Nguyễn Thị Kim Hạnh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong hành trình trưởng thành đầy biến động, việc "thấu hiểu chính mình" chính là chiếc chìa khóa vạn năng để mở ra cánh cửa của hạnh phúc và thành công. Thấu hiểu chính mình là quá trình tự nhận thức rõ ràng về điểm mạnh, điểm yếu, ước mơ, giới hạn cũng như những giá trị cốt lõi mà bản thân theo đuổi. Khi thực sự hiểu rõ bản thân, chúng ta sẽ không bị cuốn theo những giá trị ảo hay áp lực đồng trang lứa (peer pressure), từ đó tự tin đưa ra những lựa chọn đúng đắn cho tương lai. Người biết mình muốn gì sẽ có một mục tiêu sống rõ ràng, biến điểm mạnh thành vũ khí và chủ động khắc phục những thiếu sót. Ngược lại, nếu mơ hồ về chính mình, con người dễ rơi vào trạng thái hoang mang, lạc lối và sống cuộc đời theo sự định đoạt của người khác. Thấu hiểu bản thân không phải là điều dễ dàng ngày một ngày hai, nó đòi hỏi chúng ta phải dũng cảm đối diện với những góc tối, những thất bại và không ngừng tự soi rọi lại hành vi của mình qua mỗi trải nghiệm. Hãy học cách lắng nghe tiếng nói bên trong bằng việc viết nhật ký, thiền định hoặc đơn giản là dành cho mình những khoảng lặng sau một ngày dài. Hiểu rõ bản thân chính là bước đi đầu tiên và quan trọng nhất để bạn làm chủ vận mệnh và tỏa sáng theo cách riêng của mình.
Câu 2
Chiến tranh đã đi qua nhiều thập kỷ, nhưng những vết thương và nỗi đau mà nó để lại vẫn hằn sâu trong tâm khảm của mỗi người dân Việt Nam. Bên cạnh hình ảnh những người lính kiên cường nơi chiến trận, hình tượng người mẹ Việt Nam anh hùng chịu nhiều hy sinh, mất mát luôn là nguồn cảm hứng vô tận cho văn học. Bài thơ "Chuyện của mẹ" của tác giả Nguyễn Ba (sáng tác năm 2021) là một tiếng lòng đầy xúc động, khắc họa một cách chân thực và thiêng liêng nỗi đau xé lòng cùng biểu tượng cao đẹp của người Mẹ trong và sau cuộc chiến.
Mở đầu bài thơ, tác giả trực tiếp diện kiến nỗi đau tột cùng của mẹ qua một con số đầy ám ảnhNăm lần tiễn biệt là năm lần khúc ruột mẹ thắt lại. Người chồng ra đi mãi mãi không về, hóa thân vào thiên nhiên "nơi địa đầu Tây Bắc". Tiếp đó, những đứa con thân yêu - giọt máu cắt rốn của mẹ - cũng lần lượt hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc. Đứa con đầu ngã xuống đầy bi tráng, hòa vào "dòng Thạch Hãn" máu và hoa. Đứa con thứ hai ngã xuống nơi đất đỏ miền Đông, "thịt xương nuôi mối vườn cao su Xuân Lộc". Người chị gái trước tác giả - một cô gái thanh xuân đầy mộng mơ - cũng gửi lại tuổi trẻ của mình trên những tuyến đường gập ghềnh với danh hiệu "dân công hỏa tuyến".
Biện pháp nghệ thuật liệt kê kết hợp với các địa danh lịch sử (Tây Bắc, Thạch Hãn, Trường Sơn, Sài Gòn, Xuân Lộc) không chỉ khái quát quy mô khốc liệt của cuộc chiến mà còn khắc họa sâu sắc tầm vóc hy sinh của mẹ. Mỗi địa danh là một nấm mồ, một vết thương chí mạng găm vào trái tim người mẹ.
