Hứa Nguyễn Bảo Ân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hứa Nguyễn Bảo Ân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

"Những giọt lệ" là tiếng khóc đau đớn, bế tắc của Hàn Mặc Tử trước bi kịch cuộc đời. Bài thơ mở đầu bằng một khát vọng giải thoát cực đoan qua cái chết để chấm dứt nỗi đau thể xác và tâm hồn ("Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?"). Hình ảnh thơ đầy ám ảnh như "mặt nhựt tan thành máu" hay "khối lòng cứng tựa si" đã cụ thể hóa sự tan vỡ, tê liệt của cảm xúc. Nỗi đau ấy càng nhân lên khi đối diện với sự chia lìa: người đi để lại một linh hồn "vừa mất", "vừa dại khờ". Điểm đặc biệt của cấu tứ là sự đan xen giữa thực và ảo, giữa những hình ảnh tượng trưng siêu thực như "giọt châu", "màu huyết" với tâm trạng hoang mang, lạc lõng qua các câu hỏi tu từ ở khổ cuối. Tóm lại, bằng ngôn ngữ thơ mãnh liệt và đầy tính biểu tượng, Hàn Mặc Tử đã khắc họa thành công một thế giới nội tâm đầy giông bão, khẳng định một cái tôi cô độc nhưng luôn khao khát được thấu hiểu giữa cuộc đời đầy bi thương.


Câu 2:



câu 1:Chính:Biểu cảm.

Kết hợp: Nghị luận (các câu hỏi tu từ), miêu tả.

câu 2:Đề tài

Nỗi đau thương, tuyệt vọng trong tình yêu và sự bế tắc trước bi kịch cuộc đời của cái tôi cá nhân.

câu 3:

Hình ảnh: "Mặt nhựt tan thành máu" hoặc "Những giọt châu".

Cảm nhận:

Nếu chọn "Những giọt châu": Đây là hình ảnh ẩn dụ cho những giọt nước mắt quý giá nhưng đau đớn. Nó thể hiện sự chắt lọc nỗi đau đến cùng cực, biến bi kịch thành cái đẹp mang màu sắc tâm linh,

huyền bí.

câu 4:

Biện pháp tu từ: Câu hỏi tu từ(Tôi vẫn còn đây hay ở đâu? Ai đem bỏ tôi dưới trời sâu?)

Tác dụng:

Làm cho câu văn sinh động,hấp dẫn,giàu hình ảnh,cảm xúc,nhịp điệu,tạo liên kết câu.

Nhấn mạnh sự hoang mang, mất phương hướng và trạng thái bơ vơ, lạc lõng của nhân vật trữ tình.

Thể hiện sắc thái đau đớn, tạo âm hưởng khắc khoải, bế tắc cho bài thơ.

Câu 5:

Cấu tứ bài thơ đi từ khát vọng giải thoát (mong cái chết) đến sự chia lìa thực tại (người đi, hồn mất) và kết thúc bằng sự tan rã, bơ vơ trong không gian vô tận.

Đó là một cấu tứ vận động theo dòng cảm xúc hỗn loạn, đau thương đặc trưng của trường thơ Loạn, thể hiện sự bế tắc tuyệt đối của cái tôi trước định mệnh.







câu 1:Trong bài thơ của Hoàng Cầm, hình ảnh "mưa" không đơn thuần là hiện tượng thiên nhiên mà là một biểu tượng nghệ thuật đa nghĩa. Trước hết, mưa là nhịp cầu nối liền giữa hiện tại và quá khứ, đánh thức nỗi nhớ về vùng đất Kinh Bắc cổ kính. Mưa hóa thân vào dáng vẻ con người qua những liên tưởng độc đáo: "mưa ái phi", "mưa ngồi cổng vắng", gợi lên vẻ đẹp đài các, kiêu sa của những bậc giai nhân trong lịch sử (như Nguyên phi Ỷ Lan). Qua ngòi bút tài hoa, mưa còn mang linh hồn của văn hóa dân gian khi gắn liền với làng gốm Bát Tràng, chùa Dâu, sông Đuống... Cơn mưa "chứa chan", "nằm lẳng lặng" không chỉ làm ướt cảnh vật mà còn thấm đẫm tâm hồn người đọc sự hoài niệm và lòng tự hào về những giá trị truyền thống bền vững. Hình ảnh mưa chính là hiện thân của tình yêu quê hương da diết, biến Thuận Thành thành một miền ký ức vàng son, huyền ảo.

câu 2:Từ bao đời nay, hình ảnh người phụ nữ luôn là nguồn cảm hứng bất tận trong văn chương và đời sống. Tuy nhiên, đặt trong mỗi bối cảnh lịch sử khác nhau, số phận của họ lại mang những màu sắc riêng biệt. Nhìn lại hành trình từ quá khứ đến hiện tại, ta thấy rõ sự tương đồng về vẻ đẹp tâm hồn nhưng cũng đầy rẫy những khác biệt trong vị thế và quyền làm chủ cuộc đời của người phụ nữ.

