Nam Phương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nam Phương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

- Bảo vệ rừng

- Sử dụng thuốc trừ sâu sinh học

-Không săn bắt động vật bừa bãi

BIỂU CẢM VỀ BẠN THÂN


"Ông cha ta từng có câu:

‘Bạn bè là nghĩa tương thân

Khó khăn thuận lợi ân cần có nhau’

Câu ca dao ấy luôn nhắc nhở chúng ta về giá trị của một tình bạn chân chính. Trong hành trình trưởng thành của mình, tôi cảm thấy thật may mắn và trân quý biết bao khi tìm thấy một người bạn đồng hành tuyệt vời như Trân. Trân không chỉ là một cái tên, mà với tôi, bạn còn là một điểm tựa tinh thần, là người đã cùng tôi chia sẻ mọi buồn vui và bao dung cho cả những lúc tôi bướng bỉnh nhất."

Trân không sở hữu vẻ đẹp sắc sảo, nhưng ở bạn luôn toát ra một sự gần gũi đến lạ kỳ.Trân gây ấn tượng với tôi trước hết bởi làn da ngăm đen rám nắng, trông thật khỏe khoắn và năng động. Nhưng có lẽ, điểm cuốn cuốn hút nhất trên gương mặt bạn chính là đôi mắt sáng, thông minh ẩn hiện sau chiếc kính màu trắng thư sinh. Mỗi khi nhìn vào đôi mắt ấy, tôi luôn cảm thấy một sự tin cậy và ấm áp lạ kỳ . Thật là tuyệt vời làm sao nụ cười của Trân! Nụ cười ấy tỏa nắng rạng rỡ như ánh nắng ban mai, sưởi ấm trái tim tôi sau những giờ học căng thẳng. Chao ôi, mỗi lần bạn cười lại lộ ra hai lúm đồng tiền cực kỳ duyên dáng, khiến khuôn mặt bạn trở nên hiền hậu và đáng mến biết bao! Nhìn dáng vẻ giản dị mà đầy sức sống ấy, lòng tôi lại trào dâng một niềm tự hào vì có được một người bạn như thiên thần này .

Chúng tôi đã gắn bó với nhau từ những ngày đầu bước chân vào lớp một. Dẫu thời gian trôi đi, chúng tôi lớn khôn và thay đổi nhiều, nhưng tình bạn ấy vẫn vẹn nguyên, thậm chí Trân còn chăm sóc tôi chu đáo như một 'người mẹ thứ hai' vậy.Trân hiểu tôi đến mức dường như giữa hai đứa có một sợi dây thần giao cách cảm; từ sở thích ăn uống đến thói quen nhỏ nhặt nhất, bạn đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Chao ôi, sự chu đáo và tận tình ấy của Trân không chỉ giúp tôi tỉnh táo trở lại mà còn sưởi ấm tâm hồn tôi, giúp tôi hiểu rằng tình bạn chân chính vĩ đại biết nhường nào! Ở bên cạnh Trân, tôi luôn cảm thấy một sự an toàn tuyệt đối, vì bạn luôn chăm sóc tôi từng li từng tí, tỉ mẩn và dịu dàng. Trân còn là một 'tấm gương' sáng để tôi soi vào và tự sửa mình; mỗi khi tôi bướng bỉnh hay có những ý nghĩ chưa tốt, chính sự điềm đạm và chân thành của bạn đã giúp tôi nhìn nhận lại bản thân. Thật may mắn biết bao khi giữa cuộc đời này, tôi tìm được một người bạn không chỉ đồng điệu về tâm hồn mà còn luôn che chở, bảo ban tôi như một người thân ruột thịt.

Trong suốt những năm tháng gắn bó, có một kỷ niệm đã khắc sâu vào tâm trí tôi, khiến tôi càng thêm trân quý người bạn này hơn bao giờ hết. Đó là lần chúng tôi cùng tham gia thi nghi thức Đội dưới cái nắng hè gay gắt. Lúc đó, đứng giữa sân trường nắng đổ lửa, tôi vừa hồi hộp căng thẳng, lại vừa cảm thấy xây xẩm mặt mày vì bị say nắng. Trời ơi, giữa lúc tôi tưởng chừng như không trụ vững được nữa, chính Trân đã đến bên cạnh tôi. Với sự chu đáo thường thấy, bạn nhanh chóng đưa tôi vào chỗ mát, dùng nước đá và chiếc quạt cầm tay nhỏ xíu để giúp tôi xoa dịu cơn nóng.Nhìn ánh mắt Trân đầy vẻ lo âu, bàn tay thì thoăn thoắt quạt cho tôi, lòng tôi trào dâng một nỗi niềm xúc động khó tả. Chao ôi, chính giây phút ấy, tôi càng thấu hiểu hơn cái sự 'thần giao cách cảm' giữa hai đứa và sự chăm sóc tận tình mà Trân dành cho tôi Thật kỳ diệu làm sao, chính sự chăm sóc tận tình ấy đã giúp tôi vực dậy tinh thần, xua tan đi sự mệt mỏi và lo lắng. Nhờ có luồng gió mát và lời động viên khích lệ từ Trân, tôi đã tỉnh táo trở lại và thực hiện bài thi nghi thức của mình một cách tốt nhất. Giây phút cùng bạn hoàn thành xuất sắc bài thi, tôi hiểu rằng Trân không chỉ là bạn, mà còn là nguồn sức mạnh vô giá giúp tôi vượt qua mọi thử thách . Kỷ niệm ấy không chỉ là một bài học về sự nỗ lực mà còn là minh chứng rực rỡ nhất cho một tình bạn chân thành, bao dung.


