Nguyễn Minh Bảo Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Minh Bảo Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc đời mỗi người, có những tình bạn đến từ những nơi xa lạ nhưng lại khắc sâu vào ký ức đến lạ kỳ. Với em, người bạn đặc biệt ấy chính là Tudor Stanciu – cậu bạn em quen từ những năm tháng tiểu học khi còn sinh sống ở nước ngoài. Ngày ấy, giữa một lớp học toàn những gương mặt bỡ ngỡ, Tudor là người đầu tiên chủ động đến bắt chuyện với em. Cậu ấy có mái tóc nâu hạt dẻ hơi xoăn nhẹ, làn da trắng và đôi mắt xanh biếc sâu thẳm như mặt hồ mùa thu phản chiếu bầu trời. Nụ cười của Tudor rất tươi tắn, mỗi khi cười để lộ hàm răng trắng đều cùng đôi má hồng. Dù em nói tiếng Việt và Tudor nói tiếng mẹ đẻ của bạn, rào cản ngôn ngữ chưa bao giờ ngăn được chúng em chơi đùa. Có lẽ trẻ con luôn có một thứ ngôn ngữ chung không lời, đó là những trò chơi đuổi bắt và tiếng cười giòn tan vang vọng khắp sân trường mỗi giờ ra chơi. ‎ ‎ ‎Những năm tháng êm đềm trôi qua thật nhanh bên cạnh Tudor. Nhưng rồi, gia đình em quyết định trở về Việt Nam sinh sống. Ngày chia tay, Tudor đến tiễn em ở sân bay, cậu ấy ôm chầm lấy em thật chặt. Đôi mắt xanh trong veo ngày thường giờ đỏ hoe, ngấn nước nhưng Tudor nhất quyết không để giọt nước mắt nào rơi xuống. Cậu ấy lặng lẽ tháo chiếc vòng cổ nhỏ xíu có hình chiếc lá đeo trên cổ mình, đặt vào tay em và nói bằng giọng run run: “Nhất định chúng ta sẽ gặp lại nhau!”. Suốt chuyến bay dài trở về Việt Nam, em cứ nắm chặt chiếc vòng trong lòng bàn tay, vừa buồn bã vừa chứa một niềm hy vọng mong manh rằng lời hứa năm nào sẽ có ngày thành sự thật. ‎ ‎Và thật kỳ diệu, ông trời đã không làm buồn những đứa trẻ. Năm trước, Tudor cùng gia đình có chuyến du lịch đến Việt Nam. Chúng em đã gặp lại nhau sau bao năm xa cách, Tudor bây giờ đã cao lớn và chững chạc hơn xưa rất nhiều, nhưng nụ cười tươi rói và ánh mắt xanh thân quen ấy thì vẫn y nguyên như ngày nào. Em vinh dự trở thành "hướng dẫn viên du lịch" đặc biệt, đưa cậu bạn đi khám phá những cảnh đẹp của quê hương mình. Chúng em cùng nhau chèo thuyền len lỏi qua những hang động tối om ở Tràng An, Ninh Bình. Khoảnh khắc con thuyền nhỏ lướt ra khỏi bóng tối của vách đá, mở ra trước mắt một vùng nước xanh ngắt yên ắng lạ thường, Tudor đã phải thốt lên trầm trồ. Bạn ấy nói rằng khung cảnh những dãy núi đá hùng vĩ và dòng sông uốn lượn nơi đây đẹp tựa như bước ra từ những phim cổ tích thời xưa vậy. ‎ ‎Không chỉ dừng lại ở Tràng An, chúng em còn cùng nhau tiến sâu vào rừng quốc gia Cúc Phương. Giữa không gian tràn ngập hương cây cỏ và tiếng ve kêu râm ran, Tudor hệt như một nhà thám hiểm thực thụ, cứ xuýt xoa mãi trước những gốc cây cổ thụ vài người ôm mới được nổi một phần nhỏ. Em nhớ như in lúc cả hai dừng chân bên một gốc cây khổng lồ, Tudor đã lấy ngón tay vẽ lên lớp rêu mềm hình hai que gỗ đang nắm tay nhau. Cậu ấy quay sang em, đôi mắt xanh lấp lánh niềm vui và nói: “Tình bạn của chúng mình cũng to lớn và lâu đời như cái cây này vậy!”. Bây giờ, dù Tudor đã trở về đất nước của mình và chúng em cách nhau nửa vòng trái đất, nhưng mỗi lần nhìn chiếc vòng nhỏ trên bàn học, em lại mỉm cười. Em tin rằng dù khoảng cách địa lý có xa xôi đến đâu, tình bạn giữa em và Tudor vẫn sẽ mãi bền chặt, vững chãi như những dãy núi đá Tràng An và xanh tươi như những cánh rừng Cúc Phương năm nào.

