Nguyễn Ngọc Gia Thịnh
Giới thiệu về bản thân
.
.
Đại văn hào Gabriel Garcia Marquez từng để lại một chiêm nghiệm đầy sâu sắc: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói ấy như một hồi chuông cảnh tỉnh, khẳng định rằng thước đo của thời gian không nằm ở nếp nhăn trên trán, mà nằm ở độ rực rỡ của những ước mơ trong tim. Đối với mỗi người trẻ, ước mơ chính là nhựa sống, là kim chỉ nam để định nghĩa giá trị bản thân giữa cuộc đời rộng lớn.
Ước mơ là những mục tiêu, khao khát tốt đẹp mà con người mong muốn đạt được trong tương lai. Còn "già đi" ở đây không chỉ là sự lão hóa về sinh học, mà là sự héo úa của tâm hồn, là trạng thái sống hoài, sống phí khi không còn mục đích. Ý kiến của Marquez nhấn mạnh một sự thật: chừng nào ta còn theo đuổi những hoài bão, ta còn giữ được ngọn lửa thanh xuân. Ngược lại, khi từ bỏ ước mơ, chúng ta đã tự đánh mất đi sức sống của chính mình.
Tại sao tuổi trẻ lại gắn liền với ước mơ? Bởi lẽ, ước mơ chính là nguồn động lực mạnh mẽ nhất. Nó biến những khó khăn thành thử thách, biến những giọt mồ hôi thành niềm vui lao động. Một người trẻ có ước mơ sẽ không dễ dàng gục ngã trước thất bại. Thay vì than vãn, họ nhìn thấy cơ hội trong nghịch cảnh. Ước mơ còn giúp chúng ta định vị bản thân, biết mình là ai và mình muốn đi đâu, từ đó tránh được những cám dỗ phù phiếm và lối sống buông thả.
Hãy nhìn vào những tấm gương như Chủ tịch Hồ Chí Minh – người thanh niên Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước với đôi bàn tay trắng nhưng mang trong mình ước mơ cháy bỏng về độc lập tự do. Hay những người trẻ khởi nghiệp ngày nay, họ chấp nhận rủi ro để hiện thực hóa những ý tưởng cải thiện cuộc sống cộng đồng. Chính những ước mơ ấy đã giữ cho tâm hồn họ luôn tươi trẻ, tràn đầy năng lượng sáng tạo dù ở bất kỳ độ tuổi nào.
Tuy nhiên, cuộc sống vẫn tồn tại những người trẻ sống không lý tưởng, phó mặc cuộc đời cho số phận, hoặc những người sớm bỏ cuộc khi gặp chút trắc trở. Đó chính là những người đang "già đi" ngay trong những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần phân biệt giữa ước mơ và ảo tưởng. Ước mơ phải đi đôi với hành động và sự nỗ lực bền bỉ, chứ không phải là những viển vông xa rời thực tế.Tóm lại, ước mơ là món quà vô giá của tuổi trẻ. Đừng để nỗi sợ hãi hay sự lười biếng dập tắt ngọn lửa trong bạn. Mỗi ngày trôi qua, hãy tiến thêm một bước về phía mục tiêu của mình. Bởi lẽ, khi bạn ngừng mơ ước, trái tim bạn đã bắt đầu già cỗi, nhưng khi bạn vẫn còn khao khát, thanh xuân sẽ là mãi mãi. Hãy cứ dấn thân, cứ khát khao, vì "tuổi trẻ là để rực rỡ".
Câu 1.
Văn bản được kể ở ngôi thứ ba, nhưng người kể chuyện đặt điểm nhìn bên trong nhân vật Thứ, theo sát dòng suy nghĩ, cảm xúc, lo âu của y.
Đây là điểm nhìn trần thuật gắn với nội tâm nhân vật, giúp người đọc hiểu sâu bi kịch tinh thần của Thứ.
Câu 2.
Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Thứ nuôi ước mơ về một cuộc sống có ý nghĩa:Có một công việc ổn định.Được làm việc, cống hiến, khẳng định giá trị bản thân.Thoát khỏi cảnh nghèo túng, tầm thường, vô nghĩa.Đó là ước mơ chính đáng của một trí thức trẻ.
Ok, mình giải đúng theo đoạn trích “Sống mòn” của Nam Cao – kết thúc ở chỗ “y đã đi làm chưa”, bám sát nội dung Thứ còn đang ngồi ghế nhà trường, suy nghĩ về tương lai.
Câu 3. Phân tích tác dụng biện pháp tu từ trong đoạn trích
Đoạn văn sử dụng nổi bật điệp từ – điệp cấu trúc “y sẽ…” kết hợp với phép liệt kê và tăng tiến:
“y sẽ chẳng có việc gì làm, y sẽ ăn bám vợ… đời y sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục…”Tác dụng:
Tạo nhịp điệu dồn dập, nặng nề.
Nhấn mạnh viễn cảnh tương lai tối tăm, bế tắc, vô nghĩa.
Thể hiện rõ nỗi sợ hãi, tuyệt vọng và ám ảnh “sống mòn” của Thứ.
Câu 4. Nhận xét về cuộc sống và con người Thứ
Qua đoạn trích, cuộc sống và con người Thứ hiện lên:
Là một trí thức nghèo, nhạy cảm, nhiều suy tư, khao khát sống có ý nghĩa.
Nhưng yếu đuối, lo âu, chưa đủ bản lĩnh để tự quyết số phận.
Cuộc sống trước mắt là một viễn cảnh tù túng, tẻ nhạt, mòn mỏi, đe dọa vùi lấp ước mơ.
Thứ mang bi kịch của người trí thức: ý thức được sự vô nghĩa nhưng chưa tìm ra lối thoát.
Câu 5. Nêu suy nghĩ về triết lí nhân sinh rút ra từ văn bản
Đoạn trích gợi ra một triết lí sâu sắc:
Con người không chỉ cần “tồn tại” mà phải được “sống” – sống có mục đích, có giá trị.
Một cuộc đời bị cuốn vào sự tầm thường, vô định sẽ làm con người chai sạn ước mơ, mòn đi nhân cách.
Là học sinh hôm nay, mỗi người cần:
Biết nuôi dưỡng lí tưởng, ước mơ,
Chủ động học tập, rèn luyện,
để không rơi vào bi kịch “sống mòn” như Thứ.