Bùi Thị Nguyệt Ánh
Giới thiệu về bản thân
Nhân vật con Kiến trong văn bản ở phần Đọc hiểu là một hình tượng giàu ý nghĩa, góp phần gửi gắm thông điệp sâu sắc của tác giả. Trước hết, con Kiến hiện lên là một sinh vật nhỏ bé nhưng chăm chỉ, cần cù và giàu nghị lực. Dù thân hình nhỏ nhoi, nó vẫn miệt mài lao động, tha từng hạt mồi, không quản khó khăn. Hình ảnh ấy gợi liên tưởng đến những con người bình thường trong cuộc sống – âm thầm làm việc, góp sức xây dựng tập thể mà không cần được tán dương. Không chỉ chăm chỉ, con Kiến còn thể hiện tinh thần đoàn kết. Trong tự nhiên, loài kiến luôn sống thành đàn, biết phối hợp nhịp nhàng để hoàn thành công việc lớn. Qua đó, tác giả ngợi ca sức mạnh của sự đồng lòng: khi biết gắn bó và sẻ chia, những cá thể nhỏ bé cũng có thể tạo nên thành quả to lớn. Bên cạnh đó, con Kiến còn là biểu tượng của ý chí và sự bền bỉ. Dù gặp trở ngại, nó vẫn không bỏ cuộc. Chi tiết này mang ý nghĩa khích lệ con người trong cuộc sống: trước khó khăn, thử thách, cần giữ vững niềm tin và kiên trì theo đuổi mục tiêu. Chính sự nhẫn nại ấy làm nên giá trị đáng quý của nhân vật. Thông qua hình tượng con Kiến, tác giả không chỉ miêu tả một loài vật quen thuộc mà còn gửi gắm bài học nhân sinh sâu sắc về lao động, đoàn kết và ý chí vươn lên. Nhân vật nhỏ bé ấy vì thế trở nên giàu sức gợi, để lại ấn tượng và suy ngẫm trong lòng người đọc.
Câu 1: nhân vật trong câu chuyện là kiến Câu 2: không gian: khu rừng , dòng sông Câu 3: tình huống: hai lần giúp đỡ nhau Căn cứ vào sự việc trung tâm , sự việc đặc biệt thay đổi diễn biến , bọc lộ tính cách nhân vật Câu 4: tác giả mượn hình ảnh động vật vì đó là phương tiện vừa giúp câu chuyện diễn tiến hợp lí , vưa giúp câu chuyện dễ tiếp thu , nhẹ nhàng Câu 5. ( Bài làm) Lòng biết ơn và giúp đỡ lẫn nhau giúp con người có lòng nhân hậu và biết yêu thương , trân trọng nhau . tạo nên mối quan hệ gắn bó , tốt đẹp trong cuộc sống . tạo nên một xã hội trở nên tốt đẹp , khi giúp đỡ người khác sẽ được tôn trọng và yêu quý
Nơi tuổi thơ em" đã khắc họa chân thực, giản dị, mộc mạc khung cảnh tuyệt đẹp của quê hương và thể hiện được tình cảm của tác giả dành cho quê hương của mình. Thật vậy, bức tranh quê hương tươi đẹp, giản dị hiện lên gắn liền với tuổi thơ của chính tác giả. Quê hương có dòng sông xanh, vầng trăng tròn bên khóm tre, cầu vồng bảy sắc bắc qua đồi xanh biếc, cánh đồng xanh tươi, cánh cò trắng, ngày mưa tháng nắng, hương cỏ dại. Bên cạnh những khung cảnh tuyệt vời ấy, trong tuổi thơ quê hương của tác giả còn có những giá trị hết sức quý báu đó là dòng sữa mẹ, lời ru tha thiết ngọt ngào bên nôi, hạt mưa đọng trên áo mẹ cha, khúc dân ca. Biện pháp liệt kê được sử dụng đã góp phần khắc họa được bức tranh thiên nhiên bình dị và tình cảm sâu nặng dành cho quê hương. Từ láy được sử dụng: lửng lơ, tha thiết, ngọt ngào, ấp yêu đã tạo bức tranh quê hương thêm sinh động. Từng lời thơ mềm mại, nhẹ nhàng, tha thiết và vui tươi cho thấy được sự trân trọng của tác giả đối với những giá trị và vẻ đẹp bất tận đi liền với tuổi thơ của quê hương mình.
Bài thơ để lại em cảm xúc: Xúc động trước tình cảm mẹ con, một cái nhìn nể phục và ngưỡng mộ sự cố gắng của người mẹ, đồng cảm với suy nghĩ và trăn trở lo lắng của người con dành cho mẹ mình. Bài học: Luôn yêu thương, tôn trọng và hiếu thảo với bậc phụ huynh - cha mẹ của chính mình trong mọi hoàn cảnh.
