Trần Khánh Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Khánh Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Vùng đất Thuỷ Chân Lạp thuộc khu vực Nam Bộ của Việt Nam ngày nay.

Trần Quốc Toản sinh năm 1267

"Điều đáng sợ nhất của trầm cảm không phải là nước mắt, mà là việc người ta không còn muốn bộc lộ cảm xúc nữa.” Câu nói ấy như một hồi chuông cảnh tỉnh, chạm vào góc khuất u tối nhất của căn bệnh thời đại: sự tê liệt cảm xúc. Thế nhưng, điều đáng sợ hơn cả căn bệnh ấy lại chính là sự thờ ơ, coi nhẹ của xã hội và gia đình đối với sức khỏe tinh thần của giới trẻ hiện nay – một thực trạng nhức nhối đang để lại những vết thương âm ỉ nhưng sức tàn phá khôn lường.

Sức khỏe tinh thần của giới trẻ trong xã hội hiện đại đang ở mức báo động, song phản ứng của số đông lại thường là sự dửng dưng. Người ta dễ dàng xót thương cho một đứa trẻ bị gãy tay, nhưng lại vô cảm hoặc trách móc một người trẻ đang "vỡ vụn" từ bên trong. Sự thờ ơ này xuất phát từ những định kiến lỗi thời, khi nhiều người lớn vẫn gắn mác cho những tổn thương tâm lý của người trẻ là "sự yếu đuối", "chuyện bé xé ra to" hay "sướng quá hóa rồ". Họ quên rằng, áp lực học tập, thi cử, áp lực đồng trang lứa (peer pressure) và sự bùng nổ của mạng xã hội đang bủa vây và bóp nghẹt những tâm hồn chưa kịp trưởng thành.

Hậu quả của sự thờ ơ này là gì? Đó là khi người trẻ bị từ chối lắng nghe, họ sẽ chọn cách im lặng. Giống như câu nói trên, họ không còn khóc, không còn than vãn, vẻ ngoài có vẻ rất "ngoan ngoãn", "bình thường" nhưng bên trong là một khoảng trống rỗng vô tận. Sự thờ ơ đã vô tình cắt đứt sợi dây cứu hộ cuối cùng của họ. Khi nỗi đau không thể bộc lộ bằng lời, nó sẽ tự gặm nhấm họ từ bên trong, dẫn đến những hành vi tự hủy hoại bản thân, tự sát, hoặc biến họ thành những "bóng ma" vô cảm bước đi giữa cuộc đời.

Để cứu lấy thế hệ trẻ, xã hội và đặc biệt là gia đình cần phải thay đổi góc nhìn. Cha mông và thầy cô cần học cách lắng nghe nhiều hơn phán xét. Đừng chỉ hỏi "Hôm nay con được mấy điểm?" mà hãy hỏi "Hôm nay con có mệt không?". Bản thân mỗi người trẻ cũng cần mở lòng, dũng cảm thừa nhận tổn thương và tìm kiếm sự trợ giúp y tế chuyên khoa khi cần thiết. Sức khỏe tinh thần cần được đối xử bình đẳng như sức khỏe thể chất.

Một vết thương trên da thịt có thể lành sau vài ngày, nhưng một tâm hồn rách nát nếu bị ngó lơ sẽ kéo theo cả một thế hệ lụi tàn. Đừng để sự im lặng của người trẻ trở thành lời thú tội cho sự vô tâm của chúng ta. Thay đổi nhận thức và chung tay xoa dịu những nỗi đau tinh thần ngay hôm nay chính là cách duy nhất để bảo vệ tương lai của xã hội.

Môi trường sống là ngôi nhà chung duy nhất của nhân loại, là nơi cung cấp nguồn sống và che chở cho con người từ bao đời nay. Thế nhưng, ngôi nhà ấy đang ngày càng bị tổn thương nghiêm trọng bởi chính bàn tay con người. Trước thực trạng báo động đó, có ý kiến cho rằng: "Bảo vệ môi trường cần sự chung tay của tất cả mọi người". Đây là một quan điểm hoàn toàn đúng đắn, sâu sắc và là kim chỉ nam hành động vô cùng cấp thiết trong bối cảnh hiện nay.

