Đinh Thị Phương Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đinh Thị Phương Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Quê hương luôn là cội nguồn nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người. Bởi vậy, Rasul Gamzatov đã từng nói: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người.” Câu nói gợi lên nhiều suy ngẫm sâu sắc về mối quan hệ thiêng liêng giữa con người và quê hương.


Quê hương là nơi ta sinh ra, lớn lên, gắn bó với những kỉ niệm đầu đời. Câu nói khẳng định: con người có thể rời xa quê hương về mặt không gian, nhưng trong tâm hồn, quê hương luôn tồn tại, không thể tách rời.


Trong cuộc sống hiện nay, nhiều người phải rời quê để học tập, làm việc. Tuy nhiên, dù đi xa, họ vẫn hướng về quê hương qua nỗi nhớ, qua những hành động như giữ gìn phong tục, giúp đỡ quê nhà.


Trước hết, tình cảm gắn bó với quê hương xuất phát từ nhiều nguyên nhân. Về chủ quan, mỗi người đều có những kỉ niệm tuổi thơ gắn với gia đình, làng xóm nên khó có thể quên. Vì vậy, dù đi đâu, con người vẫn luôn nhớ về quê hương. Về khách quan, quê hương là nơi hình thành nhân cách và nuôi dưỡng những giá trị văn hoá, khiến nó trở thành một phần không thể tách rời của mỗi con người.


Nếu con người sống mà quên đi quê hương, điều đó sẽ để lại nhiều hậu quả đáng lo ngại. Trước hết, họ sẽ dần mất đi bản sắc văn hoá, trở nên xa lạ với chính cội nguồn của mình. Bên cạnh đó, việc không trân trọng quê hương còn khiến con người trở nên vô cảm, thiếu đi điểm tựa tinh thần trong cuộc sống. Về lâu dài, điều này không chỉ ảnh hưởng đến sự phát triển nhân cách cá nhân mà còn làm suy giảm những giá trị truyền thống tốt đẹp của xã hội.


Từ những nguyên nhân trên, việc giữ gìn và phát huy tình yêu quê hương là điều vô cùng cần thiết. Trước hết, mỗi cá nhân cần ý thức trân trọng cội nguồn, không quên nơi mình sinh ra, đồng thời không ngừng học tập, rèn luyện để sau này có thể đóng góp xây dựng quê hương ngày càng phát triển. Bên cạnh đó, gia đình cũng đóng vai trò quan trọng trong việc giáo dục con cái về tình yêu quê hương, giúp các em hiểu và tự hào về nguồn cội của mình. Cuối cùng, xã hội cần quan tâm phát triển kinh tế, văn hoá ở các vùng quê, đồng thời đẩy mạnh các hoạt động gìn giữ bản sắc dân tộc để con người luôn có ý thức hướng về quê hương.


Mỗi người cần trân trọng quê hương, dù đi đâu cũng không quên nguồn cội. Bản thân em sẽ cố gắng học tập tốt để sau này góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.


Câu nói của Rasul Gamzatov là một chân lí sâu sắc, nhắc nhở mỗi người luôn khắc ghi quê hương trong tim. Bởi quê hương không chỉ là nơi ta trở về, mà còn là một phần không thể thiếu trong chính con người ta.

Câu 1. Thể thơ: Thơ tự do .Không bị gò bó số chữ, số câu, nhịp điệu linh hoạt


Câu 2.Các phương thức biểu đạt: Tự sự, miêu tả, biểu cảm.


Câu 3. Nhan đề: “Tên làng”

-Gợi sự gần gũi, thiêng liêng của nguồn cội, quê hương, nơi gắn bó máu thịt

-Tác dụng: Làm nổi bật nội dung tình yêu quê hương gắn với con người. Nhấn mạnh ý nghĩa sâu sắc của “tên làng” không chỉ là tên gọi mà còn là ký ức, tình cảm, cội nguồn.


Câu 4.

-Biện pháp: Điệp ngữ “Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ”

-Tác dụng:

+ Tạo nhịp điệu, liên kết các đoạn thơ.

+Nhấn mạnh hình ảnh người cha lhắc sâu cuộc đời, số phận và vẻ đẹp của người đàn ông làng quê.

