Lâm Nhã Phương
Giới thiệu về bản thân
Con chó là con vật mà em yêu .
Con chó nhà em có tên là Bun . Bun có lông màu vàng ,lông bụng nó màu trắng. Hai tai Bun cụp xuống ,khi ai nói chuyện tai nó mới vểnh lên để nghe ngóng . Cái đầu Bun có hình như quả đu đủ xanh . Cái mắt nó màu nâu sẫm tinh anh.Bun có thể phát hiện tiếng bước chân của người lạ từ xa .Mỗi lần em đi học về ,nó lại chạy ra cổng vẫy đuôi như đang chào mừng em . Mỗi buổi tối , em đều dắt Bun đi dạo .Bun thường ngủ vào buổi sáng,để buổi tối Bun sẽ thức cả đêm để canh gác.
Em rất thích con chó Bun nhà em.
thong thả
Lễ hội Cồng chiêng là lễ hội mà em yêu thích .
Đến với Tây Nguyên, ai cũng muốn được thưởng thức những âm thanh trầm bổng, vang vọng của cồng chiêng giữa núi rừng đại ngàn. Cồng chiêng Tây Nguyên không chỉ có sức hấp dẫn đặc biệt bởi sự đa dạng độc đáo của kỹ thuật diễn tấu, mà còn là tiếng nói tâm linh, là biểu tượng cho cuộc sống của con người nơi đây. Trải qua năm tháng, cồng chiêng đã trở thành nét văn hóa đặc trưng, đầy sức quyến rũ và hấp dẫn của vùng đất Tây Nguyên. Những âm thanh khi ngân nga sâu lắng, khi thôi thúc trầm hùng, hòa quyện với tiếng suối, tiếng gió và với tiếng lòng, đã sống mãi cùng đất trời và con người Tây Nguyên. Âm thanh của cồng chiêng như xoa dịu nỗi buồn, sự đớn đau, nỗi cô đơn trống vắng hay tủi hờn trong bất hạnh. Người giàu sang, kẻ nghèo hèn, già trẻ, gái trai như bị thôi miên, khao khát tìm về cội nguồn, gắn kết trong vũ điệu cồng chiêng say lòng người. Âm nhạc ở đây không đơn thuần là nghệ thuật mà có chức năng phục vụ một sự kiện đặc biệt trong xã hội hoặc trong đời sống hàng ngày. Lúc đứa trẻ mới chào đời, tiếng cồng vang lên chào đón thành viên mới.
Em rất thích lễ hội Còng chiêng .
phải giúp đỡ người khác thì họ sẽ yêu mến mình hơn .
Luôn biết giúp đỡ ,để trẻ em luôn lạc quan không mất niềm tin vào cuộc sống .