Thời gian có thể trôi đi, vạn vật có thể đổi thay, nhưng tình bạn giữa tôi và Trân sẽ mãi là một mảnh ghép rực rỡ nhất trong những năm tháng học trò. Trân ơi, cảm ơn bạn vì đã xuất hiện, đã luôn là bến đỗ bao dung nhất che chở cho tôi trước những vụng dại của tuổi trẻ. Có được một người bạn thấu hiểu mình như thần giao cách cảm, chăm sóc mình chu đáo như người thân ruột thịt, tôi thấy mình thật may mắn biết bao! Ôi, hạnh phúc đôi khi thật giản đơn, chỉ là được cùng Trân bước tiếp trên những chặng đường phía trước. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ luôn trân trọng và giữ gìn sợi dây tình cảm này, để cái tên 'Trân' mãi là minh chứng đẹp nhất cho một tình bạn chân thành, không bao giờ phai nhạt trong trái tim tôi.


“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào/ Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào/ Lời mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào/ Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng mẹ yêu”Những lời ca đầy hoài niệm ấy mỗi khi vang lên đều khiến lòng tôi trào dâng một nỗi niềm rưng rưng, da diết. Chính giai điệu ngọt ngào ấy đã khơi gợi trong tâm trí tôi hình ảnh người mẹ kính yêu – người đã dành cả cuộc đời thầm lặng để đổi lấy cho con sự bình yên. Với tôi, mẹ không chỉ là người sinh thành, nuôi nấng, mà còn là bến đỗ bao dung nhất, luôn sẵn lòng dang tay đón đợi dù tôi có đôi khi bướng bỉnh hay vụng dại thế nào. Mẹ chính là ngọn lửa ấm áp, là niềm vui và là lẽ sống lớn lao nhất trong cuộc đời tôi.

Mẹ tôi năm nay đã gần bốn mươi, nhưng mỗi khi nhìn vào mắt mẹ, lòng tôi lại dâng lên những nỗi niềm khó tả. Thời gian có lẽ đã vô tình lấy đi những nét đẹp thanh xuân của mẹ, chỉ để lại những vết hằn trên khuôn mặt người phụ nữ tôi yêu nhất. Tôi chợt thắt lòng khi nhìn thấy trên mái tóc mẹ đã lốm đốm những sợi bạc vì bao đêm thức khuya lo lắng cho tôi. Tôi thương làm sao đôi mắt mẹ, đôi mắt ấy đã bắt đầu xuất hiện những vết chân chim ở khóe mắt, nhưng lúc nào cũng ánh lên sự dịu dàng và bao dung mỗi khi nhìn tôi. Tôi yêu cả đôi bàn tay gầy gầy, xương xương với những vết chai sần vì công việc vất vả ngược xuôi. Dù không còn mềm mại nữa nhưng đôi bàn tay đó lại ấm áp nhất , đã dắt tôi đi qua những ngày giông bão, đã vỗ về tôi mỗi khi tôi vấp ngã. Đôi khi, nhìn thấy mẹ nở nụ cười rạng rỡ, tôi lại thấy lòng mình nhẹ bẫng và vui lây, bởi nụ cười ấy chính là niềm tin, là sức mạnh giúp tôi vượt qua mọi khó khăn trong học tập. Nhìn mẹ tần tảo như thế, lòng tôi trào dâng một niềm biết ơn và tự hào khôn xiết. Đối với tôi, dù thời gian có lấy đi tuổi trẻ của mẹ, thì trong trái tim tôi, mẹ vẫn luôn là người phụ nữ đẹp nhất và tuyệt vời nhất

