Phùng Vũ Thục Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phùng Vũ Thục Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1 : biểu cảm

câu 2: nỗi buồn

câu 1

Trong đoạn trích "Kim tiền", nhân vật Trần Thiết Chung hiện lên là một trí thức có tài nhưng mang tư tưởng sống cao khiết, đối lập gay gắt với thực tại thực dụng. Trước hết, Chung là người coi trọng giá trị tinh thần và nhân cách hơn tiền bạc. Anh quan niệm hạnh phúc là "không cần thiết gì hết", từ chối lối sống chạy theo vật chất để giữ lấy sự "thanh bạch" của nghề văn. Qua những lời đối thoại với Cự Lợi, ta thấy Chung không hề ngây thơ; anh hiểu rõ sức mạnh của đồng tiền nhưng lại có cái nhìn khinh bạc, coi nó như "phân, bẩn, rác" vì cho rằng để có được nó, con người dễ sa vào việc "bóc lột kẻ nghèo khó". Tuy nhiên, thái độ của Chung cũng bộc lộ sự cố chấp và có phần cực đoan. Anh chọn cách lánh đời, giữ mình trong sạch một cách thụ động trong khi gia đình phải chịu cảnh "túng bần". Tóm lại, Trần Thiết Chung là đại diện cho mẫu nhân vật lý tưởng hóa, kiên định với lý tưởng cá nhân nhưng lại lạc lõng, chới với giữa vòng xoáy cơm áo gạo tiền của xã hội hiện đại.

câu 2


Câu 1.

Văn bản "Kim tiền" thuộc thể loại bi kịch.

Câu 2.

Theo ông Cự Lợi, ông Trần Thiết Chung thất bại vì ông quá khinh rẻ đồng tiền, cố chấp và không chịu kiếm tiền.

Câu 3.

- Hình ảnh "phân, bẩn, rác" được so sánh với "tiền":

+ Bản chất của chúng "phân, bẩn, rác" là sự ô uế, bẩn thỉu nhưng vẫn là "vật liệu rất quý", là nguồn dưỡng chất thiết yếu để tạo nên những cánh đồng lúa trĩu nặng, nhưng bông hoa thơm ngát.

+ "Tiền" có thể bị coi là thấp kém, đê tiện vì sự vụ lợi nhưng nếu biết dùng đúng cách nó cũng tạo ra những điều tốt đẹp, giúp ích cho đời.

- Qua đó, ông Cự Lợi muốn thuyết phục ông Trần Thiết Chung:

+ Bản chất của đồng tiền không hoàn toàn xấu và tiêu cực như cách ông Trần Thiết Chung đang suy nghĩ, nó phụ thuộc vào cách sử dụng và kiểm soát của mỗi cá nhân.

+ Muốn Trần Thiết Chung hiểu rằng dù việc kiếm tiền có thể vất vả và trần tục nhưng

câu 1 :Trong dòng chảy hội nhập quốc tế mạnh mẽ, việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc đã trở thành một sứ mệnh thiêng liêng đối với giới trẻ Việt Nam. Văn hóa truyền thống không chỉ là di sản của quá khứ mà còn là "căn cước" để chúng ta khẳng định mình trên thế giới. Hiện nay, đa số bạn trẻ đều có ý thức tích cực trong việc tiếp nối các giá trị xưa. Điều này thể hiện qua việc nhiều người lựa chọn mặc cổ phục, quảng bá ẩm thực vùng miền hay âm nhạc dân gian (như hát xẩm, ca trù) trên các nền tảng mạng xã hội như TikTok, Facebook. Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận nhỏ chạy theo những giá trị hào nhoáng bên ngoài mà lãng quên cội nguồn, thậm chí có những hành vi làm sai lệch di sản. Để bảo tồn văn hóa, giới trẻ cần không ngừng học hỏi, chọn lọc tinh hoa để "hòa nhập nhưng không hòa tan". Bảo vệ nét đẹp truyền thống chính là bảo vệ linh hồn của dân tộc, giúp Việt Nam vươn xa mà vẫn giữ được bản sắc riêng biệt.

câu 2

Trong hành trang trưởng thành của mỗi người, kỉ niệm tuổi thơ bên gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất. Bài thơ của tác giả Lam là một tiếng lòng đầy thổn thức, đưa ta trở về với không gian làng quê yên bình, nơi có bóng dáng người bà tần tảo và tình yêu thương bao la. Qua những vần thơ giàu tính tự sự và hình tượng, tác giả đã khắc họa thành công một bức tranh tình bà cháu cảm động, khiến bất cứ ai đọc cũng phải bồi hồi.