Trước hết, ta cần hiểu bảo vệ môi trường là gì? Đó là hệ thống những biện pháp giữ gìn, phòng ngừa, hạn chế các tác động xấu đến môi trường; ứng phó sự cố môi trường; khắc phục ô nhiễm, suy thoái, cải thiện chất lượng môi trường và khai thác, sử dụng hợp lý tài nguyên thiên nhiên. Ý kiến trên đã khẳng định trách nhiệm này không thuộc về riêng một cá nhân, một tổ chức hay một quốc gia nào, mà là nhiệm vụ chung của toàn thể nhân loại.

Vì sao bảo vệ môi trường lại cần sự chung tay của tất cả mọi người?

  • Môi trường là một hệ sinh thái không có biên giới: Bầu không khí chúng ta hít thở, nguồn nước chúng ta uống hay sự biến đổi khí hậu toàn cầu không phân biệt màu da, sắc tộc hay biên giới quốc gia. Một nhà máy xả thải ở một đất nước có thể làm ô nhiễm dòng sông chảy qua nhiều nước khác. Khói bụi ô nhiễm ở một khu vực có thể theo gió lan rộng khắp bán cầu. Vì thế, một cá nhân hay một đất nước nỗ lực là chưa đủ, mà cần có sự đồng lòng mang tính toàn cầu.
  • Hậu quả của ô nhiễm môi trường tác động đến tất cả mọi người: Biến đổi khí hậu gây ra thiên tai, bão lũ, hạn hán khốc liệt. Ô nhiễm nguồn nước, không khí làm gia tăng các căn bệnh hiểm nghèo như ung thư, hô hấp. Khi thiên nhiên "nổi giận", không một ai có thể đứng ngoài cuộc hay được "đặc cách" an toàn. Ai cũng phải chịu hậu quả, vậy thì ai cũng phải có trách nhiệm chung tay cứu lấy nó.
  • Sức mạnh đến từ sự tích tiểu thành đại: Nhiều người thường nghĩ hành động của cá nhân mình quá nhỏ bé, không đủ để thay đổi cục diện. Nhưng họ quên rằng, hàng tỉ hành động nhỏ gom lại sẽ tạo nên một làn sóng thay đổi vĩ đại. Nếu mỗi người bớt dùng một túi nilon, thế giới sẽ bớt đi hàng tỉ rác thải nhựa khó phân hủy. Ngược lại, nếu ai cũng ích kỷ nghĩ "chỉ một cái rác này thôi chắc không sao", thì Trái Đất sẽ sớm biến thành một bãi rác khổng lồ.

Trách nhiệm này cần được cụ thể hóa bằng hành động từ mọi tầng lớp trong xã hội. Đối với các chính phủ và cơ quan chức năng, cần ban hành những chính sách, luật pháp nghiêm khắc về môi trường, đồng thời đầu tư vào năng lượng tái tạo. Đối với các doanh nghiệp, cần đặt lợi ích môi trường song hành cùng lợi ích kinh tế, không vì lợi nhuận trước mắt mà bức tử thiên nhiên.

Và quan trọng nhất, đối với mỗi cá nhân chúng ta, đặc biệt là thế hệ trẻ và học sinh, bảo vệ môi trường không phải là điều gì quá to tát. Nó bắt đầu từ những thói quen giản dị hàng ngày:

  • Vứt rác đúng nơi quy định, thực hiện phân loại rác tại nguồn.
  • Hạn chế tối đa sử dụng đồ nhựa dùng một lần; tích cực tái chế, tái sử dụng.
  • Tiết kiệm điện, nước trong sinh hoạt và học tập.
  • Tham gia các phong trào trồng cây xanh, vệ sinh đường phố, trường lớp.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay vẫn còn một bộ phận không nhỏ những người có lối sống thờ ơ, ích kỷ. Họ vô tư xả rác bừa bãi nơi công cộng, xem việc bảo vệ môi trường là việc của các công nhân vệ sinh hay của chính quyền. Những hành vi thiếu ý thức ấy đáng bị xã hội phê phán và lên án mạnh mẽ.

Tóm lại, ý kiến "Bảo vệ môi trường cần sự chung tay của tất cả mọi người" là một thông điệp vô cùng đúng đắn và có giá trị trường tồn. Trái Đất đang phát ra những tín hiệu cầu cứu khẩn thiết. Thay vì đứng nhìn, mỗi chúng ta hãy là một đại sứ môi trường, bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất ngay hôm nay. Hãy nhớ rằng: "Bảo vệ môi trường chính là bảo vệ cuộc sống của chính chúng ta và thế hệ mai sau".

tuỳ theo yêu cầu thôi

Ba dòng sông mình chọn là: Sông Hồng Sông Hương Sông Cửu Long