Ôi chao, mỗi khi nghĩ về sự hy sinh của mẹ, lòng tôi lại trào dâng một niềm biết ơn vô hạn! Ít ai biết rằng, mẹ từng rất đam mê công việc ngoại giao, nhưng để chăm sóc hai chị em tôi chu đáo hơn, mẹ đã lặng lẽ gác lại sự nghiệp đầy hứa hẹn ấy. Trời ơi, sự hy sinh ấy cao cả biết bao, mẹ chấp nhận lùi về phía sau chỉ mong gia đình luôn ngập tràn tiếng cười. Đối với mọi người xung quanh, mẹ sống chan hòa và tử tế đến lạ; dù là đồng nghiệp hay bác hàng xóm, ai gặp khó khăn mẹ cũng sẵn lòng giúp đỡ, chia ngọt sẻ bùi. Tấm lòng nhân hậu của mẹ khiến ai nấy đều yêu mến và kính trọng. Riêng với tôi, mẹ vừa là bến đỗ dịu dàng, vừa là người thầy nghiêm khắc rèn giũa cho tôi lòng tự trọng và đức tính tự lập. Hạnh phúc biết bao khi mỗi lần tôi vấp ngã hay yếu lòng, mẹ lại là người bạn lớn kiên nhẫn lắng nghe, thấu hiểu từng tâm tư thầm kín nhất. Có mẹ đồng hành và bảo ban trên bước đường trưởng thành, tôi thấy cuộc đời mình sao mà bình yên và may mắn đến thế!

"Theo thời gian, có những kỉ niệm tôi có thể quên nhưng có một kỉ niệm về tình yêu của mẹ vẫn mãi khắc sâu trong tâm trí, khiến mỗi lần nhớ lại tôi đều thấy xúc động xiết bao. Đó là lần tôi bồng bột cãi lời rồi bỏ chạy ra khỏi nhà giữa lúc trời đổ mưa tầm tã. Lúc đó tôi còn nhỏ, sao mà ngang ngạnh đến thế, cứ nghĩ mẹ sao mà hay la mắng, chuyện nhỏ xé ra to làm gì cho mệt. Do dầm mưa quá lâu nên tối hôm đó tôi bị sốt cao mê man, nhưng chính trong cơn mê ấy, tôi vẫn cảm nhận được bàn tay mát rượi của mẹ nhẹ nhàng đắp khăn và tiếng bước chân mẹ lo lắng thức trắng đêm canh chừng cho tôi. Ôi, sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn đôi mắt mẹ thâm quầng vì thiếu ngủ, lòng tôi bỗng thắt lại vì hối lỗi khôn cùng! Trời ơi, tôi chợt ngộ ra rằng những lời la mắng hằng ngày cũng chỉ vì mẹ muốn tốt cho tôi. Mặc dù tôi có bướng bỉnh thế nào, mẹ vẫn luôn là bến đỗ bao dung nhất. Kỉ niệm ấy đã khắc sâu vào lòng tôi một bài học quý giá về sự hy sinh vô điều kiện, khiến tôi càng thêm yêu và biết ơn người mẹ vĩ đại của mình

Mẹ không chỉ là người sinh thành, mà còn là bến đỗ bình yên nhất, là nguồn động lực lớn lao giúp tôi vững bước trên đường đời. Qua những kỉ niệm đã qua, tôi càng thấu hiểu và trân trọng hơn sự hy sinh thầm lặng cùng lòng bao dung vô bờ bến mà mẹ đã dành cho tôi. Tình yêu của mẹ chính là món quà thiêng liêng nhất, là ánh sáng ấm áp soi rọi tâm hồn tôi mỗi khi vấp ngã. Sau tất cả, tôi tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng chăm ngoan, học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Tôi sẽ trân trọng từng phút giây được ở bên mẹ, biết lắng nghe và yêu thương mẹ nhiều hơn, bởi tôi hiểu rằng: 'Hạnh phúc thay cho những ai còn có mẹ trên đời

1. Chứa chất bột đường

- Bánh kẹo

- Cơm

- Bắp

2. Chất đạm

- Tôm

- Thịt kho

- Cá kho

3. Chất béo

- Bơ

- Dầu oliu

- Đậu phụng

4. Chất vitamin và chất khoáng

- Sữa

- Cua

- Trái cây và hoa quả

Bữa ăn trong bức tranh 1 là lành mạnh. Vì những món đó cân bằng cho sức khỏe, có thêm nhiều năng lượng, no bụng không bị thiếu chất đạm, và không bị béo phì.

Nghĩa là đã chiến thắng với biển, gió, bão, và sóng của người dân.

Đầu tiên, con người, người dân đã sắp có bão và gió đến. Tiếp theo, một tiếng ào ào dữ dội vang lên và những con người với hai bàn tay và chân đã cằm trên tay một vật gì đó để chống lại bão. Tiếp đến, nước quật vào mặt, vào ngực, vào áo và trào qua đầu. Cuối cùng, những cô gái lẫn tràng trai không sợ chết, hòa lẫn với nước mặn, nên cả đám người đã cứu được quãng đê sống lại hòa bình với nhau.

Là hình ảnh so sánh.