Trước hết, bài thơ mở ra một không gian nghệ thuật đậm chất làng quê Việt Nam với "khói chiều", "gốc rạ", "dòng sông" và "vườn trái mọng tươi". Trong không gian ấy, hình ảnh người bà hiện lên thật lam lũ nhưng cũng thật vĩ đại:

> *"khói chiều cõng một hoàng hôn*

> *bờ vai bà cõng tâm hồn cháu bay"*

>

Phép ẩn dụ và nhân hóa "cõng" không chỉ diễn tả sức nặng của thời gian, của sự vất vả mà còn cho thấy bà chính là điểm tựa, là đôi cánh nâng đỡ những giấc mơ tuổi thơ của cháu. Bà không chỉ chăm chút cho cháu từng bữa ăn "thịt kho" ngon lành, khích lệ cháu bằng những "điểm mười" của ông, mà bà còn là người đồng hành cùng cháu trên chiếc xe đạp cũ kỹ qua những con đường mòn. Hình ảnh "bánh xe bà đạp quay tròn" là biểu tượng cho vòng quay của sự sống, của sự hy sinh thầm lặng mà bà dành cho con cháu.

Đặc sắc nhất trong bài thơ chính là việc xây dựng hình ảnh ẩn dụ **"Mặt Trời"**. Thông thường, Mặt Trời là thực thể của vũ trụ, nhưng trong đôi mắt của đứa trẻ:

> *"ngồi sau bà, cháu mải chơi*

> *mà quên ngắm một Mặt Trời cạnh bên."*

>

Bà chính là "Mặt Trời" thứ hai – một Mặt Trời không chói chang nhưng luôn tỏa ra hơi ấm của sự chở che, định hướng cho cuộc đời cháu. Sự đối lập giữa cái "mải chơi" của đứa trẻ và sự tận tụy của người bà càng làm nổi bật lòng biết ơn muộn màng nhưng chân thành của tác giả khi đã trưởng thành.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu nhẹ nhàng, thủ pháp đối lập giữa quá khứ và hiện tại được lồng ghép khéo léo. Những hình ảnh bình dị như "đám bạn giỡn cười", "ăn no bụng tròn" tạo nên sức gợi cảm mạnh mẽ, đưa người đọc về với những cảm giác thuần khiết nhất của tuổi thơ. Đặc biệt, khổ thơ cuối mang tính triết lí sâu sắc:

> *"đôi khi quanh quẩn, cháu quên đường về*

> *ngẩng đầu thấy giữa trời quê*

> *hai Mặt Trời dẫn lối về cháu đi."*

>

Khi bước vào đời với những lo toan, vấp ngã ("quanh quẩn"), con người dễ lạc lối. Nhưng chính tình yêu của bà (Mặt Trời bên cạnh) và giá trị của quê hương (Mặt Trời trên cao) sẽ luôn là kim chỉ nam giúp chúng ta tìm lại bản ngã.

Tóm lại, bài thơ của Lam không chỉ là một lời tri ân dành cho bà mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Bằng ngôn từ giản dị nhưng chứa chan tình cảm, tác giả đã chạm đến sợi dây cảm xúc mỏng manh nhất trong lòng độc giả, khẳng định rằng: dù đi xa đến đâu, tình cảm gia đình vẫn là nguồn sáng dẫn lối chúng ta trở về với những gì chân phương nhất.



Câu 1.

Văn bản trên giới thiệu về quần thế di tích

Cố đô Huế.

Câu 2.

Những phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản: Thuyết minh, miêu tả.

