Đỗ Nguyệt Ánh
Giới thiệu về bản thân
a) Phương pháp: thụ phấn nhân tạo (do con người thực hiện)
Ý nghĩa: tăng tỉ lệ thụ phấn, thụ tinh, từ đó tăng năng xuất hạt và quả
b) Không, vì lúa là cây tự thụ phấn và có số lượng hoa cực lớn trên một diện tích rộng, việc thụ phấn nhân tạo bằng tay cho từng bông lúa là không khả thi và không cần thiết để tăng năng suất đại trà
Các dấu hiệu đặc trưng của sinh sản:
- Vật chất di truyền: có sự truyền đạt ADN từ thế hệ mẹ sang thế hệ con
- Tạo cơ thể mới: hình thành các cá thể mới từ cá thể ban đầu
- Duy trì loài: đảm bảo sự tồn tại liên tục của loài qua các thế hệ
Phân biệt sinh sản vô tính và sinh sản hữu tính:
Sinh sản vô tính:
- Sự kết hợp giao tử: không có sự hợp nhất giao tử đực và cái
- Cơ sở tế bào: chỉ dựa trên nguyên phân
- Đặc điểm di truyền: con giống hệt mẹ ít biến dị
Sinh sản hữu tính:
- Sự kết hợp giao tử: có sự hợp nhất giao tử đực và cái (thụ tinh)
- Cơ sở tế bào: dựa trên giảm phân và thụ tinh
- Đặc điểm di truyền: con mang đặc điểm của cả bố và mẹ, xuất hiện nhiều biến dị tổ hợp
Có 3 hình thức phát triển ở động vật:
1 Phát triển không qua biến thái: con non có hình dạng, cấu tạo tương tự con trưởng thành VD: ngườ, chó, lợn, gà
2 Phát triển qua biến thái hoàn toàn: ấy trùng có hình dạng, cấu tạo rất khác con trưởng thành, trải qua gian đoạn trung gian (nhộng) VD: bướm, ruồi, muỗi
3 Phát triển qua biến thái không hoàn toàn: con non có hình dạng gần giống con trưởng thành nhưng chư hoàn thiện và trải qua nhiều lần lột xác VD: châu chấu, gián, chuồn chồng
- Ban đầu, bé Em khao khát có một chiếc áo đầm mới để diện Tết, thể hiện sự chú trọng vào vẻ bề ngoài và giá trị vật chất.
- Sự khao khát này cho thấy tâm lý bình thường của một đứa trẻ trong xã hội hiện đại, nơi vật chất thường được đề cao.
- Tuy nhiên, qua câu chuyện, bé Em nhận ra rằng tình bạn và sự sẻ chia quan trọng hơn chiếc áo đầm mới.
- Nhân vật bé Em đại diện cho thông điệp về việc cân bằng giữa giá trị vật chất và tinh thần trong cuộc sống.
- Giá trị vật chất (tiền bạc, tài sản) cần thiết cho cuộc sống nhưng không phải là tất cả.
- Giá trị tinh thần (tình bạn, sự đồng cảm, sẻ chia) mang lại hạnh phúc và ý nghĩa thực sự cho cuộc sống.
- Để xây dựng lối sống hài hòa, cần trân trọng những giá trị tinh thần và biết sẻ chia với người khác.
- Những việc làm cụ thể bao gồm: dành thời gian cho gia đình, bạn bè; tham gia các hoạt động tình nguyện; biết ơn những gì mình có.
- Đoạn đầu: Sử dụng điểm nhìn ngôi thứ ba, người kể chuyện giấu mặt kể lại câu chuyện và suy nghĩ của bé Em.
- Câu cuối ("Thiệt đó."): Chuyển sang điểm nhìn ngôi thứ nhất (lời của Bích), bộc lộ trực tiếp cảm xúc và suy nghĩ của Bích.
- Giúp câu chuyện trở nên chân thực, đa chiều hơn.
- Làm nổi bật sự khác biệt trong quan điểm về tình bạn giữa hai nhân vật.
- Khẳng định một cách thuyết phục hơn về giá trị của tình bạn chân thành, vượt qua những giá trị vật chất.