Trong cuộc đời, có những người bạn đến từ những nơi xa lạ nhưng lại trở thành nhũng người không thể nào quên. Với em, người bạn ấy chính là Tudor Stanciu – cậu bạn em quen từ những ngày còn cắp sách tới trường ở nước ngoài. ‎ ‎Em gặp Tudor khi em theo gia đình sang nước ngoài sinh sống và học tiểu học ở đó. Trong lớp học toàn những gương mặt xa lạ, chúng em là người đầu tiên chủ động đến bắt chuyện với nhau. Bạn ấy có mái tóc nâu hạt dẻ hơi xoăn, làn da trắng và đôi mắt xanh biếc như mặt hồ mùa thu. Nụ cười của Tudor rất tươi, mỗi lần bạn ấy cười để lộ hàm răng trắng đều và hai má hồng hào. Dù tiếng mẹ đẻ của Tudor là tiếng nước ngoài, còn em nói tiếng Việt và đang học ngoại ngữ, vậy mà chúng em lại chơi với nhau rất thân. Có lẽ trẻ con luôn có một thứ ngôn ngữ chung là nụ cười và những trò chơi. Giờ ra chơi, chúng em thường đá bóng ngoài sân, Tudor chạy rất nhanh, còn em thì cố gắng đuổi theo trong tiếng cười giòn tan. ‎ ‎Những năm tiểu học trôi qua thật êm đềm bên Tudor. Nhưng rồi, gia đình em quyết định trở về Việt Nam. Ngày chia tay,  Tudor ôm chầm lấy em, bạn ấy không khóc nhưng đôi mắt xanh đỏ hoe. Em còn nhớ bạn ấy đã cho vào tay em một chiếc vòng cổ nhỏ, rồi dùng tiếng Anh nói: "Nhất định chúng ta sẽ gặp lại nhau!". Suốt chuyến bay dài về Việt Nam, em cứ nắm chặt chiếc vòng ấy, lòng tràn đầy hi vọng. ‎ ‎Và thật kỳ diệu, lời hứa năm nào đã thành hiện thực. Năm trước, Tudor cùng gia đình sang Việt Nam du lịch. Chúng em đã gặp lại nhau sau bao năm xa cách. Tudor cao lớn hơn xưa rất nhiều, nhưng nụ cười và đôi mắt xanh ấy vẫn y nguyên. Em đã làm "hướng dẫn viên du lịch" đưa Tudor đi thăm những danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp của quê hương mình. ‎ ‎Chúng em đã cùng nhau đi thuyền trên các dòng sông  ở Tràng An, Ninh Bình. Tudor trầm trồ trước những dãy núi đá vôi hùng vĩ, bạn ấy nói rằng khung cảnh ở đây giống như trong những bộ phim về thời cổ đại. Em còn nhớ như in khoảnh khắc hai đứa cùng nhau luồn lách qua những hang động tối om, rồi vỡ òa thích thú khi thuyền lướt ra giữa vùng nước xanh ngắt, yên ắng lạ thường. Tudor đã rất thích thú khi em kể chuyện về lịch sử hào hùng của vùng đất Cố Đô Hoa Lư. ‎ ‎Rời Tràng An, chúng em tiến vào rừng quốc gia Cúc Phương. Không khí trong lành và tiếng ve kêu râm ran khiến Tudor vô cùng phấn khích. Bạn ấy như một cậu bé thám hiểm thực thật, cứ xuýt xoa trước những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Em nhớ nhất lúc hai đứa dừng chân bên gốc cây đại thụ khổng lồ, Tudor đã vẽ bằng ngón tay lên thân cây hình hai que gỗ đang nắm tay nhau, rồi quay sang em cười: "Tình bạn của chúng mình cũng to lớn và lâu đời như cây này vậy!". Những kỷ niệm ấy đẹp đẽ và đáng nhớ vô cùng. ‎ ‎Ngoài Cúc Phương và Tràng An, chúng em còn cùng nhau đi chợ quê, ăn cơm cháy Ninh Bình và uống nước mía. Tudor tỏ ra rất thích thú với ẩm thực Việt Nam, đặc biệt là món bánh tráng trộn vỉa hè mà em mua cho bạn ấy ăn thử. Nhìn cái cách bạn ấy vừa xuýt xoa vì cay vừa cười tít mắt, em thấy vui và tự hào về quê hương mình biết bao. ‎ ‎Bây giờ, Tudor đã trở về nhà của mình, nhưng chúng em vẫn thường xuyên nhắn tin và gọi video cho nhau. Mỗi lần nhìn chiếc vòng trên bàn học, em lại nhớ đến người bạn đặc biệt của mình. Em luôn tin rằng, dù có cách xa nửa vòng trái đất, tình bạn của chúng em sẽ mãi bền chặt và đẹp đẽ như những cánh rừng Cúc Phương xanh thẳm hay những dãy núi đá  kì vĩ ở Tràng An. Tudor mãi mãi là người bạn thân thiết nhất trong trái tim em. ‎