+Qua đó cho thấy tình cảm yêu thương, trân trọng của người con đối với cha và quê hương.


Câu 5. Nội dung: Bài thơ kể về cuộc đời người cha – một người đàn ông làng Hiếu Lễ trải qua chiến tranh, trở về xây dựng gia đình, chịu nhiều vất vả, đau thương. Qua đó thể hiện tình yêu sâu nặng với cha và niềm tự hào, gắn bó thiêng liêng với quê hương, nguồn cội.


Trong đoạn trích “Cây hai ngàn lá”, Pờ Sảo Mìn đã khắc họa vẻ đẹp của con người Pa Dí thật mộc mạc mà giàu sức sống. Trước hết, đó là vẻ đẹp của sức lao động bền bỉ, dẻo dai. Những con người nơi đây “biết gọi gió, gọi mưa, gọi nắng”, “chặn suối, ngăn sông, bắt nước ngược dòng”, cho thấy ý chí mạnh mẽ, tinh thần chinh phục thiên nhiên. Bên cạnh đó, vẻ đẹp còn thể hiện qua hình ảnh con trai, con gái Pa Dí: con trai khỏe khoắn, rắn rỏi giữa “mặt trời nắng cháy”, còn con gái lại dịu dàng, khéo léo “tước vỏ cây thêu áo đẹp năm tháng”. Đó là sự hòa quyện giữa sức mạnh và sự tinh tế. Không chỉ vậy, con người Pa Dí còn mang trong mình niềm tin và khát vọng sống, biết biến khó khăn thành thành quả, “tay gặt mùa hạnh phúc ấm no”. Qua đó, tác giả bày tỏ niềm tự hào sâu sắc về dân tộc mình – một cộng đồng tuy nhỏ bé nhưng giàu nghị lực, cần cù và đáng trân trọng. Đoạn thơ giúp người đọc thêm yêu quý con người lao động và trân trọng những giá trị giản dị mà bền vững trong cuộc sống.

Câu 1. Thể thơ: thơ tự do.


Câu 2. Những dòng thơ nói về vẻ đẹp con trai, con gái:

“Con trai trần trong mặt trời nắng cháy"

“Ép đá xanh thành rượu uống hằng ngày”

“Con gái đẹp trong sương giá đông sang”

“Tước vỏ cây thêu áo đẹp năm tháng.”

Câu 3.

-Biện pháp tu từ: Điệp từ: Liệt kê: gió, mưa, nắng,suối, sông,nước.

-Tác dụng:

+Tạo nhịp điệu mạnh mẽ, dồn dập, tăng sức gợi hình, gợi cảm.

+ Nhấn mạnh sức mạnh, ý chí và khả năng chinh phục thiên nhiên của con người.

+Qua đó cho thấy con người nơi đây rất kiên cường, lao động bền bỉ, làm chủ cuộc sống.



Câu 4.Tác giả thể hiện niềm tự hào, yêu mến và trân trọng đối với dân tộc mình: tuy ít người nhưng mạnh mẽ, chịu khó, giàu sức sống và tạo dựng cuộc sống hạnh phúc.



Câu 5.Bài học rút ra:

 -Phải chăm chỉ lao động, không ngại khó khăn.

-Tin vào sức mạnh bản thân, dám vượt qua thử thách.

-Biết trân trọng cội nguồn và con người quê hương.

Câu 1.Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.

Câu 2.Hai cặp từ/cụm từ đối lập:

-Phung phí - keo kiệt

-Ở nhà - ưa bay nhảy

Câu 3.Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì mỗi người có hoàn cảnh, suy nghĩ và cách sống khác nhau. Việc đánh giá vội vàng thường mang tính chủ quan, dễ sai lệch và gây tổn thương cho người khác.

Câu 4. Hiểu rằng: điều tồi tệ nhất không phải là người khác có định kiến, mà là chính ta chấp nhận và để mình bị chi phối bởi những định kiến đó. Khi đó, ta mất đi sự tự do, không sống đúng với bản thân.

Câu 5.Thông điệp rút ra:Mỗi người cần biết lắng nghe bản thân, sống theo suy nghĩ đúng đắn của mình, không nên vội vàng phán xét người khác và cũng không để định kiến của người khác chi phối cuộc sống của mình.