NGUYỄN HOÀNG NGỌC ANH
Giới thiệu về bản thân
Dưới đây là bài văn hoàn chỉnh, trang trọng và sâu sắc hơn để bạn có thể sử dụng cho các bài kiểm tra hoặc bài luận về chủ đề này.
NGÔN NGỮ LÀ TẤM GƯƠNG PHẢN CHIẾU NHÂN CÁCH
Phê phán hiện tượng nói tục, chửi bậy trong môi trường học đường
Từ xưa đến nay, ông cha ta luôn coi trọng lời ăn tiếng nói qua câu tục ngữ: "Học ăn, học nói, học gói, học mở". Ngôn ngữ không chỉ là công cụ để giao tiếp mà còn là thước đo giá trị đạo đức và trình độ văn hóa của mỗi con người. Thế nhưng, trong xã hội hiện đại, một bộ phận không nhỏ học sinh đang làm vẩn đục sự trong sáng của tiếng Việt bằng hiện tượng nói tục, chửi bậy. Đây là một thực trạng đáng báo động, cần bị phê phán và loại bỏ khỏi môi trường học đường.
Trước hết, cần nhìn nhận rằng nói tục, chửi bậy là hành vi dùng những từ ngữ thô thiển, thiếu văn hóa để lăng mạ người khác hoặc đơn giản là để đệm vào câu nói cho "vừa miệng". Trên sân trường, trong quán xá, hay thậm chí ngay trong lớp học khi vắng bóng thầy cô, không khó để bắt gặp những nhóm học sinh thản nhiên văng tục. Đáng buồn hơn, nhiều bạn trẻ coi đó là một "trào lưu", một cách để thể hiện sự sành điệu, "ngầu" hay bản lĩnh cá nhân.
Vậy nguyên nhân từ đâu mà những lời lẽ thiếu chuẩn mực ấy lại trở nên phổ biến đến thế? Một phần do tâm lý lứa tuổi muốn khẳng định cái tôi, muốn chứng tỏ mình đã lớn và không sợ hãi điều gì. Một phần khác đến từ sự tác động tiêu cực của mạng xã hội, nơi những ngôn từ rác rưởi được lan truyền một cách tự do. Bên cạnh đó, sự thiếu sâu sát của gia đình và môi trường sống xung quanh đầy rẫy những lời nói thô tục cũng khiến học sinh bị tiêm nhiễm một cách thụ động.
Hệ lụy của hiện tượng này là vô cùng nghiêm trọng.
- Đối với bản thân: Việc nói tục thường xuyên sẽ hình thành một thói quen xấu, làm xói mòn nhân cách và hạ thấp phẩm giá của chính người nói. Nó khiến hình ảnh người học sinh vốn tri thức, thanh lịch trở nên méo mó, thô kệch trong mắt mọi người.
- Đối với các mối quan hệ: Những lời chửi bới là ngòi nổ cho những mâu thuẫn, xích mích. Thực tế cho thấy, rất nhiều vụ bạo lực học đường bắt nguồn từ những lời lăng mạ, thách thức nhau bằng ngôn từ thiếu văn hóa.
- Đối với xã hội: Nó làm mất đi vẻ đẹp và sự trong sáng của tiếng Việt – niềm tự hào dân tộc. Một môi trường giáo dục mà tiếng nói tục tĩu lấn át lời hay ý đẹp thì đó là một môi trường đang bị xuống cấp về đạo đức.
Đứng trước thực trạng đó, chúng ta không thể thờ ơ. Nhà trường cần thắt chặt kỷ cương, giáo dục học sinh về kỹ năng giao tiếp văn minh. Gia đình cần làm gương, xây dựng môi trường ngôn ngữ chuẩn mực ngay tại nhà. Tuy nhiên, yếu tố quyết định nhất vẫn nằm ở ý thức của mỗi cá nhân học sinh.Chúng ta cần hiểu rằng, bản lĩnh thật sự không nằm ở những câu chửi thề dõng dạc, mà nằm ở khả năng kiểm soát cảm xúc và sự lịch thiệp trong cách ứng xử.
Hãy thay thế những lời nói thô thiển bằng những lời xin lỗi, cảm ơn chân thành. Hãy trau dồi vốn từ bằng cách đọc nhiều sách và học hỏi những tấm gương đạo đức. Khi chúng ta biết trân trọng tiếng nói của mình, chúng ta cũng đang trân trọng chính bản thân và mọi người xung quanh.
Tóm lại, nói tục chửi bậy là một "con sâu" làm rầu nồi canh trong môi trường giáo dục. Loại bỏ thói xấu này không chỉ là trách nhiệm của riêng ai, mà là cuộc cách mạng về nhận thức của toàn xã hội. Hãy giữ cho môi trường học đường luôn sạch đẹp, để mỗi lời nói thốt ra đều là một đóa hoa thơm ngát, góp phần làm đẹp thêm tâm hồn con người và giữ gìn sự giàu đẹp của tiếng mẹ đẻ.
Các từ trái nghĩa:
a. Khẩn trương: Chậm rãi, thong thả.
b. Mạnh mẽ: Yếu ớt, nhu nhược
a nhưng
b Vì ...... nên ......
c do
Từ sai chính tả là : Ma-Chu Pi - Chu và Pê - Ru
e ngoc anh
B nha