Trong cuộc đời, có những người bạn đến từ những nơi xa lạ nhưng lại trở thành nhũng người không thể nào quên. Với em, người bạn ấy chính là Tudor Stanciu – cậu bạn em quen từ những ngày còn cắp sách tới trường ở nước ngoài. ‎ ‎Em gặp Tudor khi em theo gia đình sang nước ngoài sinh sống và học tiểu học ở đó. Trong lớp học toàn những gương mặt xa lạ, chúng em là người đầu tiên chủ động đến bắt chuyện với nhau. Bạn ấy có mái tóc nâu hạt dẻ hơi xoăn, làn da trắng và đôi mắt xanh biếc như mặt hồ mùa thu. Nụ cười của Tudor rất tươi, mỗi lần bạn ấy cười để lộ hàm răng trắng đều và hai má hồng hào. Dù tiếng mẹ đẻ của Tudor là tiếng nước ngoài, còn em nói tiếng Việt và đang học ngoại ngữ, vậy mà chúng em lại chơi với nhau rất thân. Có lẽ trẻ con luôn có một thứ ngôn ngữ chung là nụ cười và những trò chơi. Giờ ra chơi, chúng em thường đá bóng ngoài sân, Tudor chạy rất nhanh, còn em thì cố gắng đuổi theo trong tiếng cười giòn tan. ‎ ‎Những năm tiểu học trôi qua thật êm đềm bên Tudor. Nhưng rồi, gia đình em quyết định trở về Việt Nam. Ngày chia tay,  Tudor ôm chầm lấy em, bạn ấy không khóc nhưng đôi mắt xanh đỏ hoe. Em còn nhớ bạn ấy đã cho vào tay em một chiếc vòng cổ nhỏ, rồi dùng tiếng Anh nói: "Nhất định chúng ta sẽ gặp lại nhau!". Suốt chuyến bay dài về Việt Nam, em cứ nắm chặt chiếc vòng ấy, lòng tràn đầy hi vọng. ‎ ‎Và thật kỳ diệu, lời hứa năm nào đã thành hiện thực. Năm trước, Tudor cùng gia đình sang Việt Nam du lịch. Chúng em đã gặp lại nhau sau bao năm xa cách. Tudor cao lớn hơn xưa rất nhiều, nhưng nụ cười và đôi mắt xanh ấy vẫn y nguyên. Em đã làm "hướng dẫn viên du lịch" đưa Tudor đi thăm những danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp của quê hương mình. ‎ ‎Chúng em đã cùng nhau đi thuyền trên các dòng sông  ở Tràng An, Ninh Bình. Tudor trầm trồ trước những dãy núi đá vôi hùng vĩ, bạn ấy nói rằng khung cảnh ở đây giống như trong những bộ phim về thời cổ đại. Em còn nhớ như in khoảnh khắc hai đứa cùng nhau luồn lách qua những hang động tối om, rồi vỡ òa thích thú khi thuyền lướt ra giữa vùng nước xanh ngắt, yên ắng lạ thường. Tudor đã rất thích thú khi em kể chuyện về lịch sử hào hùng của vùng đất Cố Đô Hoa Lư. ‎ ‎Rời Tràng An, chúng em tiến vào rừng quốc gia Cúc Phương. Không khí trong lành và tiếng ve kêu râm ran khiến Tudor vô cùng phấn khích. Bạn ấy như một cậu bé thám hiểm thực thật, cứ xuýt xoa trước những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Em nhớ nhất lúc hai đứa dừng chân bên gốc cây đại thụ khổng lồ, Tudor đã vẽ bằng ngón tay lên thân cây hình hai que gỗ đang nắm tay nhau, rồi quay sang em cười: "Tình bạn của chúng mình