Hoàng Huyền Diệu
Giới thiệu về bản thân
a. Trường hợp nước Z Vi phạm: Nước Z đã vi phạm Nguyên tắc Đối xử quốc gia (National Treatment - NT). Giải thích: Nguyên tắc này yêu cầu hàng hóa nhập khẩu, sau khi đã nộp các loại thuế quan và hoàn tất thủ tục tại cửa khẩu, phải được đối xử công bằng như hàng hóa sản xuất trong nước (không được phân biệt đối xử thông qua thuế nội địa hay các quy định kỹ thuật). Việc nước Z bắt buộc hàng may mặc nhập khẩu phải kiểm tra chất lượng đặc biệt kéo dài 3 tháng, trong khi hàng nội địa không cần, đã tạo ra một rào cản kỹ thuật gây bất lợi cho hàng ngoại, vi phạm cam kết đối xử công bằng. b. Trường hợp nước P Vi phạm: Nước P đã vi phạm Nguyên tắc Đối xử tối huệ quốc (Most-Favoured-Nation - MFN). Giải thích: Nguyên tắc MFN quy định rằng nếu một thành viên WTO dành cho một quốc gia (dù quốc gia đó có là thành viên WTO hay không) một ưu đãi thương mại nào đó (ví dụ: mức thuế thấp 5%), thì ưu đãi đó phải được áp dụng ngay lập tức và vô điều kiện cho tất cả các thành viên khác của WTO. Việc nước P giảm thuế cho nước C nhưng từ chối áp dụng mức thuế này cho các thành viên WTO khác là sự phân biệt đối xử giữa các đối tác thương mại, đi ngược lại tôn chỉ của WTO.
Tình huống a: Chị P không cho chồng gặp con sau ly hôn Nhận định: Chị P đã vi phạm quyền và nghĩa vụ của công dân trong hôn nhân và gia đình. Lý do: Theo Luật Hôn nhân và Gia đình, sau khi ly hôn, người không trực tiếp nuôi con có quyền, nghĩa vụ thăm nom con mà không ai được cản trở. Việc chị P ngăn cản dù tòa án đã quyết định quyền thăm nom là hành vi trái pháp luật. Hậu quả: Làm ảnh hưởng đến quyền được chăm sóc, nhận tình cảm của người cha đối với con cái. Chị P có thể bị xử phạt hành chính về hành vi ngăn cản quyền thăm nom. Nếu tiếp tục vi phạm, người cha có quyền yêu cầu Tòa án thay đổi người trực tiếp nuôi con. Tình huống b: Gia đình chồng ép chị H để chồng có con với người khác Nhận định: Gia đình chồng đã vi phạm nghiêm trọng quyền và nghĩa vụ của công dân trong hôn nhân và gia đình. Lý do: Vi phạm nguyên nhân hôn nhân tự nguyện, tiến bộ, một vợ một chồng. Hành vi ép buộc này xâm phạm đến danh dự, nhân phẩm và quyền tự quyết của chị H. Việc ép chồng có con với người khác là cổ xúy cho hành vi vi phạm chế độ một vợ một chồng. Hậu quả: Gây áp lực tâm lý nặng nề, rạn nứt tình cảm gia đình và có thể dẫn đến tan vỡ hôn nhân. Những người có hành vi ép buộc hoặc thực hiện hành vi vi phạm chế độ một vợ một chồng tùy mức độ có thể bị xử phạt hành chính hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự
Tình huống a Nguyên tắc vi phạm: Nguyên tắc Đối xử quốc gia (National Treatment - NT). Lý giải: Nguyên tắc này yêu cầu các nước thành viên không được phân biệt đối xử giữa hàng hóa, dịch vụ và doanh nghiệp trong nước với hàng hóa, dịch vụ và doanh nghiệp nước ngoài. Việc nước Y chỉ ưu đãi thuế và trợ cấp cho doanh nghiệp nội địa mà loại trừ doanh nghiệp nước ngoài (dù họ đã đầu tư tại nước Y) là hành vi bảo hộ sản xuất trong nước và phân biệt đối xử trực tiếp. Tình huống b Nguyên tắc vi phạm: Nguyên tắc Đối xử tối huệ quốc (Most-Favored-Nation - MFN). Lý giải: Đây là nguyên tắc nền tảng của WTO, quy định rằng nếu một nước dành cho một đối tác thương mại một sự ưu đãi nào đó (như thuế suất thấp) thì cũng phải dành sự ưu đãi đó cho tất cả các thành viên khác của WTO một cách vô điều kiện. Nước M áp mức thuế 10% cho nước A nhưng lại đánh thuế 20% cho nước B đối với cùng một loại sản phẩm (sữa) mà không có lý do chính đáng là hành vi phân biệt đối xử giữa các quốc gia thành viên.
