Lê Yến Vy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Yến Vy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Phương thức biểu đạt Văn bản được diễn đạt bởi sự kết hợp của các yếu tố: Tự sự, miêu tả và biểu cảm. Câu 2. Chủ đề của đoạn trích Chủ đề của đoạn trích thường xoay quanh vẻ đẹp của những món ăn/nét văn hóa dân dã (cụ thể là liên quan đến lá khúc) và tình yêu quê hương, những ký ức tuổi thơ của tác giả. Câu 3. Tính mạch lạc và liên kết

  • a. Tính mạch lạc về nội dung: Các câu văn đều tập trung vào việc giới thiệu và miêu tả quá trình chế biến lá khúc, các ý triển khai theo một trình tự thời gian và thao tác hợp lý.
  • b. Xác định 01 phép liên kết:
    • Phép nối: Sử dụng từ "Sau đó" để nối câu thứ hai với câu thứ nhất, thể hiện trình tự các bước thực hiện.
    • Phép lặp: Lặp lại từ "nước" (rửa sạch, ráo nước, nước sạch, nước trong).
    Câu 4
    • Về cái "tôi" của tác giả: Qua đoạn văn, ta thấy một cái "tôi" có tâm hồn nhạy cảm, tinh tế và đầy lòng trắc ẩn. Đó là một người luôn nặng lòng với quê hương, biết trân trọng và nâng niu những giá trị văn hóa bình dị, cổ truyền (như đĩa xôi rau khúc).
    Câu 5 Chất trữ tình trong văn bản được thể hiện qua:
    • Ngôn ngữ: Giàu hình ảnh, nhịp điệu nhẹ nhàng, sâu lắng như một lời thủ thỉ tâm tình.
    • Cảm xúc: Sự đan xen giữa ký ức và hiện tại, thể hiện tình yêu quê hương tha thiết thông qua những món ăn dân dã.
    • Sự quan sát: Tác giả không chỉ tả món ăn mà còn tả cả "hồn cốt", phong tục, tạo nên một không gian văn hóa đầy cảm xúc.
    Câu 6 Đoạn văn trên đã khẳng định giá trị thiêng liêng và vị thế không thể thay thế của món xôi rau khúc trong đời sống tâm linh của người dân quê. Tác giả nhấn mạnh rằng dù mâm lễ có sang trọng đến đâu, nếu thiếu đi đĩa xôi khúc thì vẫn chưa trọn vẹn, bởi đó chính là "hồn cốt", là biểu tượng cho tấm lòng thành kính của người dân. Thông điệp quan trọng nhất mà đoạn văn gửi gắm chính là sự trân trọng những giá trị tinh thần và truyền thống cội nguồn hơn là những vật chất hào nhoáng bên ngoài. Qua đó, ta thấy được vẻ đẹp tâm hồn của người dân thôn dã: giản dị, chân phương nhưng tràn đầy sự tôn kính tổ tiên và thần linh. Món ăn bình dị ấy đã trở thành cầu nối văn hóa, gìn giữ bản sắc quê hương qua bao thế hệ.
Trong kỷ nguyên số, khi kiến thức của nhân loại thay đổi và tăng trưởng từng giờ, việc chỉ dựa vào những bài giảng trên lớp là hoàn toàn chưa đủ. Nhà văn Maxim Gorky từng nói: "Hãy yêu sách, nó là nguồn kiến thức, chỉ có kiến thức mới là con đường sống". Để tiếp cận nguồn kiến thức ấy, mỗi học sinh cần hình thành cho mình một vũ khí sắc bén: ý thức tự học. Tự học không đơn thuần là việc tự làm bài tập về nhà. Đó là một quá trình chủ động, tự giác tìm kiếm, phân tích và lĩnh hội tri thức từ nhiều nguồn khác nhau như sách vở, internet, và thực tế cuộc sống. Đây không phải là một khẩu hiệu suông mà là một nhu cầu thiết yếu vì nhiều lý do thực tiễn. Trước hết, tự học giúp chúng ta làm chủ kho tàng tri thức khổng lồ. Thời gian trên lớp rất hạn hẹp, thầy cô chỉ có thể truyền đạt những kiến thức căn bản nhất. Nếu không tự mình tìm tòi, nghiên cứu sâu hơn, kiến thức của chúng ta sẽ chỉ dừng lại ở mức bề nổi. Khi tự học, ta có cơ hội đào sâu vào những vấn đề mình yêu thích, biến kiến thức của nhân loại thành "tài sản" riêng của bản thân. Thứ hai, ý thức tự học là "mảnh đất màu mỡ" để rèn luyện tư duy độc lập. Thay vì thụ động tiếp nhận lời giải có sẵn, việc tự mình trăn trở trước một bài toán khó hay một vấn đề xã hội phức tạp sẽ giúp bộ não trở nên sắc sảo hơn. Khả năng sáng tạo và kỹ năng giải quyết vấn đề cũng từ đó mà hình thành. Những người có tinh thần tự học thường không bao giờ đầu hàng trước khó khăn vì họ luôn có thói quen tự tìm lối thoát cho chính mình. Hơn thế nữa, tự học còn là phương pháp rèn luyện nhân cách tuyệt vời. Để ngồi vào bàn học khi bạn bè đang vui chơi, chúng ta cần một kỷ luật thép và sự kiên trì bền bỉ. Sự tự giác này giúp học sinh trưởng thành hơn, biết chịu trách nhiệm với tương lai của chính mình thay vì đợi sự nhắc nhở từ cha mẹ hay thầy cô. Nhìn vào lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh chính là tấm gương vĩ đại nhất về tinh thần tự học. Với đôi bàn tay trắng và ý chí sắt đá, Người đã tự học nhiều ngoại ngữ và tìm ra con đường cứu nước cho dân tộc. Tuy nhiên, trong thực tế vẫn còn một bộ phận học sinh có lối học thụ động, "nước đến chân mới nhảy" hoặc lạm dụng các bài giải mẫu trên mạng. Lối học đối phó này không chỉ làm thui chột khả năng tư duy mà còn khiến chúng ta trở nên yếu thế trong cuộc cạnh tranh việc làm khốc liệt sau này. Tóm lại, tự học không phải là một công việc dễ dàng, nhưng nó là con đường ngắn nhất dẫn đến thành công bền vững. Là học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta cần xây dựng cho mình một kế hoạch học tập khoa học, bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như đọc thêm một cuốn sách hay tìm hiểu một chủ đề mới mỗi ngày. Hãy nhớ rằng: "Học tập là hạt giống của kiến thức, kiến thức là hạt giống của hạnh phúc