Lê Trần Bảo Trân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Trần Bảo Trân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Việc khám phá bản thân có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với tuổi trẻ hiện nay. Đây là quá trình mỗi người nhận thức rõ điểm mạnh, điểm yếu, đam mê và giá trị sống của chính mình. Khi hiểu bản thân, ta sẽ có định hướng đúng đắn trong học tập, nghề nghiệp và cuộc sống, tránh được sự mơ hồ, lạc lối. Đặc biệt, trong xã hội hiện đại với nhiều cơ hội và thách thức, việc tự khám phá giúp người trẻ tự tin hơn, chủ động hơn trước những lựa chọn. Không chỉ vậy, quá trình này còn giúp mỗi người không ngừng hoàn thiện, vượt qua giới hạn và phát triển bản thân. Tuy nhiên, khám phá bản thân là một hành trình lâu dài, đòi hỏi sự kiên trì, dũng cảm và tinh thần học hỏi không ngừng. Tuổi trẻ cần tránh lối sống thụ động, ngại thay đổi mà phải tích cực trải nghiệm, dám thử và dám sai. Có như vậy, mỗi người mới có thể tìm thấy giá trị đích thực của mình và sống một cuộc đời ý nghĩa.


Câu 2;

Bài thơ “Vẽ” của Đàm Huy Đông là một dòng hồi tưởng đầy cảm xúc về quê hương, qua đó thể hiện tâm trạng sâu lắng, tha thiết của chủ thể trữ tình trước những kỉ niệm tuổi thơ và sự trôi chảy không ngừng của thời gian. Tác giả không chỉ “vẽ” nên bức tranh làng quê bằng hình ảnh mà còn gửi gắm vào đó những rung động tinh tế của tâm hồn.

Trước hết, tâm trạng nổi bật của chủ thể trữ tình là nỗi nhớ da diết về cảnh sắc quê hương. Những hình ảnh như “cánh đồng mùa đông”, “những gốc rạ khô vì gió”, “hoàng hôn rơm rớm sương mờ” đã tái hiện một không gian quen thuộc, bình dị của làng quê Việt Nam. Tuy nhiên, cảnh vật không chỉ mang tính tả thực mà còn thấm đẫm cảm xúc. Từ “rơm rớm” khiến bức tranh trở nên nhòe nhẹ, gợi liên tưởng đến ánh mắt đẫm buồn của con người khi nhớ về quá khứ. Qua đó có thể thấy, nỗi nhớ không chỉ là nhớ cảnh mà còn là nỗi hoài niệm về một thời đã xa. Bên cạnh nỗi nhớ cảnh vật, chủ thể trữ tình còn hướng về những con người thân thương, đặc biệt là hình ảnh cha mẹ. Câu thơ “cha kéo vó vớt bóng người lam lũ” gợi lên hình ảnh người cha cần cù, chịu thương chịu khó. Từ “bóng” không chỉ gợi hình mà còn gợi cảm, như nói đến sự mờ nhạt dần của kí ức theo thời gian. Còn hình ảnh “mẹ bòn nhặt từng con tôm cái cá” lại khắc họa sự tảo tần, chắt chiu của người mẹ. Những động từ như “kéo”, “bòn nhặt” đã làm nổi bật cuộc sống vất vả nhưng đầy yêu thương của gia đình. Chính những kí ức giản dị ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn tác giả, trở thành điểm tựa tinh thần không thể phai mờ. Không dừng lại ở đó, bài thơ còn thể hiện sự gắn bó sâu sắc với những điều bình dị của thiên nhiên và cuộc sống làng quê. Hình ảnh “góc vườn chim bới quả lao xao”, “cụm xương rồng nở hoa từ gai góc” vừa chân thực vừa giàu ý nghĩa biểu tượng. Đặc biệt, hình ảnh xương rồng nở hoa cho thấy sức sống mãnh liệt, khả năng vươn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt. Qua đó, tác giả như muốn ca ngợi vẻ đẹp bền bỉ, giản dị của quê hương và con người nơi đây. Ở phần cuối bài thơ, cảm xúc chuyển dần sang chiều sâu suy tư. Hình ảnh “bên sông nơi tình đầu đi qua”, “nghe sóng hát những lời đưa tiễn” gợi lên nỗi buồn man mác trước sự trôi đi của thời gian và những kỉ niệm không thể quay trở lại. Dòng sông trở thành biểu tượng của thời gian, của sự chia xa. Đặc biệt, câu thơ “cởi câu ca trả lại cho người” thể hiện một tâm thế buông bỏ nhẹ nhàng, vừa tiếc nuối vừa chấp nhận. Đó là khi con người nhận ra rằng quá khứ dù đẹp đến đâu cũng chỉ có thể giữ lại trong kí ức.

Như vậy, tâm trạng của chủ thể trữ tình trong bài thơ là sự hòa quyện giữa nỗi nhớ quê hương, tình cảm gia đình và những suy tư sâu lắng về thời gian. Với giọng điệu nhẹ nhàng, giàu chất trữ tình cùng hệ thống hình ảnh gần gũi mà giàu sức gợi, bài thơ đã khơi dậy trong lòng người đọc những rung động tinh tế. Qua đó, ta càng thêm trân trọng những giá trị bình dị của cuộc sống và những kỉ niệm thân thương không thể nào quên.


Câu 1: những lí lẽ tác giả sử dụng để lí giải cho quan điểm:

-Mỗi con người là một thế giới phong phú, phức tạp, không ai giống ai nên không thể hiểu hết bản thân trong thời gian ngắn.

-Hành trình khám phá bản thân luôn rộng mở, càng tìm hiểu càng thấy còn nhiều điều chưa biết.

-Vì vậy, việc khám phá bản thân không thể diễn ra trong thời gian ngắn mà phải kéo dài liên tục.

câu 2: Tác giả khuyên chúng ta nên có thái độ sống:

-Sống không ngừng tiến lên, không dừng lại.

-Không tự mãn với những gì đã đạt được.

-Luôn học hỏi, khám phá bản thân.

-Chủ động tìm hiểu và vượt qua giới hạn của chính mình.

Câu 3: Tác dụng của việc sử dụng kiểu câu phủ định ở hai câu văn:

-Nhấn mạnh rằng con người không bao giờ đặt đến sự hoàn hảo tuyệt đối

-Gợi suy nghĩ: chính sự “không đạt được” làm cho cuộc sống có ý nghĩa và động lực

-Tạo giọng điệu chân thành, gần gũi, mang tính triết lí sâu sắc.

Câu 4:

-Tác giả sử dụng dẫn chứng thực tế, tiêu biểu như các nhà khoa học và người nổi tiếng nên có sức thuyết phục cao.

-Kết hợp với ví dụ gần gũi trong đời sống nên dễ hiểu, sinh động.

-Các dẫn chứng được lựa chọn hợp lí, làm rõ vấn đề hiệu quả.

Câu 5:

Cuộc sống là một hành trình không ngừng khám phá bản thân. Vì vậy, mỗi người cần luôn nỗ lực học hỏi và hoàn thiện chính mình từng ngày. Không nên tự mãn với những gì đã đặt được, bởi con người không bao giờ có thể hiểu hết bản thân. Sự hoàn thiện không phải là điều tiêu cực mà chính là động lực để ta tiến lên. Bên cạnh đó, cần dũng cảm đối diện với giới hạn của mình để vượt qua và trưởng thành hơn. Mỗi ngày sống nên là một bước tiến, dù nhỏ nhưng có ý nghĩa. Khi không ngừng khám phá và phát triển, ta mới cảm nhận được giá trị đích thực của cuộc sống.