Tình huống a: Anh T và chị L Đánh giá: Anh T đã vi phạm quyền và nghĩa vụ của vợ chồng. Lý do: Vi phạm quyền tự do nghề nghiệp: Theo Luật Hôn nhân và Gia đình, vợ chồng có quyền, nghĩa vụ ngang nhau trong việc lựa chọn nghề nghiệp, học tập và nâng cao trình độ. Việc anh T áp đặt vợ phải nghỉ việc là xâm phạm quyền này. Vi phạm quyền bình đẳng về tài sản: Vợ chồng bình đẳng với nhau trong việc chiếm hữu, sử dụng và định đoạt tài sản chung. Việc anh T kiểm soát toàn bộ tài chính mà không có sự đồng thuận của chị L là không đúng quy định. Hậu quả: Gây ra mâu thuẫn, rạn nứt tình cảm gia đình. Chị L bị mất đi sự độc lập về kinh tế và cơ hội phát triển bản thân, dễ dẫn đến bạo lực gia đình (về mặt kinh tế và tinh thần). Tình huống b: Ông M và ba người con Đánh giá: Ông M đã vi phạm quy định của pháp luật về hôn nhân, gia đình và thừa kế. Lý do: Phân biệt đối xử giữa các con: Luật Hôn nhân và Gia đình nghiêm cấm việc phân biệt đối xử giữa các con (giữa con đẻ và con nuôi, con trai và con gái). Con nuôi được pháp luật công nhận có mọi quyền và nghĩa vụ như con đẻ. Vi phạm quyền thừa kế: Hai người con nuôi vẫn có quyền hưởng thừa kế ngang bằng với con đẻ theo quy định của pháp luật nếu họ thực hiện đầy đủ nghĩa vụ của con cái. Hậu quả: Gây mất đoàn kết, tranh chấp tài sản giữa các anh em trong gia đình sau khi ông M qua đời. Di chúc có thể bị tuyên bố vô hiệu một phần nếu vi phạm các quy định về đối tượng được hưởng thừa kế không phụ thuộc vào nội dung di chúc (nếu các con nuôi chưa thành niên hoặc mất khả năng lao động).