- Đối với bé Em: Chiếc áo đầm hồng là vật chất thể hiện sự tự ti, mặc cảm về hoàn cảnh nghèo khó của mình khi đứng trước bạn. Bé Em nghĩ rằng không có áo đẹp thì không thể là bạn thân, cho thấy sự ngây thơ và lo lắng về vẻ bề ngoài.
- Đối với bé Bích: Chiếc áo đầm hồng không quan trọng. Bích quý bé Em vì lòng tốt, vì tình thương bạn chân thành, không quan tâm đến vật chất hay vẻ bề ngoài. Điều này bộc lộ tính cách nhân hậu, hiểu chuyện và coi trọng giá trị nội tâm của Bích.
- Giải thích: Biến đổi khí hậu là gì và tại sao nó được coi là một "thách thức lớn nhất"? Các biểu hiện bao gồm nhiệt độ tăng cao, băng tan, nước biển dâng, thiên tai cực đoan (bão, lũ lụt, hạn hán).
- Phân tích tác động: Tác động đến môi trường, kinh tế (nông nghiệp, ngư nghiệp), sức khỏe con người (bệnh tật, stress), và xã hội (di cư, xung đột). Những hậu quả này mang tính toàn cầu và đe dọa sự sống còn của hành tinh.
- Bày tỏ quan điểm: Người viết có thể đồng tình hoặc phản biện (hoặc kết hợp cả hai) với nhận định "lớn nhất". Nếu đồng tình, cần lập luận rằng các thách thức khác (như dịch bệnh, chiến tranh, đói nghèo) có thể được giải quyết cục bộ hoặc tạm thời, trong khi biến đổi khí hậu là mối đe dọa vĩnh viễn và không thể đảo ngược nếu không hành động ngay.
- Đề xuất giải pháp và kết luận: Khẳng định tầm quan trọng của việc nhận thức đúng đắn và hành động kịp thời từ cấp độ cá nhân (tiết kiệm năng lượng, bảo vệ môi trường) đến cấp độ toàn cầu (chính sách khai thác bền vững, năng lượng tái tạo).
Câu 1:
Bê-li-cốp nhân vật trung tâm trong truyện ngắn "người trong bao" của Sê-khốp,là hiện thân tiêu biểu của người bảo thủ,sợ hãi và sống thu mình trong vỏ bọc khuân phép. Tính cách của ông ta được thể hiện qua cách suy nghĩ,hành động và lối sống ám ảnh bởi quy tắc. Bê-li-cốp luôn mang theo ô,mặc áo bành tô ngay cả khi trời đẹp,sống khép kín và xa rời thực tại. Ông tôn thờ các chỉ thị,quy định và sợ hãi mọi điều có thể phá vỡ trật tự quen thuộc. Lối sống "trong bao" của Bê-li-cốp không chỉ làm khổ bản thân mà còn ảnh hưởng đến những người xung quanh,tạo ra bầu không khí ngột ngạt đầy áp lực. Ông ta trở thành biểu tượng của sự trì trệ,hèn nhác và giáo điều trong xã hội Nga cuối thế thỉ XIX. Thông qua nhân vật này,Sê-khốp phê phán mạnh mẽ những con người sống thụ động,cững nhắc,đồng thời cảnh báo về nguy cơ của một xã hội bị chi phối bởi lỗi sợ hãi và sự bảo thủ. Cái chết của Bê-li-cốp không chỉ giải thoát cho chính ông mà còn là một sự giải phóng cho những người xung quanh.
Câu 2:
Trong cuộc sống ai cũng có một vùng an toàn,nơi mà chúng ta cảm thấy thoải mái,ít rủi ro và không phải đối mặt với thử thách. Tuy nhiên nếu chỉ dừng lại ở vùng an toàn,con người có thể sẽ khó phát triển và hoàn thiện bản thân. Bước ra khỏi vùng an toàn là một hành trình cần thiết để mỗi cá nhân khám phá bản thân,mở rộng tri thức và chinh phục những giới hạn mới.