Đến khổ thơ tiếp theo, mạch cảm xúc chuyển từ quá khứ đau thương về thực tại qua lời kể của người con thứ năm - nhân vật "tôi":Nhân vật "tôi" may mắn sống sót trở về nhưng không còn lành lặn. Hình ảnh "đi về bằng đôi mông đít" là một chi tiết hiện thực trần trụi, khốc liệt, phản ánh cái giá quá đắt của hòa bình. Trở về trong hình hài thương tật, người con xót xa chứng kiến nỗi đau âm thầm của mẹ: "đêm nào cũng lén tôi mẹ khóc / dù về sau đôi mắt bị loà". Mẹ khóc vì thương con, khóc vì những đứa con đã mất, giọt nước mắt người mẹ lặn vào trong, thiêu rụi cả ánh sáng đôi mắt mẹ. Sự hy sinh của mẹ không dừng lại ở thời chiến mà kéo dài lay lắt, âm ỉ suốt cả thời bình.
Ở phần cuối bài thơ, tác giả đã nâng tầm hình tượng người mẹ từ một người mẹ gia đình bình dị trở thành một biểu tượng vĩ đại của cả dân tộc:Mẹ chính là hiện thân của đất nước Việt Nam kiên cường, bất khuất, bao dung. Giờ đây, dẫu chịu nhiều thương tổn, mẹ vẫn nở nụ cười "móm mém", đón nhận tình yêu thương, sự đùm bọc của "anh em... tấp nập mọi miền". Chi tiết kết bài "khoé mắt loà khẽ sáng mấy giọt sương..." là một nốt lặng đầy chất thơ, thể hiện niềm hạnh phúc muộn màng, sự an lòng của mẹ khi nhìn thấy đất nước thái bình, con cháu sum vầy.
Về mặt nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt như một lời tự sự, kể chuyện thủ thỉ nhưng có sức công phá mạnh mẽ vào cảm xúc người đọc. Ngôn từ giản dị, mộc mạc, không dùng hoa mỹ từ nhưng lại giàu hình ảnh hiện thực và có sức gợi cảm cao. Bản lĩnh nghệ thuật của Nguyễn Ba là đã tiết chế tối đa sự bi lụy để làm nổi bật lên vẻ đẹp kiêu hãnh, thánh thiện của người mẹ.
Tóm lại, "Chuyện của mẹ" là một khúc ca bi tráng về người Mẹ Việt Nam anh hùng. Bài thơ không chỉ là lời tri ân sâu sắc của người con đối với đấng sinh thành, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của độc lập, tự do, từ đó biết sống trách nhiệm và ý nghĩa hơn.
Câu 1
Thấu hiểu chính mình là điều vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi con người. Khi hiểu bản thân, ta sẽ biết mình mạnh ở đâu, yếu ở đâu để phát huy và khắc phục. Người biết mình sẽ sống tự tin hơn, có mục tiêu rõ ràng và không dễ bị cuốn theo người khác. Ngược lại, nếu không hiểu bản thân, con người dễ tự ti hoặc kiêu ngạo, từ đó mắc sai lầm trong học tập và cuộc sống. Thấu hiểu chính mình còn giúp ta biết lắng nghe cảm xúc, sống tích cực và trưởng thành hơn sau những thất bại. Tuy nhiên, nhận ra bản thân không phải điều dễ dàng bởi đôi khi con người thường chỉ nhìn thấy ưu điểm mà bỏ qua khuyết điểm của mình. Vì vậy, mỗi người cần thường xuyên tự nhìn lại bản thân, biết tiếp thu góp ý từ mọi người xung quanh để hoàn thiện mình từng ngày. Là học sinh, em nghĩ cần cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức và sống chân thành để ngày càng hiểu và phát triển bản thân tốt hơn.
Câu 2
Bài làm
Chiến tranh đã đi qua nhiều thập kỷ, nhưng những vết thương và nỗi đau mà nó để lại vẫn hằn sâu trong tâm khảm của mỗi người dân Việt Nam. Bên cạnh hình ảnh những người lính kiên cường nơi chiến trận, hình tượng người mẹ Việt Nam anh hùng chịu nhiều hy sinh, mất mát luôn là nguồn cảm hứng vô tận cho văn học. Bài thơ "Chuyện của mẹ" của tác giả Nguyễn Ba (sáng tác năm 2021) là một tiếng lòng đầy xúc động, khắc họa một cách chân thực và thiêng liêng nỗi đau xé lòng cùng biểu tượng cao đẹp của người Mẹ trong và sau cuộc chiến.