Một số biện pháp tu từ được tác giả sử dụng để miêu tả hình ảnh con thuyền lúc ra khơi là: - Hình ảnh so sánh “Chiếc thuyền nhẹ băng như con tuấn mã/ Phăng mái chèo, mạnh mẽ vượt trường giang” → Tác dụng: tái hiện vẻ đẹp của con thuyền lúc ra khơi như một sinh thể sống động, đẹp đẽ, tràn đầy sức mạnh, lướt băng băng vượt qua dòng sông hướng về biển lớn; đồng thời gợi lên vẻ đẹp của con người lao động - hiên ngang, hào hùng như những kĩ sĩ, tráng sĩ - Hình ảnh so sánh kết hợp nhân hóa “Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng/ Rướn thân trắng bao la thâu góp gió” → Tác dụng: + Giúp hình dung rõ hơn một điều tưởng vô hình là cái hồn, cái chất riêng của làng chài và những con người nơi đây. + Gợi được vẻ đẹp của người dân làng chài với tình yêu lao động, tâm hồn phóng khoáng, lãng mạn, tình cảm gắn bó sâu nặng với quê hương
trong trương trình sách ngữ văn 7 tập 2 em thích nhất là câu chuyện ếch ngồi đáy giếng hàng ngày nó cất tiếng kêu ồm ộp lm vang động cả giếng khiến các con vật sống cùng nó như con nhái cua ốc bé nhỏ rất hoảng sợ ếch cứ tưởng mặt trời trên đầu nó chỉ to bằnh chiếc vung nồi nó thì oai phong như 1 vị chúa tể 1 năm nọ trời mưa rất to lm nước trong giếng tràn đầy ra đưa ếch ta ra ngoài theo thói cũ ếch nhâng nháo đưa cặp mắt lên trời trảng mảy may để ý thế là bị 1 con trâu đi qua dẫm bẹp trong cuộc sống chúng ta ko nên nhâng nháo giống như chú ếch để phải nhận hậu quả xấu
trong cuộc sống, khi gặp khó khăn bế tắc giống như đống đất đổ xuống lưng lừa đừng tuyệt vọng hay buông xuôi Hãy biết cách tận dụng khó khăn đó làm bước đệm biến trở ngại thành cơ hội để vươn lên và vượt qua nghịch cảnh
Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sẩy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì… Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Thế là ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.
Sau khi đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm thấy lòng mình lắng lại trong một không gian yên ả, man mác buồn nhưng rất đỗi ấm áp. Bài thơ không có những cảm xúc mãnh liệt hay hình ảnh rực rỡ, mà chậm rãi, nhẹ nhàng như chính nhịp trôi của một buổi tối làng quê, nơi tình mẫu tử hiện lên âm thầm mà sâu sắc.Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi tối đầu hè gợi lên cảm giác cô đơn, trống trải. Trên đầu em là “nửa vầng trăng non”, ánh trăng mờ nhạt càng làm không gian thêm tĩnh lặng. Em bé nhìn trăng nhưng chưa nhìn thấy mẹ – một chi tiết nhỏ mà khiến người đọc không khỏi xót xa. Mẹ đang “lẫn trên cánh đồng”, hòa vào bóng đêm và đồng lúa, cho thấy sự vất vả, lam lũ của người mẹ nông thôn. Mẹ gần đó thôi, nhưng lại xa trong cảm nhận của đứa trẻ đang chờ đợi.Cảnh vật trong bài thơ được miêu tả rất giản dị: căn nhà tranh chưa nhen bếp lửa, đom đóm bay ngoài ao rồi vào nhà. Tất cả đều gợi lên sự tĩnh mịch, hiu quạnh của buổi tối khi thiếu vắng bàn tay người mẹ. Ngọn lửa bếp chưa cháy cũng giống như hơi ấm gia đình đang tạm thời vắng bóng. Trong không gian ấy, em bé chỉ biết “chờ tiếng bàn chân mẹ”, chờ âm thanh quen thuộc của sự yêu thương và chở che. Chính sự chờ đợi ấy đã làm nổi bật tình cảm gắn bó, phụ thuộc rất tự nhiên của đứa con đối với mẹ.Đến khi hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” xuất hiện, em cảm thấy vừa thương vừa kính trọng người mẹ. Chỉ bằng một chi tiết nhỏ, nhà thơ đã khắc họa rõ nét sự nhọc nhằn, vất vả của mẹ trên cánh đồng đêm. Mẹ hiện lên không lời than vãn, không kêu ca, mà lặng lẽ làm việc, lặng lẽ trở về với con. Cảnh khuya với “vườn hoa mận trắng” lung linh càng làm cho khoảnh khắc mẹ về thêm dịu dàng, giàu chất thơ.Câu thơ cuối “Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” khiến em đặc biệt xúc động. Nỗi chờ đợi của em bé dường như dài đến mức đi vào giấc mơ, nhưng cũng chính vòng tay mẹ đã khép lại tất cả cô đơn, lo lắng. Bài thơ khép lại nhẹ nhàng, không nói trực tiếp đến tình yêu thương, nhưng lại khiến người đọc cảm nhận rất rõ hơi ấm của tình mẹ.Đọc xong bài thơ, em thấy thương mẹ mình hơn. Em hiểu rằng phía sau những bữa cơm, những buổi tối bình yên là biết bao nhọc nhằn thầm lặng của mẹ. Bài thơ của Vũ Quần Phương không chỉ gợi lại một khung cảnh làng quê quen thuộc, mà còn đánh thức trong em sự trân trọng đối với tình mẫu tử giản dị, bền bỉ và vô cùng thiêng liêng.
