Đinh Hữu Điền
Giới thiệu về bản thân
Tính đàn hồi: Là khả năng của lò xo tự lấy lại hình dạng và kích thước ban đầu sau khi lực gây ra biến dạng ngừng tác dụng. Độ cứng (k): Là đại lượng đặc trưng cho khả năng chống lại sự biến dạng của lò xo. Lò xo có độ cứng càng lớn thì càng khó bị kéo giãn hoặc nén. Đơn vị thường dùng là N/m. Độ biến dạng: Là sự thay đổi về chiều dài của lò xo so với chiều dài tự nhiên ban đầu . Nếu kéo giãn: Nếu nén lại: Giới hạn đàn hồi: Là giá trị lực tác dụng tối đa mà tại đó lò xo vẫn còn khả năng phục hồi hoàn toàn hình dạng cũ. Nếu tác dụng lực vượt quá giới hạn này, lò xo sẽ bị biến dạng vĩnh viễn (hỏng).
Cho tình huống 1 xe chuyển động tròn đều
An toàn 1:xe luôn cần đánh lái để giữ quỹ đạo tròn
An toàn 2:cần giữ độ ma sát của bánh xe để chuyển động tránh bị lệch khỏi quỹ đạo
Gắn hai quả cầu kim loại lên phía trước của xe A và xe B (đây là bộ phận tạo độ nảy). Đặt xe B đứng yên trên một mặt phẳng nhẵn nằm ngang (hoặc ray đệm khí). Truyền một vận tốc ban đầu cho xe A để nó chuyển động đến va chạm với xe B. Hiện tượng xảy ra: Sau khi va chạm, xe A và xe B sẽ tách rời nhau ngay lập tức. Cả hai xe tiếp tục chuyển động với các vận tốc khác nhau.