Khi đối diện với thử thách con người sẽ rèn luyện được khả năng thích nghi,tư duy linh hoạt và bản lĩnh vững vàng. Trải nghiệm mới mẻ giúp ta học được nhiều điều,từ đó phát triển kĩ năng và tư duy sáng tạo. Những người dám chấp nhận rủi ro thường có cơ hội thành công cao hơn vì họ không ngại thử nghiệm và tìm hướng đi mới. Lịch sử cho thấy nhiều doang nhân,nhà khoa học,nghệ sĩ...đạt được thành công vì họ dám mạo hiểm. Nhiều người không dám thay đổi vì sợ thất bại,nhưng chính thất bại lại là bài học quý giá giúp ta mạnh mẽ hơn. Khi dám bước ra khỏi vùng an toàn chúng ta sẽ nhận ra bản thân có thể làm được nhiều điều hơn tưởng tượng. Nếu cứ ở mãi trong vùng an toàn chúng ta sẽ trở lên thụ động,mất đi sự sáng tạo và ý chí tiến bộ. Một xã hội mà ai cũng ngại thay đổi thì sẽ khó phát triển và dễ tụt hậu.
Bước ra khỏi vùng an toàn không phải là điều dễ dàng,nhưng đó là điều cần thiết để phát triển vản thân và đạt được những thành công to lớn hơn. Dám thay đổi,dám đối mặt với thử thách là cách để chúng ta chinh phục cuộc sống và tạo ra những giá trị ý nghĩa. Vì vậy, mỗi ngừou cần rèn luyện sự dũng cảm, không ngừng học hỏi và thử thách vản thân để có một cuộc đời đáng sống.
Câu 1:
Nguyễn Trãi trong Chiếu cầu hiền đã thể hiện tài năng sắc bén và thuyết phục nhằm kêu gọi hiền tài ra giúp nước. Ông sử dụng nghệ thuật lập luận chặt chẽ,giàu sức thuyết phục với những đặc điểm nổi bật sau: Trước hết Nguyễn Trãi mở đầu bằng cách nêu rõ vai trò của người hiền tài "hiền tài là nguyên khí của quốc gia". Đây là lập luận mang tính khẳng định,tạo tiền đề cho toàn bộ bài chiếu. Tiếp theo là ông đưa ra những dẫn chứng để chứng minh rằng các bậc minh quân trong quá khứ đều trận dụng nhân tài,nhờ đó đất nước hưng thịnh. Đây là cách lập luận dựa trên thực tiễn lịch sử nhằm tăng tính thuyết phục. Bên cạnh đó Nguyễn Trãi còn khéo léo sử dụng lý lẽ để thể hiện tấm lòng của triều đình đối với nhân tài. Ông không chỉ kêu gọi,mà còn bày tỏ sự trân trọng,khiêm nhường: "nếu có người tài giỏi thì đừng ngại xa xôi,hãy đến giúp nước". Điều này tạo ra sự gần gũi,khiến người hiền tài cảm nhận được sự trân thành. Cuối cùng văn bản kết thúc bằng lời kêu gọi thiết tha,mang tính hiệu triệu mạnh mẽ. Nguyễn Trãi không chỉ nhấn mạnh trách nhiệm của hiền tài với đất nước mà còn thể hiện quan điểm cởi mở,sẵn sàng trọng dụng nhân tài.
Câu 2:
Trong thời đại toàn cầu hoá,"chảy máu chất xám" trở thành vấn đề nhức nhối không chỉ ở Việt Nam mà còn ở nhiều quốc gia đang phát triển. Đây là hiện tượng những người có trình độ cao,đặc biệt là chuyên gia,nhà khoa học,kỹ sư,bác sĩ,rời khỏi đất nước để đi tìm một cơ hội tốt hơn ở nước ngoài. Vấn đề này đặt ra nhiều thách thức đối với Việt Nam.
