Trương Quốc Thái
Giới thiệu về bản thân
Lời ăn tiếng nói là thước đo phẩm giá và là nét đẹp văn hóa của mỗi con người. Tuy nhiên, hiện nay, trong môi trường học đường, chúng ta đang chứng kiến một hiện tượng đáng báo động: tình trạng học sinh nói tục, chửi thề ngày càng trở nên phổ biến. Đây là một thói quen xấu cần phải bị lên án và loại bỏ, bởi nó không chỉ ảnh hưởng đến cá nhân người nói mà còn tác động tiêu cực đến cả cộng đồng.
Nói tục, chửi thề được hiểu là việc sử dụng những từ ngữ thô lỗ, thiếu văn hóa, kém lịch sự trong giao tiếp hàng ngày. Biểu hiện của nó rất đa dạng, từ những câu chửi thề vô thức khi tức giận, đến việc cố tình sử dụng từ ngữ phản cảm để gây ấn tượng hoặc bắt chước bạn bè. Đáng buồn là, một bộ phận học sinh ngày nay xem đây là một biểu hiện của sự "sành điệu", "chất chơi", hay là cách để thể hiện bản thân, chứng tỏ bản lĩnh. Họ vô tư buông ra những lời lẽ thiếu chuẩn mực, bất chấp sự khó chịu của người nghe, làm ảnh hưởng đến môi trường giao tiếp chung.
Thực trạng này đặt ra nhiều hệ lụy nghiêm trọng. Về mặt cá nhân, nói tục, chửi thề làm suy đồi nhân cách, biến học sinh trở thành những người thiếu giáo dục, thiếu tôn trọng người khác. Nó làm giảm giá trị bản thân, khiến các em không nhận được sự tôn trọng và đánh giá cao từ mọi người xung quanh. Về mặt giao tiếp, thói quen này khiến kỹ năng diễn đạt của học sinh trở nên yếu kém, chỉ biết dùng những từ ngữ thô tục thay vì diễn đạt bằng lời lẽ hay, ý đẹp. Hơn thế nữa, nó còn là nguồn cơn của nhiều mâu thuẫn, xung đột, thậm chí dẫn đến bạo lực học đường, gây tổn thương về tinh thần và thể xác cho người khác. Nhìn rộng ra, hiện tượng này đang làm "ô nhiễm" môi trường ngôn ngữ, bào mòn các giá trị văn hóa tốt đẹp của dân tộc, tạo ra một hình ảnh thiếu văn minh trong mắt bạn bè quốc tế.
Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này rất đa dạng. Một phần là do ý thức cá nhân của một bộ phận học sinh còn hạn chế, chưa nhận thức đầy đủ tác hại của việc nói tục. Một phần khác là do ảnh hưởng từ môi trường sống xung quanh: gia đình, bạn bè, các phương tiện truyền thông, mạng xã hội... nơi những lời lẽ thiếu chuẩn mực xuất hiện ngày càng nhiều mà thiếu sự kiểm soát chặt chẽ. Bên cạnh đó, sự giáo dục chưa đủ sâu sắc từ gia đình và nhà trường về tầm quan trọng của lời ăn tiếng nói cũng là một yếu tố góp phần.
Để đẩy lùi hiện tượng đáng buồn này, cần có sự chung tay của cả cộng đồng. Gia đình cần là tấm gương về đạo đức và ngôn ngữ cho con cái, thường xuyên trò chuyện, định hướng và uốn nắn kịp thời. Nhà trường cần tăng cường giáo dục đạo đức, văn hóa ứng xử, xây dựng môi trường học đường lành mạnh, có những quy định rõ ràng và xử lý nghiêm minh đối với hành vi nói tục. Bản thân mỗi học sinh cần tự rèn luyện, nâng cao ý thức, học cách "uốn lưỡi bảy lần trước khi nói", trân trọng và gìn giữ sự trong sáng của tiếng Việt.
Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Chúng ta hãy cùng nhau nói không với nói tục, chửi thề, xây dựng một thế hệ trẻ nói năng có văn hóa, góp phần làm đẹp thêm bản sắc văn hóa dân tộc
a từ trái nghĩa với khẩn trương là chậm rãi
b trái nghĩa với mạnh mẽ là : yếu đuối
a Tôi đến nhà Minh chơi nhưng bạn không có nhà
b Vì em đã học hành chăm chỉ nên bài kiểm tra của em đạt điểm cao
c Năm nay , vụ mùa không được năng suất vì trời hạn hán
Ma-chu pi -chu
Ta có : 180 = 2^2 . 3^2 . 5
-> 180 có 3 ước nguyên tố là 2;3;5
Số 180 có tất cả số ước là :
3.3.2=18 ( ước )
Số phần tử của tập hợp P là :
18 – 3 = 15 ( phần từ )
Vậy số phần tử của tập hợp P là 15 phần tử.
cục ct
a được liên kết câu bằng dấu phẩy
b nối với nhau bằng cặp kết từ tuy....nhưng....
từ đồng nghĩa với nhân hậu : bao dung
từ đồng nghĩa với hạnh phúc : sung sướng
từ đồng nghĩa với kiên trì : bền bỉ
nối các từ trong một liên danh
nối các từ trong 1 liên danh