Lò Tiến Hoàng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lò Tiến Hoàng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay, việc giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi quốc gia và mỗi cá nhân. Trước hết, văn hóa truyền thống chính là minh chứng, là nét riêng biệt giúp chúng ta không bị hòa tan giữa dòng chảy của thế giới. Nó tạo nên bản sắc dân tộc, là sợi dây gắn kết quá khứ với hiện tại và tương lai. Khi chúng ta trân trọng những phong tục, lễ hội hay nghệ thuật dân gian, chúng ta đang thể hiện lòng biết ơn và sự tiếp nối những tinh hoa của cha ông. Hơn nữa, những giá trị này còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, giúp con người hướng thiện và hình thành nhân cách tốt đẹp. Một dân tộc biết giữ gìn văn hóa là một dân tộc có nội lực mạnh mẽ để phát triển bền vững. Tuy nhiên, giữ gìn không có nghĩa là bảo thủ, mà cần phải biết chọn lọc, phát triển sao cho phù hợp với hơi thở của thời đại mới. Tóm lại, bảo tồn văn hóa không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm tự hào của mỗi người dân Việt Nam để khẳng định vị thế của mình trên trường quốc tế.

Câu 2

Xuân Quỳnh là một trong những nhà thơ nữ tiêu biểu nhất của nền văn học Việt Nam hiện đại. Thơ bà là tiếng lòng của một tâm hồn phụ nữ giàu trắc ẩn, vừa hồn nhiên, tươi tắn, vừa chân thành, đằm thắm và luôn da diết khát vọng hạnh phúc.”Thơ tình cuối mùa thu” là một trong những thi phẩm xuất sắc nhất của bà, nơi thiên nhiên và tình yêu hòa quyện vào nhau trong một điệu hồn tinh tế và sâu sắc.

Bức tranh thiên nhiên lúc giao mùa Mở đầu bài thơ là những hình ảnh đặc trưng của mùa thu đang dần khép lại để nhường chỗ cho mùa đông:

"Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá"

Không gian được mở ra ở "cuối trời" với sắc trắng của mây và sắc vàng của lá. Tuy nhiên, cái "thưa thớt" của lá vàng gợi lên cảm giác về sự trống trải, hao khuyết. Cách dùng từ "phải chăng" như một câu hỏi tu từ, thể hiện sự bâng khuâng, tiếc nuối của lòng người trước sự chuyển dời của thời gian. Mùa thu không chỉ là một mùa trong năm mà dường như đang mang theo cả những kỷ niệm, những gì thân thuộc nhất ra đi.

Sự hữu hạn của thiên nhiên và sự vô hạn của tình yêu Trong sự biến đổi không ngừng của tạo hóa, nhà thơ khẳng định một sự tồn tại bền vững:

"Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ"

Điệp ngữ “Chỉ còn anh và em” được lặp lại hai lần như một lời khẳng định đầy tự tin và cũng đầy thiết tha. Giữa dòng chảy mênh mang của thời gian, khi "mùa thu vào hoa cúc", khi mọi thứ đều đổi thay, thì tình yêu vẫn ở lại. "Mùa thu cũ" không phải là sự lỗi thời, mà là biểu tượng cho những giá trị tình cảm đã được thử thách qua thời gian, trở nên nồng đượm và sâu sắc hơn. Những biến động và niềm tin vào tình yêu Bài thơ không chỉ có sự dịu dàng mà còn có cả những xao động, trăn trở:

"Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây"

Cơn gió heo may - "đặc sản" của mùa thu miền Bắc - làm đảo lộn cả không gian. Những gì vốn dĩ "quen" bỗng trở nên "lạ". Đây là những rung cảm tinh tế của người phụ nữ khi yêu: luôn lo âu, nhạy cảm trước những thay đổi nhỏ nhất. Nhưng vượt lên trên tất cả là một niềm tin sắt đá:

Tình ta như hàng cây
Đã qua mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ"

Biện pháp so sánh "tình ta" với "hàng cây", "dòng sông" đã cụ thể hóa tình yêu từ một khái niệm trừu tượng trở nên hữu hình, vững chãi. Tình yêu ấy không còn là sự bồng bột của tuổi trẻ mà đã trải qua "gió bão", "thác lũ" để đạt đến sự điềm tĩnh, bền bỉ và sâu nặng.

Đặc sắc nghệ thuật Bài thơ thành công nhờ vào thể thơ năm chữ.Nhịp điệu linh hoạt, lúc nhanh lúc chậm như nhịp đập của trái tim đang yêu.Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi cảm, sử dụng nhiều hình ảnh ẩn dụ, so sánh đắt giá.Cấu trúc đan xen giữa cảnh và tình, giữa cái biến đổi của thiên nhiên và cái bất biến của lòng người.

“Thơ tình cuối mùa thu” không chỉ là một bài thơ về mùa thu mà còn là một bản tình ca về lòng thủy chung. Qua ngòi bút tài hoa của Xuân Quỳnh, người đọc cảm nhận được vẻ đẹp của một tình yêu trưởng thành: không ồn ào, phô trương nhưng lại vô cùng mãnh liệt và bền vững trước mọi giông tố của cuộc đời.

Câu 1

-Đề tài của văn bản là:Lễ buộc chỉ cổ tay phong tục cổ truyền của người lào.

Câu 2

-Đối tượng thông tin được đề cập đến trong văn bản là:Lễ buộc chỉ cổ tay của người dân Lào.

Câu 3

-Phương tiện phi ngôn ngữ là:Hình ảnh.

-Tác dụng:Giúp người đọc hình dung trực quan, sinh động về nghi lễ; tăng tính xác thực và sức hấp dẫn cho thông tin được truyền tải.

Câu 4

-Ý hiểu của tôi về câu văn là:Nét đẹp riêng biệt, lưu giữ linh hồn và bản sắc dân tộc Lào.Là điểm tựa tâm linh,mang lại nguồn năng lượng tích cực,sự an tâm và niềm tin yêu cuộc sống cho con người.

Câu 5

-Câu Văn bản khơi gợi niềm trân trọng và ngưỡng mộ đối với một nét đẹp văn hóa truyền thống của nước bạn Lào. Qua đó, chúng ta thấy được tầm quan trọng của việc bảo tồn và giữ gìn những giá trị tâm linh tốt đẹp trước sự biến đổi của thời đại hội nhập, bởi đó chính là "linh hồn" tạo nên bản sắc riêng của mỗi dân tộc.