cũng to lớn và lâu đời như cây này vậy!". Những kỷ niệm ấy đẹp đẽ và đáng nhớ vô cùng. ‎ ‎Ngoài Cúc Phương và Tràng An, chúng em còn cùng nhau đi chợ quê, ăn cơm cháy Ninh Bình và uống nước mía. Tudor tỏ ra rất thích thú với ẩm thực Việt Nam, đặc biệt là món bánh tráng trộn vỉa hè mà em mua cho bạn ấy ăn thử. Nhìn cái cách bạn ấy vừa xuýt xoa vì cay vừa cười tít mắt, em thấy vui và tự hào về quê hương mình biết bao. ‎ ‎Bây giờ, Tudor đã trở về nhà của mình, nhưng chúng em vẫn thường xuyên nhắn tin và gọi video cho nhau. Mỗi lần nhìn chiếc vòng trên bàn học, em lại nhớ đến người bạn đặc biệt của mình. Em luôn tin rằng, dù có cách xa nửa vòng trái đất, tình bạn của chúng em sẽ mãi bền chặt và đẹp đẽ như những cánh rừng Cúc Phương xanh thẳm hay những dãy núi đá  kì vĩ ở Tràng An. Tudor mãi mãi là người bạn thân thiết nhất trong trái tim em. ‎

Trong cuộc đời, có những người bạn đến từ những nơi xa lạ nhưng lại trở thành nhũng người không thể nào quên. Với em, người bạn ấy chính là Tudor Stanciu – cậu bạn em quen từ những ngày còn cắp sách tới trường ở nước ngoài. ‎ ‎Em gặp Tudor khi em theo gia đình sang nước ngoài sinh sống và học tiểu học ở đó. Trong lớp học toàn những gương mặt xa lạ, chúng em là người đầu tiên chủ động đến bắt chuyện với nhau. Bạn ấy có mái tóc nâu hạt dẻ hơi xoăn, làn da trắng và đôi mắt xanh biếc như mặt hồ mùa thu. Nụ cười của Tudor rất tươi, mỗi lần bạn ấy cười để lộ hàm răng trắng đều và hai má hồng hào. Dù tiếng mẹ đẻ của Tudor là tiếng nước ngoài, còn em nói tiếng Việt và đang học ngoại ngữ, vậy mà chúng em lại chơi với nhau rất thân. Có lẽ trẻ con luôn có một thứ ngôn ngữ chung là nụ cười và những trò chơi. Giờ ra chơi, chúng em thường đá bóng ngoài sân, Tudor chạy rất nhanh, còn em thì cố gắng đuổi theo trong tiếng cười giòn tan. ‎ ‎Những năm tiểu học trôi qua thật êm đềm bên Tudor. Nhưng rồi, gia đình em quyết định trở về Việt Nam. Ngày chia tay,  Tudor ôm chầm lấy em, bạn ấy không khóc nhưng đôi mắt xanh đỏ hoe. Em còn nhớ bạn ấy đã cho vào tay em một chiếc vòng cổ nhỏ, rồi dùng tiếng Anh nói: "Nhất định chúng ta sẽ gặp lại nhau!". Suốt chuyến bay dài về Việt Nam, em cứ nắm chặt chiếc vòng ấy, lòng tràn đầy hi vọng. ‎ ‎Và thật kỳ diệu, lời hứa năm nào đã thành hiện thực. Năm trước, Tudor cùng gia đình sang Việt Nam du lịch. Chúng em đã gặp lại nhau sau bao năm xa cách. Tudor cao lớn hơn xưa rất nhiều, nhưng nụ cười và đôi mắt xanh ấy vẫn y nguyên. Em đã làm "hướng dẫn viên du lịch" đưa Tudor đi thăm những danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp của quê hương mình. ‎ ‎Chúng em đã cùng nhau đi thuyền trên các dòng sông  ở Tràng An, Ninh Bình. Tudor trầm trồ trước những dãy núi đá vôi hùng vĩ, bạn ấy nói rằng khung cảnh ở đây giống như trong những bộ phim về thời cổ đại. Em còn nhớ như in khoảnh khắc hai đứa cùng nhau luồn lách qua những hang động tối om, rồi vỡ òa thích thú khi thuyền lướt ra giữa vùng nước xanh ngắt, yên ắng lạ thường. Tudor đã rất thích thú khi em kể chuyện về lịch sử hào hùng của vùng đất Cố Đô Hoa Lư. ‎ ‎Rời Tràng An, chúng