Trong cuộc sống, ai cũng từng ít nhất một lần bị góp ý trước tập thể. Có người xem đó là cơ hội để sửa mình, nhưng cũng có người cảm thấy xấu hổ và tổn thương. Chính vì vậy, việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông là một vấn đề cần được nhìn nhận thấu đáo. Theo tôi, góp ý công khai không sai, nhưng phải được thực hiện đúng cách, đúng mục đích và đặt sự tôn trọng lên hàng đầu. Trước hết, không thể phủ nhận rằng góp ý là hành động mang tính xây dựng. Con người không ai hoàn hảo, mỗi người đều có những thiếu sót cần được chỉ ra để hoàn thiện. Trong môi trường học đường hay công sở, việc nhận xét trước tập thể đôi khi giúp nhiều người cùng rút kinh nghiệm. Chẳng hạn, khi giáo viên nhắc nhở trước lớp về tình trạng làm bài qua loa hoặc thiếu tinh thần hợp tác trong hoạt động nhóm, điều đó có thể giúp cả tập thể nhìn lại thái độ của mình. Trong lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nhấn mạnh vai trò của “phê bình và tự phê bình” như một cách để mỗi cá nhân và tập thể ngày càng tiến bộ. Tuy nhiên, Người cũng căn dặn rằng phê bình phải chân thành, thẳng thắn nhưng tuyệt đối không được xúc phạm hay hạ thấp người khác. Điều đó cho thấy giá trị của góp ý nằm ở tinh thần xây dựng chứ không phải ở sự công kích. Tuy nhiên, thực tế cho thấy nhiều trường hợp góp ý trước đám đông lại gây ra tác dụng ngược. Khi lời nhận xét mang tính chỉ trích gay gắt, mỉa mai hoặc thiếu tế nhị, người bị góp ý dễ cảm thấy mất mặt và tổn thương lòng tự trọng. Đặc biệt với học sinh – lứa tuổi đang hình thành nhân cách – việc bị phê bình công khai có thể khiến các em tự ti, ngại phát biểu, thậm chí sợ tham gia các hoạt động tập thể. Đã có không ít trường hợp học sinh thu mình lại chỉ vì một lần bị chê trách nặng nề trước lớp. Trong khi đó, nhiều nền giáo dục hiện đại như ở Nhật Bản thường đề cao sự tôn trọng danh dự cá nhân, ưu tiên trao đổi riêng khi vấn đề mang tính cá nhân để tránh gây áp lực tâm lý. Điều này cho thấy sự tinh tế trong cách góp ý chính là yếu tố quyết định hiệu quả của nó. Vì vậy, theo tôi, khi muốn góp ý trước đám đông, chúng ta cần tự đặt ra những câu hỏi: Mục đích của mình là giúp người khác tiến bộ hay chỉ để thể hiện sự hơn thua? Vấn đề đó có mang tính cá nhân hay ảnh hưởng đến tập thể? Nếu là lỗi chung, có thể nhắc nhở công khai để mọi người cùng rút kinh nghiệm. Nhưng nếu là sai sót riêng của một cá nhân, việc trao đổi riêng sẽ thể hiện sự tôn trọng và thấu hiểu hơn. Bên cạnh đó, người được góp ý cũng cần có thái độ cầu thị, biết lắng nghe và nhìn nhận vấn đề một cách bình tĩnh để hoàn thiện bản thân. Tóm lại, góp ý, nhận xét người khác trước đám đông là một hành động cần sự cân nhắc và văn hóa ứng xử. Khi được thực hiện bằng sự chân thành và tôn trọng, nó sẽ trở thành động lực giúp con người trưởng thành. Ngược lại, nếu thiếu suy nghĩ và cảm thông, lời nói có thể trở thành vết thương khó lành. Vì thế, hãy học cách góp ý bằng cả lý trí và trái tim, để mỗi lời nói đều mang giá trị nâng đỡ con người thay vì làm họ tổn thương..
