Nguyễn Văn Tuấn Tú
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Nếu hoạ sĩ dùng màu sắc để vẽ tranh, nhà điêu khắc dùng đường nét để khắc họa thì nhà thơ dùng ngòi bút ngôn từ của chính mình để mở ra cánh cửa muôn vàn cảm xúc. Đến với đoạn trích “Thu Hà Nội” của Hoàng Cát, ta bắt gặp hình ảnh mùa thu Hà Nội hiện lên thật dịu dàng, man mác và đầy chất thơ. Hình ảnh mùa thu là hình ảnh trung tâm, được gợi tả qua những từ ngữ giàu sức gợi như “se sẽ gió heo may”, “xào xạc lạnh”, “lá vàng khô”, “chiều nhạt nắng”. Tất cả vẽ nên một không gian thu nhẹ nhàng, hơi lạnh, trầm lắng. Giữa khung cảnh ấy, nhân vật trữ tình hiện lên với nỗi cô đơn, “lặng lẽ một mình”, mang trong lòng nỗi nhớ “người xa” da diết. Đặc biệt, hình ảnh “hàng sấu”, “quả sót”, “trái vàng ươm” cùng “chùm nắng hạ” đã gợi sự giao hòa giữa thời gian, khiến mùa thu không chỉ có lạnh lẽo mà còn ấm áp, đầy dư vị ký ức. Với thể thơ tự do, nhịp thơ chậm rãi, ngôn ngữ giản dị mà giàu sức gợi, kết hợp các biện pháp tu từ như câu hỏi tu từ, ẩn dụ, tác giả đã khắc họa một mùa thu Hà Nội vừa thực vừa giàu cảm xúc. Qua đó cho thấy Hoàng Cát là người nhạy cảm, tinh tế, đồng thời gửi gắm nỗi nhớ và tình yêu sâu sắc với Hà Nội. Khép lại những vần thơ ấy, tác giả đã gieo vào lòng người đọc những rung cảm nhẹ nhàng mà bền lâu, góp phần làm nên sức sống trường tồn của tác phẩm.
Câu 2
Trong văn học Nam Bộ hiện đại, Nguyễn Ngọc Tư là cây bút tiêu biểu với lối viết giản dị mà giàu cảm xúc. Truyện ngắn Biển người mênh mông đã khắc họa thành công vẻ đẹp con người Nam Bộ qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, để lại nhiều suy ngẫm sâu sắc trong lòng người đọc. Trước hết, nhân vật Phi hiện lên với số phận nhiều thiệt thòi. Từ nhỏ đã thiếu vắng tình cảm của cha mẹ, sống với bà ngoại trong cảnh nghèo khó, Phi sớm trở nên hiểu chuyện và chín chắn. Những chi tiết như cậu lặng lẽ làm theo lời bà, không cãi lại, hay việc sớm phải tự lập cho thấy Phi là người ít nói nhưng giàu tình cảm. Khi lớn lên, Phi vừa học vừa làm, tự bươn chải trong cuộc sống, thể hiện ý chí mạnh mẽ và tinh thần chịu thương chịu khó. Dù không được yêu thương trọn vẹn, Phi vẫn không oán trách mà âm thầm chấp nhận. Điều đó làm nổi bật vẻ đẹp của một con người Nam Bộ chân chất, hiền lành và giàu nghị lực. Sau đó, cuộc gặp gỡ giữa Phi và ông Sáu Đèo đã làm nổi bật thêm vẻ đẹp của tình người. Ông Sáu Đèo là một con người từng trải, sống nhiều năm lênh đênh sông nước, chịu cảnh cô đơn khi vợ bỏ đi. Tuy vậy, ông không trở nên cay nghiệt mà vẫn giữ được sự chân thành, bao dung. Ông quan tâm đến Phi bằng những hành động giản dị nhưng ấm áp, từ việc nhắc nhở đến việc gửi gắm niềm tin khi ra đi. Hình ảnh ông trao lại con chim và nhờ Phi chăm sóc thể hiện sự tin tưởng và tình cảm sâu sắc. Dù cuộc đời nhiều mất mát, ông vẫn chọn cách sống nhẹ nhàng, chấp nhận và cảm thông, qua đó làm nổi bật vẻ đẹp của lòng vị tha và tình nghĩa. Từ hai nhân vật, người đọc nhận ra vẻ đẹp chung của con người Nam Bộ: mộc mạc, chân thành, giàu tình cảm và biết yêu thương, sẻ chia. Qua đó, bản thân em rút ra bài học rằng trong cuộc sống, dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, con người vẫn cần sống nhân hậu, biết cảm thông và trân trọng những tình cảm giản dị xung quanh mình. Về nghệ thuật, tác phẩm thành công nhờ lối kể chuyện tự nhiên, giọng văn giản dị, đậm chất Nam Bộ. Nghệ thuật xây dựng nhân vật chân thực, giàu chiều sâu tâm lí; các chi tiết đời thường nhưng giàu ý nghĩa đã góp phần làm nổi bật chủ đề và giá trị nhân văn của tác phẩm. Tóm lại, qua truyện ngắn Biển người mênh mông, Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa thành công vẻ đẹp con người Nam Bộ, đồng thời gửi gắm thông điệp ý nghĩa về tình người và sự bao dung trong cuộc sống.