em tiến vào rừng quốc gia Cúc Phương. Không khí trong lành và tiếng ve kêu râm ran khiến Tudor vô cùng phấn khích. Bạn ấy như một cậu bé thám hiểm thực thật, cứ xuýt xoa trước những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Em nhớ nhất lúc hai đứa dừng chân bên gốc cây đại thụ khổng lồ, Tudor đã vẽ bằng ngón tay lên thân cây hình hai que gỗ đang nắm tay nhau, rồi quay sang em cười: "Tình bạn của chúng mình cũng to lớn và lâu đời như cây này vậy!". Những kỷ niệm ấy đẹp đẽ và đáng nhớ vô cùng. ‎ ‎Ngoài Cúc Phương và Tràng An, chúng em còn cùng nhau đi chợ quê, ăn cơm cháy Ninh Bình và uống nước mía. Tudor tỏ ra rất thích thú với ẩm thực Việt Nam, đặc biệt là món bánh tráng trộn vỉa hè mà em mua cho bạn ấy ăn thử. Nhìn cái cách bạn ấy vừa xuýt xoa vì cay vừa cười tít mắt, em thấy vui và tự hào về quê hương mình biết bao. ‎ ‎Bây giờ, Tudor đã trở về nhà của mình, nhưng chúng em vẫn thường xuyên nhắn tin và gọi video cho nhau. Mỗi lần nhìn chiếc vòng trên bàn học, em lại nhớ đến người bạn đặc biệt của mình. Em luôn tin rằng, dù có cách xa nửa vòng trái đất, tình bạn của chúng em sẽ mãi bền chặt và đẹp đẽ như những cánh rừng Cúc Phương xanh thẳm hay những dãy núi đá  kì vĩ ở Tràng An. Tudor mãi mãi là người bạn thân thiết nhất trong trái tim em. ‎

Trong cuộc đời, có những người bạn đến từ những nơi xa lạ nhưng lại trở thành nhũng người không thể nào quên. Với em, người bạn ấy chính là Tudor Stanciu – cậu bạn em quen từ những ngày còn cắp sách tới trường ở nước ngoài. ‎ ‎Em gặp Tudor khi em theo gia đình sang nước ngoài sinh sống và học tiểu học ở đó. Trong lớp học toàn những gương mặt xa lạ, chúng em là người đầu tiên chủ động đến bắt chuyện với nhau. Bạn ấy có mái tóc nâu hạt dẻ hơi xoăn, làn da trắng và đôi mắt xanh biếc như mặt hồ mùa thu. Nụ cười của Tudor rất tươi, mỗi lần bạn ấy cười để lộ hàm răng trắng đều và hai má hồng hào. Dù tiếng mẹ đẻ của Tudor là tiếng nước ngoài, còn em nói tiếng Việt và đang học ngoại ngữ, vậy mà chúng em lại chơi với nhau rất thân. Có lẽ trẻ con luôn có một thứ ngôn ngữ chung là nụ cười và những trò chơi. Giờ ra chơi, chúng em thường đá bóng ngoài sân, Tudor chạy rất nhanh, còn em thì cố gắng đuổi theo trong tiếng cười giòn tan. ‎ ‎Những năm tiểu học trôi qua thật êm đềm bên Tudor. Nhưng rồi, gia đình em quyết định trở về Việt Nam. Ngày chia tay,  Tudor ôm chầm lấy em, bạn ấy không khóc nhưng đôi mắt xanh đỏ hoe. Em còn nhớ bạn ấy đã cho vào tay em một chiếc vòng cổ nhỏ, rồi dùng tiếng Anh nói: "Nhất định chúng ta sẽ gặp lại nhau!". Suốt chuyến bay dài về Việt Nam, em cứ nắm chặt chiếc vòng ấy, lòng tràn đầy hi vọng. ‎ ‎Và thật kỳ diệu, lời hứa năm nào đã thành hiện thực. Năm trước, Tudor cùng gia đình sang Việt Nam du lịch. Chúng em đã gặp lại nhau sau bao năm xa cách. Tudor cao lớn hơn xưa rất nhiều, nhưng nụ cười và đôi mắt xanh ấy vẫn y nguyên. Em đã làm "hướng dẫn viên du lịch" đưa Tudor đi thăm những danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp của quê hương mình. ‎ ‎Chúng em đã cùng nhau đi thuyền trên các dòng sông  ở