thành kính, cho tấm lòng của con cháu dâng tổ tiên.Khi thiếu sự xuất hiện của món xôi khúc, mâm cỗ hay lễ có cao sang đến mấy cũng như thiếu đi cái hồn của quê nhà.Vì vậy, giữ gìn món xôi khúc cũng như là giữ gìn nét văn hoá truyền thống của người Thái Bình.