Câu 1: thể loại văn bản: Thuyết minh. Câu 2: Người mua bán bằng xuồng, ghe. Xuồng chen nhau nhưng ít va chạm. “Bẹo hàng” bằng cây sào tre treo hàng hóa. Treo trái cây, rau củ để khách nhìn từ xa. Dùng kèn, tiếng rao để thu hút khách. Treo lá để rao bán ghe. Câu 3: Tăng tính cụ thể, chân thực. Làm rõ đặc trưng vùng miền Tây. Tăng sức hấp dẫn, thuyết phục. Câu 4: Yếu tố PNN: Hình ảnh chợ nổi, ghe xuồng buôn bán trên sông. Tác dụng: Minh hoạ trực quan cho nội dung văn bản về “Chợ nổi – nét văn hoá sông nước miền Tây”, làm văn bản ấn tượng, sinh động, rõ ràng, cụ thể và thu hút người đọc. Câu 5: Chợ nổi có vai trò quan trọng trong đời sống người dân miền Tây: là nơi buôn bán, giao thương, thuận tiện sinh hoạt; đồng thời là nét văn hoá đặc trưng, góp phần quảng bá du lịch và gìn giữ bản sắc vùng sông nước.
Câu 1 Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm (kết hợp tự sự). Câu 2 Những từ ngữ, hình ảnh thể hiện năm khốn khó: “đồng sau lụt, bờ đê sụt lở” “mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn” “chịu đói suốt ngày tròn” “ngồi co ro bậu cửa” “có gì nấu đâu mà nhóm lửa” -> Gợi cảnh nghèo đói, thiên tai, cuộc sống vất vả, thiếu thốn. Câu 3 Biện pháp tu từ: Hoán dụ (“vuông đất mẹ nằm”) Tác dụng: Làm cho câu thơ trở nên sinh động, hấp dẫn, tăng sức gợi hình, gợi cảm. Nhấn mạnh nỗi đau xót, nhớ thương da diết của người con khi mẹ đã qua đời, không thể nghe được tiếng lòng con. - Từ đó cho thấy tác giả là người giàu tình cảm, rất yêu thương và gắn bó với mẹ; qua đó gửi gắm tới người đọc thông điệp hãy biết trân trọng, yêu thương cha mẹ khi còn có thể. Câu 4 “Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn” - Gợi hình ảnh người mẹ lam lũ, vất vả, làm việc đến tận chiều tối. Từ “xộc xệch” diễn tả sự mệt mỏi, nhọc nhằn; “hoàng hôn” nhấn mạnh thời gian muộn màng. - Thể hiện sự hi sinh thầm lặng, tần tảo của mẹ. Câu 5 Qua câu chuyện trên, thông điệp tâm đắc mà em rút ra là: Chúng ta hãy biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến mẹ khi còn có thể. Vì khi đó ta sẽ nhận ra giá trị cốt lõi của tình mẫu tử thiêng liêng và cần biết sống hiếu thảo, quan tâm, chăm sóc cha mẹ để không phải hối tiếc khi họ không còn bên cạnh nữa. Lí do em lựa chọn thông điệp này là vì đoạn thơ thể hiện sâu sắc sự hi sinh của mẹ và nỗi hối tiếc của người con khi mẹ đã mất.
Câu 1 Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm (kết hợp tự sự). Câu 2 Những từ ngữ, hình ảnh thể hiện năm khốn khó: “đồng sau lụt, bờ đê sụt lở” “mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn” “chịu đói suốt ngày tròn” “ngồi co ro bậu cửa” “có gì nấu đâu mà nhóm lửa” -> Gợi cảnh nghèo đói, thiên tai, cuộc sống vất vả, thiếu thốn. Câu 3 Biện pháp tu từ: Hoán dụ (“vuông đất mẹ nằm”) Tác dụng: Làm cho câu thơ trở nên sinh động, hấp dẫn, tăng sức gợi hình, gợi cảm. Nhấn mạnh nỗi đau xót, nhớ thương da diết của người con khi mẹ đã qua đời, không thể nghe được tiếng lòng con. - Từ đó cho thấy tác giả là người giàu tình cảm, rất yêu thương và gắn bó với mẹ; qua đó gửi gắm tới người đọc thông điệp hãy biết trân trọng, yêu thương cha mẹ khi còn có thể. Câu 4 “Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn” - Gợi hình ảnh người mẹ lam lũ, vất vả, làm việc đến tận chiều tối. Từ “xộc xệch” diễn tả sự mệt mỏi, nhọc nhằn; “hoàng hôn” nhấn mạnh thời gian muộn màng. - Thể hiện sự hi sinh thầm lặng, tần tảo của mẹ. Câu 5 Qua câu chuyện trên, thông điệp tâm đắc mà em rút ra là: Chúng ta hãy biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến mẹ khi còn có thể. Vì khi đó ta sẽ nhận ra giá trị cốt lõi của tình mẫu tử thiêng liêng và cần biết sống hiếu thảo, quan tâm, chăm sóc cha mẹ để không phải hối tiếc khi họ không còn bên cạnh nữa. Lí do em lựa chọn thông điệp này là vì đoạn thơ thể hiện sâu sắc sự hi sinh của mẹ và nỗi hối tiếc của người con khi mẹ đã mất.
Tính đàn hồi: Lò xo bị kéo thì có thể trở lại gần như ban đầu Độ cứng: k càng lớn thì lò xo càng khó dãn Độ biến dạng: Là độ thay đổi chiều dài Giới hạn đàn hồi: Vượt quá thì lò xo không trở lại hoàn toàn
- Giảm tốc độ khi vào khúc cua để tránh lực ly tâm quá lớn
- Làm đường cong có độ nghiêng hợp lý như là đường vòng
-Tăng ma sát giữa bánh xe và mặt đường
A ,
Nếu 2 xe va chạm nhau thì sau đó cả 2 xe a và b sẽ bị tách rời nhau
B ,
Nếu 2 xe a và b va chạm nhau thì sau đó cả 2 xe a và b dính vào nhau và chuyển động cùng 1 vận tốc