Dường Thị Kiều Ly
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình trong văn cảnh này gắn liền sâu sắc với lòng tự hào của nguồn sinh dưỡng được thể hiện rõ nét qua tâm thế 1 "người đàn ông của lòng hiếu
lễ"tình cảm ấy không chủ tượng mà cụ thể nồng nàn qua sự trân trọng "dấu ruộng dấu vườn" nơi nuôi dưỡng tâm hồn và thể chất trở thành điểm tựa tinh thần vững chãi tự hào về gốc rễ nhân vật nhìn quê hương như người mẹ nhân hậu che chở từ đó Hình thành lòng hiếu nghĩa với đất trời cha mẹ và quê hương sự hiếu lễ này thể hiện ở việc khắc ghi ơn Nghĩa sinh thành trân trọng ký ức tuổi thơ và quyết tâm tiếp nối truyền thống tốt đẹp của thế hệ đi trước đó là sự hòa quyện giữa tình yêu quê hương thắm thiết và sự tự tôn về cội nguồn tạo nên cốt cách 1 Người con hiếu thảo 1 người đàn ông trách nhiệm với gia đình và quê hương
Câu2
Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về lời phát biểu của Raxun Gamzatov: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người.”.
Câu nói của nhà thơ Dagestan - Raxun
Gamzatov: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người” là một nhận định sâu sắc về mối liên hệ hữu cơ giữa con người và nguồn cội. Câu nói khẳng định quê hương không chỉ là một địa danh vật lý mà còn là tâm hồn, ký ức và bản sắc in sâu trong mỗi cá nhân, không thể bị xóa nhòa bởi khoảng cách địa lý.
Quê hương là nơi ta sinh ra, lớn lên, gắn liền với tiếng ru của mẹ, mái đình, con đò hay những cánh đồng thẳng cánh cò bay. "Tách con người ra khỏi quê hương" là việc rời xa quê nhà để học tập, làm việc, mưu sinh hay vì những biến cố, chiến tranh. Đó là sự chia lìa về mặt không gian. Tuy nhiên, vế sau câu nói: "không thể tách quê hương ra khỏi con người" khẳng định một chân lý: quê hương là một phần không thể tách rời của tâm hồn. Dù ở bất cứ đâu, người ta vẫn mang theo giọng nói, phong tục, tập quán và tình yêu quê hương trong tim.
Tại sao lại như vậy? Quê hương là nơi neo đậu của tâm hồn, là mảnh ghép không thể thiếu tạo nên bản sắc văn hóa của mỗi người. Khi rời xa, quê hương trở thành hoài niệm, nguồn động lực to lớn giúp con người vượt qua khó khăn. Đó là lý do tại sao người xa xứ thường nhớ món ăn quê nhà, nhớ tiếng nói quê hương và luôn mong mỏi ngày trở về.
Trong thời đại toàn cầu hóa, lời nhận định này càng đúng. Người Việt xa quê vẫn hướng về tổ quốc, vẫn giữ gìn ngày Tết cổ truyền, tiếng Việt. Như nhà thơ Đỗ Trung Quân từng viết: "Quê hương nếu ai không nhớ/ Sẽ không lớn nổi thành người". Tình yêu quê hương là nền tảng của lòng yêu nước, là điểm tựa văn hóa vững chắc để con người không bị hòa tan trong thế giới đa dạng.
Tóm lại, lời phát biểu của Gamzatov nhắc nhở chúng ta về giá trị của nguồn cội. Dù đi xa đến đâu, hãy luôn nhớ về quê hương, trân trọng và giữ gìn những giá trị văn hóa tốt đẹp. Đó chính là cách để chúng ta sống có gốc rễ và ý nghĩa.
Dấu hiệu: Số chữ trong các dòng thơ không bằng nhau (có dòng 5 chữ, 7 chữ, 8 chữ...), nhịp điệu linh hoạt.
Câu 2: Phương thức biểu đạt Các phương thức biểu đạt chính bao gồm:Biểu cảm: Bày tỏ tình cảm, niềm tự hào và sự gắn bó với quê hương (phương thức chính) Miêu tả: Khắc họa hình ảnh con đường, đàn trâu bò, lúa chín.. Nghị luận: Suy ngẫm về ý nghĩa của cái tên làng và tình yêu quê hương.
Câu 3: Ý nghĩa nhan đềCảm nhận: Nhan đề gợi lên sự tò mò về một vùng đất cụ thể (làng Hiếu Lễ). Nó mang sắc thái trang trọng, vừa gợi sự hiếu thảo, lễ phép, vừa tạo cảm giác gần gũi, thiêng liêng Tác dụng: Giúp định hướng nội dung bài thơ, nhấn mạnh đối tượng trung tâm và bộc lộ tình cảm trân trọng của tác giả đối với cội nguồn.
Câu 4: Tác dụng của việc lặp lại dòng thơ "Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ"Về cấu trúc: Tạo sự liên kết, nhịp điệu đều đặn, nhấn mạnh và khắc sâu hình ảnh nhân vật trung tâm
Về nội dung: Khẳng định bản sắc, tư thế và phẩm chất của con người gắn liền với mảnh đất quê hương. Phép điệp ngữ này thể hiện niềm tự hào mãnh liệt về nguồn gốc và con người của làng Hiếu Lễ.
Câu 5: Nội dung của bài thơ Bài thơ là lời bày tỏ tình yêu sâu nặng và niềm tự hào của tác giả đối với quê hương (làng Hiếu Lễ). Qua những hình ảnh giản dị như con đường, lúa chín và cái tên làng thân thuộc, tác giả ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn, sức sống mãnh liệt và truyền thống văn hóa đạo đức của con người nơi đây.