mẹ có năm lần chia li chồng mẹ ra đi rồi hóa thành ngàn lau..." Năm lần tiễn biệt là năm lần khúc ruột mẹ thắt lại. Người chồng ra đi mãi mãi không về, hóa thân vào thiên nhiên "nơi địa đầu Tây Bắc". Tiếp đó, những đứa con thân yêu - giọt máu cắt rốn của mẹ - cũng lần lượt hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc. Đứa con đầu ngã xuống đầy bi tráng, hòa vào "dòng Thạch Hãn" máu và hoa. Đứa con thứ hai ngã xuống nơi đất đỏ miền Đông, "thịt xương nuôi mối vườn cao su Xuân Lộc". Người chị gái trước tác giả - một cô gái thanh xuân đầy mộng mơ - cũng gửi lại tuổi trẻ của mình trên những tuyến đường gập ghềnh với danh hiệu "dân công hỏa tu
Biện pháp nghệ thuật liệt kê kết hợp với các địa danh lịch sử (Tây Bắc, Thạch Hãn, Trường Sơn, Sài Gòn, Xuân Lộc) không chỉ khái quát quy mô khốc liệt của cuộc chiến mà còn khắc họa sâu sắc tầm vóc hy sinh của mẹ. Mỗi địa danh là một nấm mồ, một vết thương chí mạng găm vào trái tim người mẹ.
Đến khổ thơ tiếp theo, mạch cảm xúc chuyển từ quá khứ đau thương về thực tại qua lời kể của người con thứ năm - nhân vật "tôi": "tôi là mỏi mòn chờ đợi thứ năm may mắn được trở về bên mẹ tôi đi về bằng đôi mông đít chân của tôi đồng đội chôn trên đồi đất Vị Xuyên"
Nhân vật "tôi" may mắn sống sót trở về nhưng không còn lành lặn. Hình ảnh "đi về bằng đôi mông đít" là một chi tiết hiện thực trần trụi, khốc liệt, phản ánh cái giá quá đắt của hòa bình. Trở về trong hình hài thương tật, người con xót xa chứng kiến nỗi đau âm thầm của mẹ: "đêm nào cũng lén tôi mẹ khóc / dù về sau đôi mắt bị loà". Mẹ khóc vì thương con, khóc vì những đứa con đã mất, giọt nước mắt người mẹ lặn vào trong, thiêu rụi cả ánh sáng đôi mắt mẹ. Sự hy sinh của mẹ không dừng lại ở thời chiến mà kéo dài lay lắt, âm ỉ suốt cả thời bình.
Ở phần cuối bài thơ, tác giả đã nâng tầm hình tượng người mẹ từ một người mẹ gia đình bình dị trở thành một biểu tượng vĩ đại của cả dân tộc Mẹ chính là hiện thân của đất nước Việt Nam kiên cường, bất khuất, bao dung. Giờ đây, dẫu chịu nhiều thương tổn, mẹ vẫn nở nụ cười "móm mém", đón nhận tình yêu thương, sự đùm bọc của "anh em... tấp nập mọi miền". Chi tiết kết bài "khoé mắt loà khẽ sáng mấy giọt sương..." là một nốt lặng đầy chất thơ, thể hiện niềm hạnh phúc muộn màng, sự an lòng của mẹ khi nhìn thấy đất nước thái bình, con cháu sum vầy.
Về mặt nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt như một lời tự sự, kể chuyện thủ thỉ nhưng có sức công phá mạnh mẽ vào cảm xúc người đọc. Ngôn từ giản dị, mộc mạc, không dùng hoa mỹ từ nhưng lại giàu hình ảnh hiện thực và có sức gợi cảm cao. Bản lĩnh nghệ thuật của Nguyễn Ba là đã tiết chế tối đa sự bi lụy để làm nổi bật lên vẻ đẹp kiêu hãnh, thánh thiện của người mẹ.
Tóm lại, "Chuyện của mẹ" là một khúc ca bi tráng về người Mẹ Việt Nam anh hùng. Bài thơ không chỉ là lời tri ân sâu sắc của người con đối với đấng sinh thành, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của độc lập, tự do, từ đó biết sống trách nhiệm và ý nghĩa hơn.
Câu 1. Kiểu văn bản: Văn bản nghị luận.
Câu 2. Vấn đề được đề cập đến trong văn bản là: → Bàn về việc nhìn nhận, đánh giá con người và quan trọng hơn là phải biết tự nhìn nhận, đánh giá bản thân để sửa đổi, hoàn thiện mình.
Câu 3. Để làm sáng tỏ vấn đề, tác giả đã sử dụng các bằng chứng: Câu ca dao “Đèn và trăng”. Câu tục ngữ: “Năm ngón tay có ngón dài ngón ngắn”. Hình ảnh thực tế về đèn, trăng, mây, gió. Những lí lẽ, phân tích về con người trong cuộc sống.
Câu 4. Mục đích: Khuyên con người phải biết nhìn nhận đúng bản thân, biết sửa chữa khuyết điểm để hoàn thiện và phát triển. Nội dung: Từ câu chuyện “đèn và trăng”, tác giả làm rõ rằng ai cũng có điểm mạnh, điểm yếu; cần đánh giá con người bằng cái nhìn bao dung, khách quan và đặc biệt phải biết mình để sửa mình.
Câu 5. Cách lập luận của tác giả: Chặt chẽ, logic. Đi từ câu ca dao dân gian đến những suy ngẫm, triết lí về con người và cuộc sống. Kết hợp lí lẽ với dẫn chứng quen thuộc, gần gũi. Sử dụng câu hỏi tu từ để gợi suy nghĩ cho người đọc. → Cách lập luận giàu sức thuyết phục và ý nghĩa sâu sắc.
Câu 1:
Qua đoạn trích trong bài thơ Cây hai ngàn lá, nhà thơ Pờ Sảo Mìn đã khắc họa vẻ đẹp đáng quý của con người Pa Dí. Trước hết, họ là những con người chăm chỉ, chịu thương chịu khó trong lao động. Hình ảnh “Con trai trần trong mặt trời nắng cháy / Ép đá xanh thành rượu uống hằng ngày” đã cho thấy sự khỏe khoắn, mạnh mẽ và ý chí vượt khó của người đàn ông miền núi. Không chỉ vậy, người phụ nữ Pa Dí cũng hiện lên thật đẹp đẽ, cần cù và khéo léo qua câu thơ “Con gái đẹp trong sương giá đông sang / Tước vỏ cây thêu áo đẹp năm tháng”. Dù cuộc sống còn nhiều gian khổ, họ vẫn luôn bền bỉ lao động để xây dựng cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Đặc biệt, qua các hình ảnh “gọi gió, gọi mưa, gọi nắng”, “chặn suối, ngăn sông”, tác giả còn làm nổi bật tinh thần chinh phục thiên nhiên đầy mạnh mẽ của con người nơi đây. Qua đó, nhà thơ bày tỏ niềm tự hào, yêu mến đối với dân tộc mình và giúp người đọc thêm trân trọng vẻ đẹp của con người lao động miền núi.
Câu 2:
Bài làm
Trong dòng chảy mãnh liệt của kỷ nguyên số, thế giới đang thay đổi từng giờ với những bước tiến thần tốc về công nghệ và tư duy. Để không bị bỏ lại phía sau, mỗi cá nhân đều cần có những phẩm chất thích nghi riêng, và có lẽ phẩm chất quan trọng nhất chính là tinh thần dám đổi mới. Đối với thế hệ trẻ – những người nắm giữ tương lai của đất nước – tinh thần này không chỉ là một lựa chọn, mà là sứ mệnh tất yếu để khẳng định bản lĩnh và giá trị cá nhân.
Trước hết, ta cần hiểu "dám đổi mới" là gì? Đó là sự dũng cảm bước ra khỏi "vùng an toàn", sẵn sàng phá bỏ những tư duy lối mòn, những định kiến cũ kỹ đã không còn phù hợp để tìm kiếm những giải pháp sáng tạo, hiệu quả hơn. Đổi mới không nhất thiết phải là những phát kiến vĩ đại thay đổi thế giới; đôi khi, nó chỉ đơn giản là thay đổi một phương pháp học tập đã cũ, ứng dụng một công cụ công nghệ mới vào công việc hằng ngày, hay dũng cảm theo đuổi một đam mê khác biệt với số đông.
Thế hệ trẻ ngày nay đang chứng minh tinh thần đổi mới một cách vô cùng sinh động. Chúng ta thấy những người trẻ dám từ bỏ công việc ổn định ở thành phố để về quê khởi nghiệp với mô hình nông nghiệp xanh, bền vững. Chúng ta thấy những học sinh, sinh viên không còn thụ động ghi chép kiến thức mà chủ động sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI), học tập xuyên biên giới qua các nền tảng số. Chính sự "dám nghĩ, dám làm" đó đã tạo ra luồng sinh khí mới, giúp xã hội phát triển đa dạng và hiện đại hơn.
Tại sao tinh thần dám đổi mới lại cần thiết đến vậy? Bởi lẽ, đổi mới chính là động lực của sự phát triển. Nó giúp chúng ta rèn luyện tư duy phản biện, khả năng thích nghi và bản lĩnh đối mặt với thất bại. Khi dám đổi mới, người trẻ không chỉ mở ra cánh cửa thành công cho chính mình mà còn góp phần thúc đẩy sự tiến bộ của cả cộng đồng. Một dân tộc có nhiều người trẻ dám đổi mới sẽ là một dân tộc giàu sức sống và không bao giờ tụt hậu.
Tuy nhiên, đổi mới không đồng nghĩa với việc rũ bỏ hoàn toàn quá khứ hay thực hiện những thay đổi vô lối, thiếu căn cứ. Đổi mới chân chính phải dựa trên nền tảng của tri thức, đạo đức và sự kế thừa có chọn lọc. Nếu thay đổi chỉ để "chơi trội" hay phá vỡ những giá trị đạo đức truyền thống, đó không phải là đổi mới mà là sự xuống cấp về nhận thức.
Tóm lại, tinh thần dám đổi mới là chìa khóa vàng để thế hệ trẻ mở ra tương lai. Là một người trẻ đang đứng trước những ngưỡng cửa của cuộc đời, mỗi chúng ta cần không ngừng học tập, trau dồi tri thức và nuôi dưỡng khát khao sáng tạo. Hãy nhớ rằng: "Nếu bạn muốn có được những thứ chưa từng có, bạn phải dám làm những việc chưa từng làm". Đừng sợ thất bại, bởi mỗi lần đổi mới là một lần chúng ta trưởng thành hơn.
Câu 1. Đoạn trích trên được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2. Những dòng thơ nói về vẻ đẹp của con trai, con gái là: “Con trai trần trong mặt trời nắng cháy Ép đá xanh thành rượu uống hằng ngày” “Con gái đẹp trong sương giá đông sang Tước vỏ cây thêu áo đẹp năm tháng.”
Câu 3. Biện pháp tu từ: liệt kê (“gọi gió, gọi mưa, gọi nắng”; “chặn suối, ngăn sông, bắt nước ngược dòng”) và điệp từ (“gọi”). Tác dụng: Nhấn mạnh sức mạnh, sự cần cù, ý chí chinh phục thiên nhiên của con người miền núi. Làm cho câu thơ giàu nhịp điệu, gợi hình ảnh con người lao động khỏe khoắn, bền bỉ và giàu nghị lực.
Câu 4. Qua đoạn trích, tác giả thể hiện: Tình yêu tha thiết và niềm tự hào về dân tộc mình. Sự ngợi ca vẻ đẹp của con người lao động miền núi: chăm chỉ, kiên cường, chịu thương chịu khó, biết vượt qua khó khăn để xây dựng cuộc sống ấm no, hạnh phúc.
Câu 5
Qua đoạn trích, em rút ra bài học rằng mỗi người cần biết yêu quý và tự hào về quê hương, dân tộc của mình. Trong cuộc sống, muốn có được hạnh phúc và cuộc sống ấm no thì phải chăm chỉ lao động, kiên trì vượt qua khó khăn, thử thách. Đồng thời, em cũng hiểu rằng cần trân trọng những thành quả lao động và sống có trách nhiệm với cộng đồng. Bản thân em sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.
Câu 1
Bài thơ “Chiếc lá đầu tiên” của Hoàng Nhuận Cầm là khúc ca đầy xúc động về tuổi học trò và những kỉ niệm không thể nào quên. Nội dung bài thơ thể hiện nỗi nhớ da diết về mái trường, bạn bè, thầy cô và những rung động đầu đời trong sáng. Những hình ảnh quen thuộc như tiếng ve, hoa phượng, sân trường, lớp học… hiện lên gần gũi, gợi lại cả một thời tuổi trẻ hồn nhiên nhưng đã xa. Đặc biệt, bài thơ còn chất chứa nỗi tiếc nuối khi thời gian trôi đi, tuổi trẻ không thể quay lại. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng thể thơ tự do linh hoạt, giọng điệu tha thiết, giàu cảm xúc. Nhiều biện pháp tu từ như ẩn dụ, nhân hóa, so sánh được vận dụng tinh tế, tiêu biểu như hình ảnh “tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước” tạo ấn tượng mạnh mẽ. Ngôn ngữ thơ giản dị mà giàu sức gợi, giúp người đọc dễ dàng đồng cảm. Qua đó, bài thơ không chỉ là lời hoài niệm mà còn là lời nhắc nhở trân trọng những năm tháng học trò tươi đẹp.
Câu 2
Bài làm
Câu nói: “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật” gợi ra một bài học sâu sắc về hậu quả của những hành động tưởng chừng vô hại. Trước hết, câu nói cho thấy sự vô tâm của con người khi xem nỗi đau của kẻ khác như một trò tiêu khiển. Đối với những đứa trẻ, việc ném đá chỉ là trò vui nhất thời, nhưng với lũ ếch, đó lại là sự sống còn. Qua đó, tác giả muốn nhấn mạnh rằng mọi hành động dù nhỏ cũng có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng nếu thiếu suy nghĩ và lòng trắc ẩn.
Trong cuộc sống, không ít người vô tình làm tổn thương người khác bằng lời nói hay hành động của mình mà không nhận ra. Một câu nói đùa ác ý, một hành động bắt nạt hay thờ ơ trước nỗi đau của người khác đều có thể để lại những hậu quả lâu dài. Đặc biệt trong môi trường học đường, tình trạng bạo lực học đường hay trêu chọc bạn bè vẫn còn tồn tại, gây ảnh hưởng xấu đến tâm lí và cuộc sống của nhiều học sinh. Những hành động đó không phải là “đùa vui” mà có thể khiến người khác tổn thương thật sự.
Không chỉ dừng lại ở mối quan hệ giữa con người với con người, câu nói còn nhắc nhở chúng ta về cách đối xử với các loài vật và môi trường sống xung quanh. Việc làm tổn hại đến động vật hay phá hoại thiên nhiên, dù xuất phát từ sự tò mò hay giải trí, đều là những hành động thiếu trách nhiệm. Điều đó cho thấy con người cần phải học cách sống nhân ái hơn, biết tôn trọng sự sống và cảm nhận được nỗi đau của những sinh vật khác.
Từ đó, mỗi người cần rèn luyện cho mình ý thức trách nhiệm trong từng hành động, dù là nhỏ nhất. Trước khi nói hay làm điều gì, hãy biết suy nghĩ, cân nhắc và đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu. Đồng thời, cần xây dựng lối sống nhân ái, biết yêu thương, chia sẻ và tôn trọng mọi sự sống. Câu nói trên không chỉ là một lời cảnh tỉnh mà còn là một bài học sâu sắc, nhắc nhở con người sống có trách nhiệm hơn, bởi đôi khi những điều ta cho là “đùa vui” lại có thể để lại những hậu quả không thể bù đắp.
Câu 1: Thể thơ: Thơ tự do
Câu 2: phương thức biểu đạt chính là biểu cảm
Câu 3:
Ít nhất 5 hình ảnh/dòng thơ tiêu biểu: “Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say” “Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay” “Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước” “Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ” “Sân trường đêm – rụng xuống trái bàng đêm” “Cây bàng hẹn hò chia tay vậy mãi” “Chiếc lá buổi đầu tiên” → Đặc điểm của những kỉ niệm ấy: Gắn với tuổi học trò trong sáng, hồn nhiên Rất gần gũi, bình dị (cây phượng, tiếng ve, lớp học…) Mang nhiều cảm xúc sâu sắc, khó quên Pha chút nuối tiếc, bâng khuâng khi xa trường
Câu 4
Biện pháp tu từ: Nhân hóa + Ẩn dụ (kết hợp) “Tiếng ve… xé đôi hồ nước” → làm cho âm thanh trở nên có hình khối, có sức mạnh Tác dụng: Nhấn mạnh tiếng ve vang vọng, da diết Gợi cảm giác chia cắt, báo hiệu chia xa Làm nổi bật nỗi bâng khuâng, xao xuyến của tuổi học trò
Câu 5
Em ấn tượng nhất với hình ảnh “tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước” vì đây là hình ảnh rất độc đáo. Âm thanh tiếng ve được cảm nhận như có thể “xé” không gian, gợi cảm giác mùa hè đến và cũng là lúc chia tay. Hình ảnh ấy khiến em cảm nhận rõ nỗi buồn man mác và sự lưu luyến của tuổi học trò.
Bài 1
Bài làm
Trong hành trình trưởng thành, mỗi chúng ta đều khao khát được khẳng định bản sắc cá nhân. Tuy nhiên, để mỗi "cái tôi" có thể tỏa sáng, xã hội cần một nền tảng văn hóa quan trọng: đó chính là sự tôn trọng sự khác biệt. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ là một đức tính, mà còn là chìa khóa để mở ra cánh cửa của một thế giới hòa bình và nhân văn.
Tôn trọng sự khác biệt trước hết là việc chúng ta chấp nhận, trân trọng những đặc điểm riêng biệt của người khác, từ ngoại hình, sở thích, quan điểm cho đến lối sống và đức tin. Mỗi con người sinh ra đều có một mã gen duy nhất và được nuôi dưỡng trong những hoàn cảnh khác nhau, vì thế, việc yêu cầu tất cả phải suy nghĩ hay hành động giống mình là một sự áp đặt phi lý.
Ý nghĩa lớn nhất của việc tôn trọng sự khác biệt là tạo ra sự tự tin và hạnh phúc cho cộng đồng. Khi một cá nhân được sống trong môi trường không có sự phán xét, họ sẽ có dũng khí để bộc lộ tài năng và sức sáng tạo của mình. Một xã hội biết tôn trọng sự khác biệt sẽ xóa bỏ được những định kiến, sự kỳ thị và giảm thiểu tối đa các xung đột. Chính sự đa dạng này đã tạo nên sự phong phú cho văn hóa loài người; giống như một vườn hoa đẹp nhờ có nhiều sắc màu, chứ không phải chỉ vì một loài hoa duy nhất.
Hơn nữa, khi tiếp xúc với những điều khác biệt, tư duy của chúng ta sẽ được mở mang. Chúng ta học được cách lắng nghe, nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau, từ đó hoàn thiện bản thân mình. Ngược lại, thái độ bài trừ sự khác biệt chỉ chứng tỏ một tâm hồn hẹp hòi và một tư duy xơ cứng.
Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt chính là tôn trọng quyền được là chính mình của mỗi con người. Mỗi chúng ta hãy bắt đầu bằng việc ngừng phán xét vẻ bề ngoài hay những suy nghĩ khác lạ của bạn bè, đồng nghiệp. Hãy học cách nhìn thế giới bằng lăng kính của sự thấu hiểu, vì "tuyệt vọng không phải là khi ta khác biệt, mà là khi ta không thể là chính mình giữa đám đông".
Bài 2:
Bài làm
Lưu Trọng Lư là một trong những chủ soái của phong trào Thơ mới, người đã mang đến cho thi đàn Việt Nam một hồn thơ mộng ảo, đa tình và giàu sức gợi. Trong số những tác phẩm của ông, "Nắng mới" hiện lên như một bức tranh kỷ niệm trong trẻo, một bài ca về tình mẫu tử thiêng liêng và nỗi nhớ quê hương đau đáu.
Bài thơ bắt đầu bằng một tiếng reo của thiên nhiên nhưng lại mang theo nỗi buồn hoài niệm:
"Mỗi lần nắng mới hắt bên song
Xao xác gà trưa gáy não nùng"
Hình ảnh "nắng mới" – luồng ánh sáng rực rỡ đầu tiên sau những ngày đông giá rét – lẽ ra phải mang lại niềm vui, nhưng ở đây nó lại khiến lòng người "rượi buồn". Tiếng gà trưa "xao xác" – một từ láy rất đắt – gợi lên sự xao động của không gian nhưng lại càng nhấn mạnh thêm cái tĩnh mịch, hiu quắt của làng quê. Chính cái nắng ấy và âm thanh ấy đã trở thành tác nhân đánh thức dòng ký ức, làm sống lại những "ngày không" – những ngày tháng tuổi thơ êm đềm nay đã xa tầm tay.
