Nguyễn Tiến Quang
Giới thiệu về bản thân
Tiết kiệm thời gian giúp hoàn thành tốt mọi việc, cân bằng giữa học tập và các hoạt động khác, đồng thời rèn luyện tính kỷ luật và trách nhiệm
Tiết kiệm thời gian giúp hoàn thành tốt mọi việc, cân bằng giữa học tập và các hoạt động khác, đồng thời rèn luyện tính kỷ luật và trách nhiệm
Tiết kiệm thời gian giúp hoàn thành tốt mọi việc, cân bằng giữa học tập và các hoạt động khác, đồng thời rèn luyện tính kỷ luật và trách nhiệm
Tiết kiệm thời gian giúp hoàn thành tốt mọi việc, cân bằng giữa học tập và các hoạt động khác, đồng thời rèn luyện tính kỷ luật và trách nhiệm
Tiết kiệm thời gian giúp hoàn thành tốt mọi việc, cân bằng giữa học tập và các hoạt động khác, đồng thời rèn luyện tính kỷ luật và trách nhiệm
a) tình huống lừa đảo cướp giật tài sản
b)mất tài sản (xe đạp),có thể gây tổn thương tâm lí hoặc nguy hiểm tính mạng
Thời gian thấm thoắt tựa thoi đưa, chẳng mấy chốc 5 năm trôi qua. Cứ mỗi độ thu về, lớp 5A của chúng tôi lại tụ họp dưới mái trường tuổi thơ. Vậy mà giờ đây, tôi mới có dịp trở dịp trở lại thăm trường, bao xúc cảm trào dâng khó nói thành lời. Khi đặt chân tới cổng, tôi không khỏi ngỡ ngàng trước sự thay đổi da thịt của nơi đây. Mái trường của tôi trước kia nằm khiêm tốn sau lũy tre làng, nó cổ kính, rêu phong mà trang nghiêm tới lạ. Giờ đây, hiện ra trước mắt tôi là ngôi trường khang trang, hai tầng sạch sẽ. Khuôn viên trường là vườn hoa rực rỡ sắc màu, nằm trước sân trường rộng lớn. Những hàng cây cổ thụ ngày xưa, nay vẫn vươn ra tán lá rộng, xanh tốt như những người khổng lồ có mái tóc màu xanh. Nơi đó tôi như bắt gặp hình bóng bạn bè mình hồi nhỏ, vô tư chơi đùa, nâng niu từng cánh phượng đỏ. Trường có nhiều đổi thay mà tôi vẫn thấy thân thuộc với không gian này- ngôi nhà thứ hai của mình, nơi ghi dấu bao kỉ niệm tươi đẹp tuổi học trò. Tôi rảo bước qua từng lớp học, lớp nào cũng thông thoáng, bàn ghế được kê ngay ngắn. Nhà trường còn trang bị thêm một số máy móc thiết bị hiện đại để phục vụ việc giảng dạy hiệu quả hơn. Tôi cảm thấy vui mừng và tự hào khôn xiết bởi từ một trường huyện nơi tỉnh lẻ hẻo lánh, được chính quyền quan tâm hơn tới chất lượng giáo dục, trường tôi như có thêm động lực để có bước tiến dài trong công tác dạy và học. Lúc tôi đi dọc hành lang, tôi bắt gặp cô Hường ngày trước chủ nhiệm lớp tôi. Tôi bước lại gần cô hơn, lễ phép cúi chào cô như ngày nào. Vẫn nụ cười dịu dàng ấy, vẫn ánh nhìn trìu mến ấy nhưng tôi thấy mái tóc cô điểm thêm nhiều sợi bạc. Tôi thưa cô: Cô ơi, cô còn nhớ con là trò nào không ạ? Con muốn cảm ơn nhiều lắm vì nhờ sự giúp đỡ của cô con được giảm bớt tiền học phí để tiếp tục tới trường ạ!