Tràng An, Ninh Bình. Tudor trầm trồ trước những dãy núi đá vôi hùng vĩ, bạn ấy nói rằng khung cảnh ở đây giống như trong những bộ phim về thời cổ đại. Em còn nhớ như in khoảnh khắc hai đứa cùng nhau luồn lách qua những hang động tối om, rồi vỡ òa thích thú khi thuyền lướt ra giữa vùng nước xanh ngắt, yên ắng lạ thường. Tudor đã rất thích thú khi em kể chuyện về lịch sử hào hùng của vùng đất Cố Đô Hoa Lư. ‎ ‎Rời Tràng An, chúng em tiến vào rừng quốc gia Cúc Phương. Không khí trong lành và tiếng ve kêu râm ran khiến Tudor vô cùng phấn khích. Bạn ấy như một cậu bé thám hiểm thực thật, cứ xuýt xoa trước những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Em nhớ nhất lúc hai đứa dừng chân bên gốc cây đại thụ khổng lồ, Tudor đã vẽ bằng ngón tay lên thân cây hình hai que gỗ đang nắm tay nhau, rồi quay sang em cười: "Tình bạn của chúng mình cũng to lớn và lâu đời như cây này vậy!". Những kỷ niệm ấy đẹp đẽ và đáng nhớ vô cùng. ‎ ‎Ngoài Cúc Phương và Tràng An, chúng em còn cùng nhau đi chợ quê, ăn cơm cháy Ninh Bình và uống nước mía. Tudor tỏ ra rất thích thú với ẩm thực Việt Nam, đặc biệt là món bánh tráng trộn vỉa hè mà em mua cho bạn ấy ăn thử. Nhìn cái cách bạn ấy vừa xuýt xoa vì cay vừa cười tít mắt, em thấy vui và tự hào về quê hương mình biết bao. ‎ ‎Bây giờ, Tudor đã trở về nhà của mình, nhưng chúng em vẫn thường xuyên nhắn tin và gọi video cho nhau. Mỗi lần nhìn chiếc vòng trên bàn học, em lại nhớ đến người bạn đặc biệt của mình. Em luôn tin rằng, dù có cách xa nửa vòng trái đất, tình bạn của chúng em sẽ mãi bền chặt và đẹp đẽ như những cánh rừng Cúc Phương xanh thẳm hay những dãy núi đá  kì vĩ ở Tràng An. Tudor mãi mãi là người bạn thân thiết nhất trong trái tim em. ‎

Trong cuộc đời, có những người bạn đến từ những nơi xa lạ nhưng lại trở thành nhũng người không thể nào quên. Với em, người bạn ấy chính là Tudor Stanciu – cậu bạn em quen từ những ngày còn cắp sách tới trường ở nước ngoài. ‎ ‎Em gặp Tudor khi em theo gia đình sang nước ngoài sinh sống và học tiểu học ở đó. Trong lớp học toàn những gương mặt xa lạ, chúng em là người đầu tiên chủ động đến bắt chuyện với nhau. Bạn ấy có mái tóc nâu hạt dẻ hơi xoăn, làn da trắng và đôi mắt xanh biếc như mặt hồ mùa thu. Nụ cười của Tudor rất tươi, mỗi lần bạn ấy cười để lộ hàm răng trắng đều và hai má hồng hào. Dù tiếng mẹ đẻ của Tudor là tiếng nước ngoài, còn em nói tiếng Việt và đang học ngoại ngữ, vậy mà chúng em lại chơi với nhau rất thân. Có lẽ trẻ con luôn có một thứ ngôn ngữ chung là nụ cười và những trò chơi. Giờ ra chơi, chúng em thường đá bóng ngoài sân, Tudor chạy rất nhanh, còn em thì cố gắng đuổi theo trong tiếng cười giòn tan. ‎ ‎Những năm tiểu học trôi qua thật êm đềm bên Tudor. Nhưng rồi, gia đình em quyết định trở về Việt Nam. Ngày chia tay,  Tudor ôm chầm lấy em, bạn ấy không khóc nhưng đôi mắt xanh đỏ hoe. Em còn nhớ bạn ấy đã cho vào tay em một chiếc vòng cổ nhỏ, rồi dùng tiếng Anh nói: "Nhất định chúng ta sẽ gặp lại nhau!". Suốt chuyến bay dài về Việt Nam, em cứ nắm chặt chiếc vòng ấy, lòng tràn đầy hi vọng. ‎ ‎Và