📚 Lirili Larila 🐸
Giới thiệu về bản thân
spam quá nhiu 😡
như cách tung que củi nói ý =)
nay suy à
hay thế ạ
còn nha
- Tình cảm rõ ràng: đọc là hiểu ngay tình yêu và lòng biết ơn của người con dành cho mẹ.
- Ngôn từ đơn giản: đúng kiểu thơ học sinh, không cố dùng từ quá “văn mẫu”.
- Có sự lặp lại: “Mẹ ơi! Mẹ ơi!” tạo cảm giác như lời gọi đầy tình cảm.
- Có hình ảnh đời thường: mẹ dậy sớm, nấu ăn, chăm lo cho gia đình… nên khá gần gũi.
- Thông điệp rõ: cuối bài quay về lời cảm ơn và tình yêu dành cho mẹ, khá trọn ý.
“Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần” khiến em nhớ đến một lần nghịch dại của mình. Hôm đó, vì không muốn đi học nên em đã giả vờ bị ốm. Thấy vậy, bố mẹ rất lo lắng và chăm sóc em. Nhìn bố mẹ lo lắng, em cảm thấy rất buồn và ân hận. Khi biết em nói dối, bố mẹ khá thất vọng. Em đã xin lỗi bố mẹ và hứa sẽ không làm như vậy nữa. Qua lần đó, em hiểu rằng không nên nói dối và phải biết suy nghĩ trước khi làm việc gì.
Thánh Gióng là một truyền thuyết tiêu biểu trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam. Vào đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Gióng có hai vợ chồng hiền lành, chăm chỉ nhưng mãi không có con. Một hôm, người mẹ nhìn thấy một dấu chân khổng lồ và ướm thử, sau đó bà mang thai và sinh ra Gióng. Lên ba tuổi, Gióng vẫn không biết nói, biết cười hay đi lại. Khi giặc Ân xâm lược nước ta, nhà vua sai sứ giả đi tìm người tài cứu nước. Nghe tiếng sứ giả, Gióng bỗng cất tiếng nói và xin vua chuẩn bị ngựa sắt, roi sắt cùng áo giáp sắt để đánh giặc. Từ đó, Gióng lớn nhanh như thổi và được dân làng góp gạo nuôi dưỡng. Khi giặc đến, Gióng vươn vai trở thành một tráng sĩ oai phong, cưỡi ngựa sắt và cầm roi sắt ra trận. Gióng đánh tan quân giặc, đến khi roi sắt gãy thì nhổ tre bên đường làm vũ khí tiếp tục chiến đấu. Đánh thắng giặc, Gióng cưỡi ngựa lên núi Sóc rồi bay về trời. Vua nhớ công ơn của Gióng, phong cho chàng là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ để nhân dân tưởng nhớ.
Nó ở chỗ A giữ lại 1 đồng
nghiện