Sau khi đọc bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go, em cảm nhận được một thế giới cảm xúc thật trong trẻo, êm đềm mà sâu lắng, đặc biệt là vẻ đẹp thiêng liêng của tình mẫu tử. Bài thơ giống như một câu chuyện cổ tích nhẹ nhàng, giàu trí tưởng tượng, nhưng ẩn sau đó là những suy ngẫm sâu sắc về tình yêu thương của mẹ dành cho con – thứ tình cảm giản dị mà bền chặt, có sức níu giữ và chở che con người suốt cuộc đời.Điều khiến em ấn tượng nhất trong bài thơ là cách Ta-go xây dựng hình ảnh những lời mời gọi đầy hấp dẫn từ “mây” và “sóng”. Đó là thế giới của tự do, của vui chơi, của những điều mới lạ mà bất cứ đứa trẻ nào cũng dễ dàng bị cuốn hút. Những lời rủ rê ấy mang vẻ đẹp mộng mơ, gợi cảm giác bay bổng, vô tư, rất đúng với tâm hồn trẻ thơ. Qua đó, nhà thơ đã khắc họa rất tinh tế tâm lí của trẻ em: luôn tò mò, ham khám phá và khao khát được hòa mình vào thế giới rộng lớn bên ngoài.Thế nhưng, điều làm em xúc động nhất lại nằm ở sự lựa chọn của đứa trẻ trong bài thơ. Dù rất thích thú với lời mời gọi của mây và sóng, em bé vẫn từ chối để ở lại bên mẹ. Không phải vì thế giới kia không đẹp, mà bởi đối với em, mẹ chính là thế giới đẹp đẽ và an toàn nhất. Tình yêu thương của mẹ đã trở thành điểm tựa vững chắc, đủ lớn để lấn át mọi hấp dẫn bên ngoài. Qua đó, em cảm nhận được sức mạnh kì diệu của tình mẫu tử: âm thầm nhưng sâu sắc, không ồn ào nhưng đủ để giữ con ở lại.Hình ảnh đứa trẻ sáng tạo ra những trò chơi mới cùng mẹ khiến em vừa mỉm cười, vừa thấy lòng mình ấm lại. Em bé không bay lên cùng mây, không ra biển cùng sóng, mà mang cả mây và sóng về trong vòng tay của mẹ. Điều đó cho thấy trí tưởng tượng phong phú của trẻ thơ, đồng thời thể hiện một cách rất đẹp tình yêu gắn bó giữa mẹ và con. Mẹ không chỉ là người chăm sóc, mà còn là người bạn, người cùng con chia sẻ niềm vui giản dị của cuộc sống.Giọng thơ nhẹ nhàng, ngôn ngữ trong sáng, hình ảnh giàu chất thơ đã khiến “Mây và sóng” trở thành một bài thơ dễ đọc nhưng khó quên. Đọc bài thơ, em chợt nhận ra rằng trong cuộc sống hiện đại, con người đôi khi mải mê chạy theo những “đám mây” và “con sóng” của riêng mình mà quên mất giá trị của gia đình, quên mất người mẹ luôn lặng lẽ yêu thương và chờ đợi.Khép lại bài thơ, em cảm thấy lòng mình bình yên hơn và thêm trân trọng mẹ. “Mây và sóng” không chỉ là bài thơ dành cho thiếu nhi, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng đối với mỗi chúng ta: dù đi đâu, lớn đến đâu, mẹ vẫn luôn là bến đỗ yêu thương nhất trong cuộc đời.