thật kỳ diệu, lời hứa năm nào đã thành hiện thực. Năm trước, Tudor cùng gia đình sang Việt Nam du lịch. Chúng em đã gặp lại nhau sau bao năm xa cách. Tudor cao lớn hơn xưa rất nhiều, nhưng nụ cười và đôi mắt xanh ấy vẫn y nguyên. Em đã làm "hướng dẫn viên du lịch" đưa Tudor đi thăm những danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp của quê hương mình. ‎ ‎Chúng em đã cùng nhau đi thuyền trên các dòng sông  ở Tràng An, Ninh Bình. Tudor trầm trồ trước những dãy núi đá vôi hùng vĩ, bạn ấy nói rằng khung cảnh ở đây giống như trong những bộ phim về thời cổ đại. Em còn nhớ như in khoảnh khắc hai đứa cùng nhau luồn lách qua những hang động tối om, rồi vỡ òa thích thú khi thuyền lướt ra giữa vùng nước xanh ngắt, yên ắng lạ thường. Tudor đã rất thích thú khi em kể chuyện về lịch sử hào hùng của vùng đất Cố Đô Hoa Lư. ‎ ‎Rời Tràng An, chúng em tiến vào rừng quốc gia Cúc Phương. Không khí trong lành và tiếng ve kêu râm ran khiến Tudor vô cùng phấn khích. Bạn ấy như một cậu bé thám hiểm thực thật, cứ xuýt xoa trước những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Em nhớ nhất lúc hai đứa dừng chân bên gốc cây đại thụ khổng lồ, Tudor đã vẽ bằng ngón tay lên thân cây hình hai que gỗ đang nắm tay nhau, rồi quay sang em cười: "Tình bạn của chúng mình cũng to lớn và lâu đời như cây này vậy!". Những kỷ niệm ấy đẹp đẽ và đáng nhớ vô cùng. ‎ ‎Ngoài Cúc Phương và Tràng An, chúng em còn cùng nhau đi chợ quê, ăn cơm cháy Ninh Bình và uống nước mía. Tudor tỏ ra rất thích thú với ẩm thực Việt Nam, đặc biệt là món bánh tráng trộn vỉa hè mà em mua cho bạn ấy ăn thử. Nhìn cái cách bạn ấy vừa xuýt xoa vì cay vừa cười tít mắt, em thấy vui và tự hào về quê hương mình biết bao. ‎ ‎Bây giờ, Tudor đã trở về nhà của mình, nhưng chúng em vẫn thường xuyên nhắn tin và gọi video cho nhau. Mỗi lần nhìn chiếc vòng trên bàn học, em lại nhớ đến người bạn đặc biệt của mình. Em luôn tin rằng, dù có cách xa nửa vòng trái đất, tình bạn của chúng em sẽ mãi bền chặt và đẹp đẽ như những cánh rừng Cúc Phương xanh thẳm hay những dãy núi đá  kì vĩ ở Tràng An. Tudor mãi mãi là người bạn thân thiết nhất trong trái tim em. ‎

Trong cuộc đời, có những người bạn đến từ những nơi xa lạ nhưng lại trở thành nhũng người không thể nào quên. Với em, người bạn ấy chính là Tudor Stanciu – cậu bạn em quen từ những ngày còn cắp sách tới trường ở nước ngoài. ‎ ‎Em gặp Tudor khi em theo gia đình sang nước ngoài sinh sống và học tiểu học ở đó. Trong lớp học toàn những gương mặt xa lạ, chúng em là người đầu tiên chủ động đến bắt chuyện với nhau. Bạn ấy có mái tóc nâu hạt dẻ hơi xoăn, làn da trắng và đôi mắt xanh biếc như mặt hồ mùa thu. Nụ cười của Tudor rất tươi, mỗi lần bạn ấy cười để lộ hàm răng trắng đều và hai má hồng hào. Dù tiếng mẹ đẻ của Tudor là tiếng nước ngoài, còn em nói tiếng Việt và đang học ngoại ngữ, vậy mà chúng em lại chơi với nhau rất thân. Có lẽ trẻ con luôn có một thứ ngôn ngữ chung là nụ cười và những trò chơi. Giờ ra chơi, chúng em thường đá bóng ngoài sân, Tudor chạy rất nhanh, còn em thì cố gắng đuổi theo