Trước hết, dù ở thời đại nào, người phụ nữ vẫn giữ nguyên những nét tương đồng đáng quý. Đó là thiên chức làm mẹ, làm vợ và là "ngọn lửa" ấm áp trong gia đình. Phụ nữ dù xưa hay nay đều mang trong mình đức hy sinh, lòng vị tha và sự đảm đang, tháo vát. Nếu người phụ nữ xưa tần tảo với "thân cò lặn lội" thì phụ nữ nay vẫn bền bỉ cân bằng giữa công việc và tổ ấm. Họ đều là biểu tượng của cái đẹp, là hiện thân của tình yêu thương và là hậu phương vững chắc cho sự phát triển của xã hội.

Tuy nhiên, sự khác biệt về số phận giữa hai thời kỳ là vô cùng sâu sắc. Người phụ nữ xưa sống trong xã hội phong kiến với tư tưởng "trọng nam khinh nữ" nặng nề. Họ bị ràng buộc bởi lễ giáo "tam tòng, tứ đức", không có quyền quyết định hôn nhân cũng như tương lai của chính mình. Số phận họ thường bị ví như "hạt mưa sa" hay "tấm lụa đào", phụ thuộc hoàn toàn vào may rủi và sự định đoạt của người khác. Tiếng nói của họ bị vùi lấp sau lũy tre làng, sau những bức tường thành của định kiến.

Ngược lại, người phụ nữ ngày nay đã bước ra khỏi bóng tối của sự lệ thuộc để trở thành những người làm chủ cuộc đời. Nhờ sự tiến bộ của xã hội và cuộc đấu tranh vì bình đẳng giới, phụ nữ hiện đại có quyền đi học, quyền bầu cử và tham gia vào mọi lĩnh vực từ kinh tế, khoa học đến chính trị. Họ không chỉ dừng lại ở vai trò nội trợ mà còn là những nhà lãnh đạo, những chuyên gia xuất sắc. Người phụ nữ nay biết yêu bản thân, biết khẳng định giá trị cá nhân và không ngại theo đuổi đam mê. Số phận của họ không còn là sự "may rủi" mà được viết nên bởi chính đôi tay và khối óc của họ.

Sự khác biệt này xuất phát từ sự thay đổi trong nhận thức của toàn xã hội. Ngày nay, phụ nữ được bảo vệ bởi pháp luật và được cổ vũ bởi những tư tưởng tiến bộ. Tuy nhiên, dù ở thời đại nào, chúng ta cũng cần nhìn nhận rằng người phụ nữ vẫn luôn phải đối mặt với những áp lực riêng. Nếu xưa là áp lực lễ giáo thì nay là áp lực phải "giỏi việc nước, đảm việc nhà".

Tóm lại, từ hình ảnh Nguyên phi Ỷ Lan tài đức trong lịch sử đến những người phụ nữ thành đạt ngày nay, chúng ta thấy một dòng chảy không ngừng của vẻ đẹp và bản lĩnh. Trân trọng phụ nữ không chỉ là tôn vinh những đóng góp của họ mà còn là tiếp tục tạo ra một môi trường bình đẳng, để mỗi người phụ nữ đều có thể tỏa sáng theo cách riêng của mình. Quá khứ đã lùi xa, nhưng những bài học về sự trân trọng giá trị con người sẽ mãi là kim chỉ nam cho một xã hội văn minh.




câu 1: thể thơ 4 chữ

câu 2:Hình ảnh "Mưa" (Mưa Thuận Thành). Đây là cầu nối giữa hiện tại và quá khứ, giữa cảnh vật và văn hóa.

câu 3:Chọn: "Ngón tay trắng nuột / Nâng bổng Thiên Thai".

Cảm nghĩ: Hình ảnh vừa thực vừa ảo, gợi vẻ đẹp thanh cao, đài các của người phụ nữ và sức mạnh của cái đẹp có thể nâng đỡ cả một vùng cõi tiên (Thiên Thai).

câu 4:Xây dựng trên mạch hồi tưởng và liên tưởng. Từ cơn mưa thực tại, nhà thơ nhớ về những điển tích, địa danh (Ỷ Lan, Luy Lâu, Chùa Dâu...) để làm sống lại linh hồn vùng đất Kinh Bắc.

câu 5:Đề tài: Thiên nhiên, con người và văn hóa vùng đất Kinh Bắc.

Chủ đề: Thể hiện tình yêu quê hương và niềm tự hào, hoài niệm về những giá trị văn hóa, lịch sử cổ kính của dân tộc.