Theo nghiên cứu mỗi năm có hàng chục du học sinh Việt Nam ra nước ngoài học tập,nhưng chỉ một phần nhỏ quay trở về sau khi tốt nghiệp. Nhiều người có trình độ cao trong lĩnh vực công nghê,khoa học,y tế...cũng chọn làm việc tại các nước phát triển. Tình trạng này khiến nguồn nhân lực chất lượng cao trong nước bị thiếu hụt. Những nguyên nhân của hiện tưởng này là gì? Thứ nhất phải kể đến chế độ đãi ngộ chưa hấp dẫn,lương thưởng,phúc lợi và điều kiện làm việc trong nước chưa đủ sức cạng tranh với các nước phát triển. Tiếp theo là môi trường làm việc chưa tối ưu ở nhiều cơ quan,doanh nghiệp,cơ chế làm việc còn nặng tính hành chính,thiếu sáng tạo khiến người tài khó phát triển khả năng. Tiếp đến là cơ hội thăng tiến hạn chế nhiều người có năng lực nhưng không được trọng dụng. Cuối cùng là điều kiện khoa học còn hạn chế,cơ sở vật chất,kinh phí nghiên cứu còn hạn chế khiến nhiều nhà khoa học phải ra nước ngoài để tiếp tục phát triển sự nghiệp. Hậu quả của việc "chảy máu chất xám" làm suy giảm nguồn nhân lực chất lượng cao,ảnh hưởng đến sự phát triển kinh tế-khoa học công nghệ của đất nước. Gia tăng sự chênh lệch giữa trình độ Việt Nam và các nước phát triển. Khiến Việt Nam khó cạnh tranh trong nền kinh tế tri thức. Qua đó chúng ta có những giải pháp như sau: nâng cao chế độ đãi ngộ,cải thiện môi trường làm việc,tạo điều kiện nghiên cứu khoa học,thức đẩy tinh thần khởi nghiệp.
"Chảy máu chất xám" là một vấn đề nghiêm trọng,đòi hỏi sự trung tay của nhà nước,doanh nghiệp và xã hội để tìm ra giải đáp tối ưu. Nếu có chính sách hợp lý,Việt Nam không chỉ giữ được những nhân tài mà còn thu hút được nhân tài khắp nơi trên thế giới,góp phần phát triển đất nước.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích là: tự sự (kết hợp miêu tả và nghị luận)
Câu 2:
Nhân vật trung tâm của đoạn trích là: Bê-li-cốp.
Câu 3:
Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất.
Tác dụng của ngôi kể là: giúp câu chuyện trở lên trân thực và khách quan hơn,vì được kể từ góc nhìn của người trong cuộc. Thể hiện thái độ châm biếm,mỉa mai đối với lối sống khép kín,bảo thủ của Bê-li-cốp. Tạo cảm giác gần gũi,giúp người đọc đồng cảm với những người bị ảnh hưởng bởi lối sống "trong bao" như nhân vật kể chuyện.
Câu 4:
Trang phục luôn khép kín,che chắn kĩ lưỡng: đi giày cao su,mặc áo bành tô cốt bông,đeo kính râm,nhét bông vào tai. Đồ vật lúc nào cũng được đặt trong bao: ô,đồng hồ,dao nhỏ. Tư tưởng và lối sống thu mình,né tránh thực tại,luôn ca ngợi quá khứ. Thói quen kì quặc: đến nhà đồng nghiệp,ngồi im lặng suốt một giờ rồi mới rời đi.
Ý nghĩa của nhan đề: bao không chỉ là vật dụng che chắn mà còn mang ý nghĩa tượng trưng. Nó có thể hiện sự sợ hãi,khép kín,né tránh thực tại,tự duy bảo thủ của Bê-li-cốp. Qua hình ảnh Bê-li-cốp,tác gải phê phán kiểu người sống trong khuôn khổ cứng nhắc,sợ hãi mọi thứ,kìm hãm sự phát triển của cá nhân và xã hội.
Câu 5:
Phê phán lối sống rụt rè,bảo thủ,sợ hãi thay đổi,chỉ bám vào những quy tắc cứng nhắc. Cảnh báo về tác hại của những người "trong bao" họ không chỉ kìm hãm bản thân mà còn ảnh hưởng tiêu cực đến cả cộng đồng. Khuyến khích con người sống cởi mở,mạnh dạn đón nhận cái mới,dám thay đổi để phát triển. Đề cao tinh thần tự do dám nghĩ,dám làm sống hết mình thay vì thu mình vào "vỏ bọc" an toàn.