trong tiếng cười giòn tan. ‎ ‎Những năm tiểu học trôi qua thật êm đềm bên Tudor. Nhưng rồi, gia đình em quyết định trở về Việt Nam. Ngày chia tay, Tudor ôm chầm lấy em, bạn ấy không khóc nhưng đôi mắt xanh đỏ hoe. Em còn nhớ bạn ấy đã cho vào tay em một chiếc vòng cổ nhỏ, rồi dùng tiếng Anh nói: "Nhất định chúng ta sẽ gặp lại nhau!". Suốt chuyến bay dài về Việt Nam, em cứ nắm chặt chiếc vòng ấy, lòng tràn đầy hi vọng. ‎ ‎Và thật kỳ diệu, lời hứa năm nào đã thành hiện thực. Năm trước, Tudor cùng gia đình sang Việt Nam du lịch. Chúng em đã gặp lại nhau sau bao năm xa cách. Tudor cao lớn hơn xưa rất nhiều, nhưng nụ cười và đôi mắt xanh ấy vẫn y nguyên. Em đã làm "hướng dẫn viên du lịch" đưa Tudor đi thăm những danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp của quê hương mình. ‎ ‎Chúng em đã cùng nhau đi thuyền trên các dòng sông ở Tràng An, Ninh Bình. Tudor trầm trồ trước những dãy núi đá vôi hùng vĩ, bạn ấy nói rằng khung cảnh ở đây giống như trong những bộ phim về thời cổ đại. Em còn nhớ như in khoảnh khắc hai đứa cùng nhau luồn lách qua những hang động tối om, rồi vỡ òa thích thú khi thuyền lướt ra giữa vùng nước xanh ngắt, yên ắng lạ thường. Tudor đã rất thích thú khi em kể chuyện về lịch sử hào hùng của vùng đất Cố Đô Hoa Lư. ‎ ‎Rời Tràng An, chúng em tiến vào rừng quốc gia Cúc Phương. Không khí trong lành và tiếng ve kêu râm ran khiến Tudor vô cùng phấn khích. Bạn ấy như một cậu bé thám hiểm thực thật, cứ xuýt xoa trước những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Em nhớ nhất lúc hai đứa dừng chân bên gốc cây đại thụ khổng lồ, Tudor đã vẽ bằng ngón tay lên thân cây hình hai que gỗ đang nắm tay nhau, rồi quay sang em cười: "Tình bạn của chúng mình cũng to lớn và lâu đời như cây này vậy!". Những kỷ niệm ấy đẹp đẽ và đáng nhớ vô cùng. ‎ ‎Ngoài Cúc Phương và Tràng An, chúng em còn cùng nhau đi chợ quê, ăn cơm cháy Ninh Bình và uống nước mía. Tudor tỏ ra rất thích thú với ẩm thực Việt Nam, đặc biệt là món bánh tráng trộn vỉa hè mà em mua cho bạn ấy ăn thử. Nhìn cái cách bạn ấy vừa xuýt xoa vì cay vừa cười tít mắt, em thấy vui và tự hào về quê hương mình biết bao. ‎ ‎Bây giờ, Tudor đã trở về nhà của mình, nhưng chúng em vẫn thường xuyên nhắn tin và gọi video cho nhau. Mỗi lần nhìn chiếc vòng trên bàn học, em lại nhớ đến người bạn đặc biệt của mình. Em luôn tin rằng, dù có cách xa nửa vòng trái đất, tình bạn của chúng em sẽ mãi bền chặt và đẹp đẽ như những cánh rừng Cúc Phương xanh thẳm hay những dãy núi đá kì vĩ ở Tràng An. Tudor mãi mãi là người bạn thân thiết nhất trong trái tim em.

Trong khu rừng xanh mát, vào một ngày lộng gió,một âm thanh kì lạ vang ra từ bên kia dòng sông ,nhưng cô bè vẫn lờ đi như không.

Dũng cảm là phẩm chất, tính cách của con người dám vượt qua, đương với khó khăn, nguy hiểm hoặc khổ nhọc, không sợ, không hèn nhát; sẵn sàng hi sinh lợi ích cá nhân vì việc đúng hoặc vì người khác. Hai từ đồng nghĩa với "dũng cảm": gan dạ, can đảm.


Dấu gạch ngang trong trường hợp trên có công dụng đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật .