Hoàng Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
rong cuộc sống học đường, có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ, nhưng sự việc khiến em xúc động nhất là hoạt động tri ân thầy cô nhân dịp Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Đó là một kỉ niệm đẹp, thể hiện rõ truyền thống “Tôn sư trọng đạo” của dân tộc ta.
Hôm ấy, lớp em đã cùng nhau chuẩn bị một buổi tri ân nhỏ dành cho cô giáo chủ nhiệm. Từ nhiều ngày trước, chúng em đã bí mật lên kế hoạch: bạn thì làm thiệp, bạn thì viết lời chúc, bạn khác lại tập văn nghệ. Ai cũng háo hức và mong chờ đến ngày đặc biệt. Đến sáng 20/11, lớp em đến sớm hơn thường lệ để trang trí bảng lớp thật đẹp. Khi cô bước vào, cả lớp đồng thanh chào và hát tặng cô một bài hát. Cô rất bất ngờ, ánh mắt cô ánh lên niềm xúc động.Sau đó, đại diện lớp lên tặng hoa và nói lời cảm ơn cô vì những tháng ngày tận tụy dạy dỗ. Một số bạn còn chia sẻ những kỉ niệm đáng nhớ với cô, khiến không khí trở nên ấm áp và gần gũi hơn bao giờ hết. Khi nghe những lời chân thành ấy, cô đã rơi nước mắt. Cô nói rằng điều làm cô hạnh phúc nhất không phải là quà cáp, mà chính là sự cố gắng và tình cảm của học sinh dành cho mình.Sự việc hôm đó đã để lại trong em nhiều suy nghĩ sâu sắc. Em hiểu rằng thầy cô không chỉ dạy chúng em kiến thức mà còn dạy cách làm người. Truyền thống “Tôn sư trọng đạo” không chỉ thể hiện qua những món quà, mà còn qua thái độ kính trọng, biết ơn và cố gắng học tập tốt.
Từ kỉ niệm ấy, em tự nhủ sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi và lễ phép với thầy cô để xứng đáng với công lao dạy dỗ của họ. Em cũng mong rằng truyền thống tốt đẹp này sẽ luôn được gìn giữ và phát huy trong mỗi thế hệ học sinh.
a, Có trạng ngữ chỉ phương tiện:
-Bằng chiếc xe đạp cũ, em đến trường mỗi ngày.
b, Có trạng ngữ chỉ nơi chốn:
-Ở sân trường, các bạn học sinh đang vui chơi rất nhộn nhịp.
Ngày xưa, Cao Bá Quát là một học trò thông minh, viết văn rất hay. Tuy nhiên, chữ viết của ông lại rất xấu. Một lần, bà cụ hàng xóm nhờ ông viết một lá đơn kêu oan. Lá đơn tuy có lý lẽ rõ ràng, nhưng chữ viết quá xấu, quan không đọc được nên đã đuổi bà ra khỏi công đường. Về nhà, bà kể lại chuyện khiến Cao Bá Quát vô cùng ân hận. Ông nhận ra rằng dù văn hay đến đâu mà chữ không ra chữ cũng chẳng ích gì.Từ đó, Cao Bá Quát quyết tâm luyện viết chữ thật đẹp. Mỗi sáng, ông cầm que vạch lên cột nhà luyện chữ cho cứng cáp. Mỗi buổi tối, ông viết xong mười trang vở mới chịu đi ngủ. Chữ viết của ông ngày càng tiến bộ. Ông còn mượn những cuốn sách viết chữ đẹp làm mẫu để luyện nhiều kiểu chữ khác nhau.Kiên trì luyện tập suốt mấy năm, chữ ông mỗi ngày một đẹp. Tài viết chữ đẹp của Cao Bá Quát vang xa khắp vùng. Người dân thường tới nhà ông xin câu đối về treo, nhất là vào dịp Tết. Không những viết chữ đẹp, Cao Bá Quát còn nổi tiếng về tài văn thơ. Ông có thể “xuất khẩu thành thơ”, làm câu đối mọi lúc, mọi nơi, ý tứ rất chuẩn mực, sắc sảo. Tài năng văn chương của ông khiến cả nhà vua cũng phải thán phục. Ông nổi danh khắp nước là người văn hay chữ tốt.
Câu chuyện về Cao Bá Quát khiến em rất cảm phục. Em học được rằng, để thành công, không chỉ cần tài năng mà còn phải rèn luyện và kiên trì.
A. CN : những đứa trẻ trong xóm
VN : xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trò trốn tìm
B. CN : những dòng sáp nóng
VN : đã bắt đầu chảy ra lăn dài theo thân nến
Trong tất cả câu chuyện cổ tích thế giới,em thích nhất là câu chuyện công chúa lọ lem.
Ngày xửa ngày xưa,ở 1 vương quốc xa xôi
ê thằng rốn nhắn gì dợ
nhà em có con gà tên là Huyền
vãi mọi người làm gì mà biến thành cái chợ
cô gà mái nhà em có cái tên là Quỳnh
gà mẹ dang tay bảo vệ đàn con nhỏ