Trương Thành Đức
Giới thiệu về bản thân
câu 1 : Nhân vật “tôi” trong đoạn văn hiện lên với một tình yêu tha thiết dành cho ẩm thực truyền thống. Đó không chỉ là sự yêu thích một món bánh đậu khô giản dị, mà còn là tình cảm gắn bó với cả một miền ký ức tuổi thơ. Những chi tiết miêu tả tinh tế như “bột nhỏ như phấn”, hay cảm giác “bật ra ngoài như làn khói” khi ho đã cho thấy sự quan sát tỉ mỉ và cảm nhận sâu sắc của “tôi” về món ăn quen thuộc. Tình yêu ấy còn thể hiện ở nỗi tiếc nuối rất đỗi hồn nhiên khi không thể thưởng thức trọn vẹn hương vị vì cơn ho bất chợt. Qua đó, ta thấy “tôi” là người trân trọng những giá trị bình dị, xem ẩm thực không chỉ là món ăn mà còn là nơi lưu giữ kỷ niệm và cảm xúc. Chính tình yêu ấy đã làm cho những thức quà dân dã trở nên đáng nhớ và có ý nghĩa hơn bao giờ hết.
câu 2:
câu1: tự sự , miêu tả , biểu cảm
câu2: phép so sánh :” bột nhỏ như phấn” , “ bật ra ngoài như làn khói”
-Tác dụng : phép so sánh tăng sức gợi hình gợi cảm cho diễn đạt
- làm nổi bật đặc điểm chiếc bánh và tình huống khi ăn
-Thể hiện niềm hạnh phúc khi ăn bánh đậu xanh
câu 3. :
-Đề tài :Ẩm thực, những thức quà dân dã gắn với tuổi thơ
- chủ đề:Gợi lại kỉ niệm tuổi thơ qua hương vị bánh truyền thống, thể hiện tình cảm trân trọng những giá trị quen thuộc, bình dị
câu4:Cái “tôi” của tác giả là một người tinh tế ,am hiểu và trân trọng ẩm thực ,có khả năng cảm nhận sâu sắc hương vị riêng của từng món, đồng thời bộc lộ tình yêu đối với những nét đặc sắc truyền thống.
câu 5:
Trong dòng chảy lặng lẽ của những số phận đời thường, có những con người không ồn ào, không được nhắc tên nhiều, nhưng lại để lại trong lòng người đọc một dư âm sâu sắc. Nhân vật dì Bảy trong tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà”của Huỳnh Nhã Phương chính là một hình ảnh như thế một con người với sự hi sinh thầm lặng, bền bỉ và đầy xúc động.
Dì Bảy hiện lên không phải bằng những hành động lớn lao hay lời nói hoa mỹ, mà bằng chính sự chờ đợi âm thầm trước hiên nhà. Hình ảnh ấy giản dị đến mức tưởng như bình thường, nhưng lại chứa đựng biết bao nỗi niềm. Dì ngồi đó, như một thói quen, như một phần của cuộc sống, chờ đợi một người thân, một điều gì đó đã xa xôi. Sự chờ đợi ấy không chỉ là hành động, mà còn là biểu hiện của tình yêu thương, của lòng thủy chung và sự kiên nhẫn đến quặn lòng.
Điều khiến người đọc xúc động chính là sự hi sinh không lời của dì. Dì không than vãn, không trách móc số phận, cũng không đòi hỏi được đáp lại. Dì chấp nhận tất cả, lặng lẽ như cách mà một chiếc lá rơi xuống đất không gây tiếng động nhưng vẫn khiến người ta phải ngậm ngùi. Có lẽ, chính sự im lặng ấy lại là tiếng nói mạnh mẽ nhất về tình cảm sâu sắc mà dì dành cho người mình chờ đợi.
Sự hi sinh của dì Bảy còn nằm ở việc dì dành trọn thời gian và cuộc đời mình cho một niềm tin, dù mong manh. Trong cuộc sống hiện đại, khi con người dễ dàng buông bỏ, dễ dàng quên đi những điều cũ kỹ, thì sự kiên định của dì trở nên đáng quý biết bao. Dì như một biểu tượng của tình cảm bền bỉ, của những giá trị truyền thống mà đôi khi ta vô tình lãng quên.
Đọc về dì Bảy, ta không chỉ thương cho một số phận mà còn tự nhìn lại chính mình. Ta có đủ kiên nhẫn để chờ đợi? Ta có đủ bao dung để yêu thương mà không cần nhận lại .Những câu hỏi ấy lặng lẽ vang lên trong lòng người đọc, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc.
Khép lại trang văn, hình ảnh người phụ nữ ngồi trước hiên nhà vẫn còn đó bình dị mà ám ảnh. Dì Bảy không chỉ là một nhân vật, mà còn là hiện thân của biết bao con người ngoài đời thực, những người đã và đang hi sinh thầm lặng vì tình yêu thương. Và chính họ, dù không được gọi tên, lại là những người làm nên vẻ đẹp nhân văn bền vững của cuộc sống.