Hoàng Trung Đạo
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng tục ngữ, ca dao của dân tộc Việt Nam, câu “Uống nước nhớ nguồn” là một lời nhắc nhở sâu sắc về đạo lí làm người. Vậy tại sao chúng ta cần tôn trọng đạo lí ấy? “Uống nước nhớ nguồn” có nghĩa là khi được hưởng thành quả, chúng ta phải biết nhớ đến những người đã tạo ra nó. Đó là lòng biết ơn đối với ông bà, cha mẹ, thầy cô, những người đã nuôi dưỡng, dạy dỗ ta nên người; cũng như các thế hệ đi trước đã hy sinh để xây dựng và bảo vệ đất nước. Đây là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta từ xưa đến nay. Chúng ta cần tôn trọng đạo lí này vì trước hết, lòng biết ơn là nền tảng của nhân cách. Một người biết nhớ ơn sẽ sống có tình nghĩa, có trách nhiệm và được mọi người yêu quý. Ngược lại, nếu sống vô ơn, quên đi công lao của người khác thì con người dễ trở nên ích kỉ, bị xã hội phê phán. Bên cạnh đó, “Uống nước nhớ nguồn” còn giúp gắn kết con người với nhau và giữ gìn những giá trị truyền thống tốt đẹp. Khi mỗi người đều biết tri ân, xã hội sẽ trở nên ấm áp, đoàn kết hơn. Đặc biệt, đối với học sinh, việc ghi nhớ công ơn của thầy cô, cha mẹ sẽ tạo động lực để chúng ta cố gắng học tập và rèn luyện tốt hơn. Trong thực tế, đạo lí này được thể hiện qua nhiều hành động cụ thể như: kính trọng ông bà, hiếu thảo với cha mẹ, biết ơn thầy cô, tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ… Những việc làm tuy nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn, góp phần làm đẹp thêm truyền thống dân tộc. Tóm lại, tôn trọng đạo lí “Uống nước nhớ nguồn” là điều vô cùng cần thiết đối với mỗi con người. Là học sinh, chúng ta cần ghi nhớ và thực hiện đạo lí này bằng những hành động thiết thực trong cuộc sống hằng ngày, để trở thành người có ích cho gia đình và xã hội.
Trong cuộc sống, mỗi người đều cần rèn luyện cho mình những đức tính tốt đẹp để hoàn thiện bản thân. Một trong những đức tính quan trọng đó chính là khiêm tốn. Vậy thế nào là khiêm tốn? Khiêm tốn là thái độ không tự cao, không khoe khoang về bản thân, dù mình có tài năng hay đạt được thành công. Người khiêm tốn luôn biết nhìn nhận đúng khả năng của mình, không coi mình hơn người khác. Họ luôn học hỏi, lắng nghe ý kiến từ mọi người xung quanh để ngày càng tiến bộ. Khiêm tốn không có nghĩa là tự ti hay phủ nhận giá trị của bản thân. Ngược lại, đó là sự hiểu rõ điểm mạnh, điểm yếu của mình và luôn cố gắng hoàn thiện. Người khiêm tốn thường cư xử nhẹ nhàng, tôn trọng người khác và không thích phô trương. Chính vì vậy, họ dễ tạo được thiện cảm và được mọi người quý mến. Trong thực tế, những người thành công thường rất khiêm tốn. Dù đạt được nhiều thành tựu, họ vẫn không ngừng học hỏi và giữ thái độ chân thành. Điều đó cho thấy khiêm tốn là một phẩm chất đáng quý, giúp con người phát triển bền vững. Tóm lại, khiêm tốn là đức tính cần thiết trong cuộc sống. Là học sinh, chúng ta cần rèn luyện sự khiêm tốn bằng cách biết lắng nghe, không khoe khoang và luôn cố gắng học tập, hoàn thiện bản thân mỗi ngày.
Trong cuộc sống, mỗi người đều có cách sống và cách thể hiện bản thân khác nhau. Có người thích sự cầu kỳ, phô trương, nhưng cũng có người chọn cho mình lối sống giản dị. Vậy thế nào là giản dị? Giản dị là lối sống đơn giản, không xa hoa, không chạy theo những thứ hào nhoáng bên ngoài. Người sống giản dị thường ăn mặc gọn gàng, phù hợp hoàn cảnh, không cần quá đắt tiền hay nổi bật. Trong sinh hoạt hằng ngày, họ biết tiết kiệm, không lãng phí, luôn trân trọng những gì mình có. Giản dị không có nghĩa là nghèo nàn hay thiếu thốn, mà là biết sống vừa đủ, không đòi hỏi quá nhiều. Không chỉ thể hiện ở vẻ bề ngoài, giản dị còn nằm trong suy nghĩ và cách cư xử. Người giản dị thường chân thành, khiêm tốn, không khoe khoang hay tự cao. Họ đối xử với mọi người bằng sự tôn trọng và thật lòng. Chính vì vậy, những người sống giản dị thường được mọi người yêu quý và tin tưởng. Trong thực tế, có rất nhiều tấm gương về lối sống giản dị. Dù giữ vị trí cao trong xã hội, họ vẫn sống gần gũi, hòa đồng, không xa cách với mọi người. Điều đó cho thấy giản dị là một đức tính đáng quý mà mỗi người nên học tập. Tóm lại, giản dị là lối sống đẹp, giúp con người trở nên thanh thản và được mọi người yêu mến. Là học sinh, chúng ta nên rèn luyện lối sống giản dị từ những việc nhỏ nhất, như ăn mặc phù hợp, tiết kiệm và cư xử chân thành với mọi người.