Trong cuộc sống, ai cũng từng ít nhất một lần bị góp ý trước tập thể. Có người xem đó là cơ hội để sửa mình, nhưng cũng có người cảm thấy xấu hổ và tổn thương. Chính vì vậy, việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông là một vấn đề cần được nhìn nhận thấu đáo. Theo tôi, góp ý công khai không sai, nhưng phải được thực hiện đúng cách, đúng mục đích và đặt sự tôn trọng lên hàng đầu. Trước hết, không thể phủ nhận rằng góp ý là hành động mang tính xây dựng. Con người không ai hoàn hảo, mỗi người đều có những thiếu sót cần được chỉ ra để hoàn thiện. Trong môi trường học đường hay công sở, việc nhận xét trước tập thể đôi khi giúp nhiều người cùng rút kinh nghiệm. Chẳng hạn, khi giáo viên nhắc nhở trước lớp về tình trạng làm bài qua loa hoặc thiếu tinh thần hợp tác trong hoạt động nhóm, điều đó có thể giúp cả tập thể nhìn lại thái độ của mình. Trong lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nhấn mạnh vai trò của “phê bình và tự phê bình” như một cách để mỗi cá nhân và tập thể ngày càng tiến bộ. Tuy nhiên, Người cũng căn dặn rằng phê bình phải chân thành, thẳng thắn nhưng tuyệt đối không được xúc phạm hay hạ thấp người khác. Điều đó cho thấy giá trị của góp ý nằm ở tinh thần xây dựng chứ không phải ở sự công kích. Tuy nhiên, thực tế cho thấy nhiều trường hợp góp ý trước đám đông lại gây ra tác dụng ngược. Khi lời nhận xét mang tính chỉ trích gay gắt, mỉa mai hoặc thiếu tế nhị, người bị góp ý dễ cảm thấy mất mặt và tổn thương lòng tự trọng. Đặc biệt với học sinh – lứa tuổi đang hình thành nhân cách – việc bị phê bình công khai có thể khiến các em tự ti, ngại phát biểu, thậm chí sợ tham gia các hoạt động tập thể. Đã có không ít trường hợp học sinh thu mình lại chỉ vì một lần bị chê trách nặng nề trước lớp. Trong khi đó, nhiều nền giáo dục hiện đại như ở Nhật Bản thường đề cao sự tôn trọng danh dự cá nhân, ưu tiên trao đổi riêng khi vấn đề mang tính cá nhân để tránh gây áp lực tâm lý. Điều này cho thấy sự tinh tế trong cách góp ý chính là yếu tố quyết định hiệu quả của nó. Vì vậy, theo tôi, khi muốn góp ý trước đám đông, chúng ta cần tự đặt ra những câu hỏi: Mục đích của mình là giúp người khác tiến bộ hay chỉ để thể hiện sự hơn thua? Vấn đề đó có mang tính cá nhân hay ảnh hưởng đến tập thể? Nếu là lỗi chung, có thể nhắc nhở công khai để mọi người cùng rút kinh nghiệm. Nhưng nếu là sai sót riêng của một cá nhân, việc trao đổi riêng sẽ thể hiện sự tôn trọng và thấu hiểu hơn. Bên cạnh đó, người được góp ý cũng cần có thái độ cầu thị, biết lắng nghe và nhìn nhận vấn đề một cách bình tĩnh để hoàn thiện bản thân. Tóm lại, góp ý, nhận xét người khác trước đám đông là một hành động cần sự cân nhắc và văn hóa ứng xử. Khi được thực hiện bằng sự chân thành và tôn trọng, nó sẽ trở thành động lực giúp con người trưởng thành. Ngược lại, nếu thiếu suy nghĩ và cảm thông, lời nói có thể trở thành vết thương khó lành. Vì thế, hãy học cách góp ý bằng cả lý trí và trái tim, để mỗi lời nói đều mang giá trị nâng đỡ con người thay vì làm họ tổn thương.
A. Học tập, rèn luyện tốt; tìm hiểu và tôn trọng chủ quyền biển đảo Việt Nam.
B. Chấp hành pháp luật; tuyên truyền nhận thức đúng về biển đảo.
2.Thành tựu cơ bản về kinh tế trong công cuộc Đổi mới ở Việt Nam từ năm 1986 đến nay: Nền kinh tế chuyển sang cơ chế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa, tăng trưởng khá ổn định. Sản xuất phát triển, đời sống nhân dân được cải thiện rõ rệt. Cơ cấu kinh tế chuyển dịch theo hướng công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Mở rộng quan hệ kinh tế đối ngoại, hội nhập kinh tế quốc tế ngày càng sâu rộng.