Suy nghĩ một hồi, cô chợt nhớ ra tôi. Cô hỏi thăm sức khỏe gia đình và công việc của tôi. Cuộc trò chuyện như đưa tôi trở về ngày thơ bé, giọng cô vẫn trầm ấm quá. Lúc chia tay hai cô trò lưu luyến mãi. Tôi còn một niềm hạnh phúc lớn khi “tái ngộ” tiểu gia đình thân thương lớp 5A. Buổi họp lớp không đầy đủ mọi thành viên bởi công việc mỗi người một ngả. Những cuộc hàn huyên vẫn diễn ra sôi nổi, ai cũng trưởng thành, chững chạc hơn và dạn dày kinh nghiệm, đâu còn là những cô cậu trò nghịch ngợm như trước. Tôi không ngờ Quang “gầy gò, đen nhẻm” bây giờ là chàng trai cao ráo đang làm kế toán. “Thời thế” thay đổi nhanh thật khiến ta cũng đổi thay nhanh chóng. Chúng tôi say sưa ngồi ôn lại những kỉ niệm tuổi thơ, nó giúp chúng tôi nhìn lại một thời ngây dại của mình và những giờ phút ấy làm thắt chặt hơn tình bạn giữa chúng tôi. Cuốn theo dòng chảy vô tình của thời gian, có thể làm mờ nhạt những điều ta từng gắn bó nhưng trong tôi, nghĩa bạn, tình trường vẫn vẹn nguyên, biếc rờn như ngày hôm qua.
Một buổi trưa mưa tầm tã, tôi nhận được tin cụ nội mất. Đó là một cú sốc lớn đối với tôi, người luôn coi cụ là chỗ dựa tinh thần. Cụ là người đã chăm sóc, dạy dỗ và kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích mỗi đêm. Sự ra đi của cụ để lại trong tôi một khoảng trống lớn. Tôi đã khóc rất nhiều và tự trách bản thân vì đã không dành nhiều thời gian hơn cho cụ. Sau đó, tôi nhận ra rằng nỗi buồn này không chỉ là sự mất mát, mà còn là một bài học quý giá. Tôi học được cách trân trọng những người thân yêu khi họ còn ở bên cạnh. Tôi bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho bố mẹ, anh chị em và những người xung quanh. Tôi cũng học được cách chấp nhận và vượt qua nỗi đau, để sống một cuộc sống ý nghĩa hơn. Nỗi buồn ấy không còn là gánh nặng, mà trở thành động lực để tôi trưởng thành, sống tốt hơn và làm những điều có ích cho mọi người, để bà có thể mỉm cười nơi chín suối.
Câu1:
Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba
Câu2:
Theo em,bà là người trồng cây Hoàng lan
Câu3:
Nhân hóa ở:từ khoác
Tác dụng:
+Làm tăng sức gợi hình,gợi cảm ,làm câu chuyện trở nên sinh động , hấp dẫn•
+Làm cho thế giới thực vật trở nên gần gũi với con người
Câu4:
Theo em, vì cô bé cảm thấy vô cùng xúc động, thiêng liêng và hiểu ra ý nghĩa của từng cánh hoa nên Hà"run run đỡ những cánh hoa hoàng lan trong tay bà" và "ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên bàn thờ"
Câu 5:
Gia đình là điểm tựa vững chắc ,nơi nuôi dưỡng những giá trị tốt đẹp và là nơi ta có thể tìm thấy tình yêu thương,sự sẻ chia vô bờ bến•Câu chuyện về cây hoàng lan nhắc nhở rằng,dù đi đâu,về đâu , tình cảm gia đình luôn là sợi dây vô hình gắn kết,là điểm tựa tinh thần giúp ta vững bước trước mọi khó khăn•Gia đình là nơi ta được là chính mình,được chấp nhận và yêu thương vô điều kiện•
Câu 1 :
Văn bản trên thuộc thể loại : truyện đồng thoại•
Câu 2 :
Những hạt dẻ gai được mọc lên trong hoàn cảnh thiên nhiên khắc nghiệt trên vùng núi cao••
•
Câu 3:
Từ láy:xũ xì; gai góc
Nghĩa của từ xù xì là :sần sùi,thô ráp không mịn màng,dùng để chỉ vật thể•
Nghĩa của từ gai góc là: chỉ đặc điểm có gai nhọn•
Câu 4:
Nhân vật"tôi" thể hiện được những đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại • Nhân vật "tôi" được nhân cách hóa với suy nghĩ , đặc điểm ,tính cách giống con người
Câu 5 :
Em rút ra bài học về sự dũng cảm , đối mặt với thử thách,chấp nhận rời xa sự bao bọc của gia đình để trưởng thành và bai học về tình yêu thương,sự hi sinh của người mẹ•