Câu 3.

Văn bản Quần thể di tích Cố đô Huế-di sản văn hóa thế giới đầu tiên của Việt

Nam

được coi là một văn bản thông tin tổng hợp vì:

  • Văn bản cung cấp thông tin cho người đọc về quần thế di tích Cô đô Huế - di sản văn hóa thế giới đầu tiên của Việt Nam bằng ngôn ngữ cô đọng, rõ ràng, dễ hiểu.
  • Văn bản có sự kết hợp giữa phương tiện ngôn ngữ và phương tiện phi ngôn ngữ.

Câu 4.

- Phương tiện phi ngôn ngữ: Ánh Cố đô

Huế.

- Tác dụng:

+ Giúp văn bản thêm sinh động, hấp dẫn.

+ Giúp người đọc có được cái nhìn trực quan hơn về quần thể di tích Cố đô Huế.

câu 1

Trong truyện ngắn "Anh béo và anh gầy", nhân vật anh gầy (Pơ-phi-ri) là hiện thân tiêu biểu cho tâm lý nô lệ và thói bợ đỡ trong xã hội Nga cũ. Ban đầu, khi gặp lại người bạn cũ Mi-sa, anh gầy hiện lên với vẻ vồn vã, tự nhiên và xúc động chân thành của tình bạn thời thơ ấu. Tuy nhiên, bước ngoặt tâm lý xảy ra ngay khi anh biết bạn mình đã leo lên đến chức "viên chức bậc ba". Thái độ của anh gầy thay đổi đột ngột một cách thảm hại: từ sự thân mật chuyển sang "tái mét mặt", "rúm ró", "so vai rụt cổ". Những từ ngữ miêu tả ngoại hình như "nhăn nhúm", "khúm núm" cùng cách xưng hô "dạ bẩm quan trên" cho thấy sự tự hạ thấp nhân cách một cách cực đoan. Sự thay đổi này không đến từ áp lực của anh béo mà đến từ chính sự tự ti và tư tưởng tôn thờ tôn ti trật tự đã ăn sâu vào máu thịt. Qua nhân vật này, Sê-khốp đã phê phán gay gắt thói nô lệ, gạt bỏ lòng tự trọng trước quyền lực, khiến con người trở nên méo mó và đáng thương hại.

câu 2



Câu 1. (0,5 điểm)

Thể loại: truyện ngắn.

Câu 2. (0,5 điểm)

Đoạn văn thế hiện sự thay đối đột ngột về trạng thái, biểu cảm của gia đình anh gầy:

"Anh gầy bỗng dưng tái mét mặt, ngây ra như phồng đá, nhưng lát sau thì anh ta toét miệng cười mặt mày nhăn nhúm; dường như mắt anh ta sáng hẳn lên. Toàn thân anh ta rúm ró, so vai rụt cổ khúm núm... Cả mấy thứ va-li, hộp, túi của anh ta như cũng co rúm lại, nhăn nhó... Chiếc cắm dài của bà vợ như dài thêm ra; thằng Na-pha-na-in thì rụt chân vào và gài hết cúc áo lại..." Câu 3. (1,0 điểm)

Tình huống truyện: cuộc gặp gỡ giữa hai người bạn học cũ vốn dĩ vui mừng nhưng sau khi biết được cấp bậc của người bạn cũ, anh gầy liền tỏ ra sợ hãi, khép nép và khiến cho người bạn cảm thấy xa cách, chán nản.

Chính tình huống này kết hợp với cử chỉ, điệu bộ quá đỗi khuôn phép của anh gầy đã đem đến tiếng cười cho câu chuyện.

Câu 4.

những điệu bộ, cử chỉ của anh gây đối với anh béotrước và sau khi biết được cấp bậc của anh béo:

+ Trước: vui vẻ, xởi lởi giới thiệu về gia đình, công việc và cuộc sống của bản thân.

+ Sau: bất ngờ, rúm ró, khúm núm, khép nép, hành động khuôn phép, xóa đi sự thân mật gần gũi ban đầu khiến cho người bạn cảm thấy e ngại, chán nản.