Từ cảnh vật hiện tại, tâm tưởng người thi sĩ ngược dòng thời gian để tìm về hình bóng người mẹ:
"Tôi nhớ mẹ tôi , thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười
Mỗi lần áo nắng reo ngoài nội,
Áo đỏ nười đưa trước giậu phơi
Ký ức hiện lên thật cụ thể và sống động. Mẹ gắn liền với màu "áo đỏ" rực rỡ dưới ánh "nắng reo". Hình ảnh mẹ phơi áo trước giậu là một hình ảnh rất đỗi thân quen, bình dị của làng quê Việt Nam, nhưng trong tâm khảm đứa con lên mười, nó là biểu tượng của sự ấm áp, được che chở. Màu đỏ của chiếc áo làm cho bức tranh kỷ niệm trở nên ấm nóng, xua đi cái "não nùng" của tiếng gà trưa ở khổ thơ đầu.
Khổ thơ cuối cùng là nét vẽ chân dung mẹ đẹp nhất và xúc động nhất:
"Hình dáng mẹ tôi chửa xóa mờ
Hãy còn mường tưởng lúc vào ra
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa"
Dù mẹ đã đi xa, nhưng hình dáng mẹ vẫn "chửa xóa mờ", vẫn hiển hiện "lúc vào ra" trong ngôi nhà cũ. Đặc biệt, hình ảnh "nét cười đen nhánh" là một chi tiết nghệ thuật đặc sắc. Đó là nụ cười của người phụ nữ với hàm răng đen lánh – vẻ đẹp truyền thống của một thời đã qua. Nụ cười ấy kín đáo "sau tay áo", vừa dịu dàng vừa khiêm nhường, tỏa sáng trong "ánh trưa hè". Nó không chỉ là nụ cười của người mẹ mà còn là nụ cười của cả một miền ký ức tươi đẹp.
Về nghệ thuật, "Nắng mới" thành công nhờ thể thơ bảy chữ nhịp nhàng như lời tự sự. Ngôn ngữ thơ giản dị, không cầu kỳ nhưng lại giàu sức gợi cảm và nhạc điệu. Cách sử dụng các từ láy "xao xác", "não nùng", "chập chờn" đã diễn tả thành công những trạng thái tinh tế của tâm hồn.
Bài thơ "Nắng mới" đã chạm đến sợi dây tình cảm sâu sắc nhất của mỗi con người: tình mẫu tử. Qua ngòi bút tài hoa của Lưu Trọng Lư, bức tranh về mẹ và nắng mới không chỉ là chuyện riêng của một người, mà nó trở thành biểu tượng của nỗi lòng hoài cổ, của tình yêu thương gia đình bền vững cùng thời gian. Đọc bài thơ, ta càng thêm trân trọng những phút giây bên người thân và những giá trị truyền thống tốt đẹp của quê hương.
Câu 1 : Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận.
Câu 2: Hai cặp từ, cụm từ đối lập trong đoạn (1): “phung phí” – “keo kiệt” “thích ở nhà” – “ưa bay nhảy”
Câu 3: Tác giả cho rằng không nên phán xét người khác một cách dễ dàng vì mỗi người có một hoàn cảnh, tính cách, lối sống riêng. Nếu chỉ nhìn bề ngoài hoặc theo định kiến, ta rất dễ hiểu sai và đánh giá không công bằng về họ.
Câu 4: Quan điểm “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” có nghĩa là: điều đáng sợ không chỉ nằm ở việc người khác định kiến về mình, mà còn ở việc bản thân ta tin theo, để định kiến chi phối suy nghĩ, cảm xúc và cách sống. Khi đó, con người sẽ mất đi sự tự tin, tự do và không còn sống đúng với chính mình.
Câu 5 :
Thông điệp em rút ra từ văn bản là: không nên vội vàng phán xét người khác và cũng không nên để bản thân bị chi phối bởi những định kiến xung quanh. Mỗi người cần biết lắng nghe chính mình, sống tự tin và tôn trọng sự khác biệt của người khác.