Sau khi đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm thấy rất xúc động trước hình ảnh người mẹ vất vả và tình cảm yêu thương sâu sắc giữa mẹ và con. Bài thơ khắc họa một khung cảnh làng quê yên tĩnh vào buổi tối, khi em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa và chờ mẹ trở về. Những hình ảnh như bầu trời tối trên đầu hè, nửa vầng trăng non, cánh đồng lúa hay đom đóm bay ngoài ao đã tạo nên một bức tranh thiên nhiên rất giản dị nhưng đầy cảm xúc. Trong khung cảnh ấy, em bé ngồi một mình trong căn nhà tranh và mong ngóng mẹ. Ngọn lửa bếp chưa được nhóm lên, căn nhà vẫn trống trải, điều đó cho thấy mẹ vẫn còn đang làm việc ngoài đồng. Em bé nhìn vầng trăng, nhìn những đốm đom đóm bay nhưng trong lòng vẫn chỉ chờ tiếng bước chân quen thuộc của mẹ. Hình ảnh ấy khiến em cảm nhận được sự gắn bó và tình yêu thương mà em bé dành cho mẹ. Dù còn nhỏ, em bé đã biết mong chờ và nhớ mẹ. Bài thơ cũng cho thấy sự vất vả của người mẹ. Mẹ vẫn còn lặn lội ngoài cánh đồng khi trời đã tối, đôi bàn chân lội bùn ì oạp từ phía đồng xa. Hình ảnh đó gợi lên sự lam lũ, cực nhọc của người mẹ nông dân. Mẹ phải làm việc rất muộn để chăm lo cho gia đình. Khi mẹ trở về, em bé đã được mẹ bế vào nhà, nhưng trong giấc ngủ em vẫn còn mơ về nỗi chờ đợi mẹ. Điều đó cho thấy tình cảm của em bé dành cho mẹ rất sâu sắc và chân thành. Qua bài thơ, em càng hiểu hơn về sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ luôn làm việc vất vả để lo cho con cái có cuộc sống tốt hơn. Bài thơ khiến em cảm thấy yêu thương và biết ơn mẹ của mình nhiều hơn. Em hiểu rằng mình cần phải biết trân trọng tình cảm của mẹ, ngoan ngoãn và cố gắng học tập tốt để mẹ luôn vui lòng. Bài thơ tuy ngắn nhưng mang ý nghĩa rất sâu sắc. Nó giúp người đọc cảm nhận được vẻ đẹp của tình mẹ con và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ trong cuộc sống hằng ngày. Sau khi đọc xong, em càng thêm yêu thương và trân trọng mẹ của mình hơn.
Sau khi đọc bài thơ “Mây và sóng” của Rabindranath Tagore (Ta-go), em cảm thấy rất xúc động và ấn tượng trước tình cảm mẹ con thiêng liêng, sâu sắc. Bài thơ được viết bằng những hình ảnh rất đẹp và giàu trí tưởng tượng, nhưng ẩn sau đó là ý nghĩa vô cùng giản dị: tình yêu thương của mẹ là điều quý giá nhất đối với mỗi đứa con. Trong bài thơ, em bé được những người ở “trên mây” và “trong sóng” rủ đi chơi. Đó là những nơi thật thú vị, rộng lớn và đầy hấp dẫn. Nếu là một đứa trẻ bình thường, có lẽ ai cũng muốn đi khám phá những nơi đó. Tuy nhiên, em bé trong bài thơ đã từ chối lời mời vì không muốn rời xa mẹ. Điều này khiến em cảm nhận rõ rằng đối với em bé, được ở bên mẹ mới là niềm vui lớn nhất. Tình cảm đó thật ngây thơ nhưng cũng rất chân thành và cảm động. Đặc biệt, em rất thích cách em bé nghĩ ra những trò chơi mới với mẹ. Em tưởng tượng mình sẽ là mây, còn mẹ là bầu trời; hoặc em là sóng, còn mẹ là bến bờ. Những hình ảnh đó vừa đẹp vừa thể hiện sự gắn bó giữa hai mẹ con. Dù ở đâu, làm gì, em bé vẫn muốn được ở bên mẹ và cùng mẹ vui chơi. Qua đó, bài thơ đã cho thấy rằng tình mẹ con luôn gắn bó khăng khít và không gì có thể thay thế được. Bài thơ cũng giúp em nhận ra rằng trong cuộc sống có rất nhiều điều hấp dẫn bên ngoài, nhưng tình cảm gia đình vẫn luôn là điều quan trọng nhất. Mẹ luôn là người yêu thương, chăm sóc và ở bên chúng ta mọi lúc. Đôi khi chúng ta quá bận rộn với bạn bè, trò chơi hay những điều mới mẻ mà quên mất dành thời gian cho mẹ. Vì vậy, bài thơ như một lời nhắc nhở em phải biết trân trọng tình mẹ và quan tâm đến mẹ nhiều hơn. Sau khi đọc “Mây và sóng”, em càng hiểu và yêu mẹ của mình hơn. Em cảm thấy rằng không có niềm vui nào lớn hơn việc được ở bên mẹ, trò chuyện và chia sẻ với mẹ mỗi ngày. Bài thơ tuy ngắn gọn nhưng mang ý nghĩa sâu sắc, khiến người đọc cảm nhận được vẻ đẹp của tình mẫu tử thiêng liêng và ấm áp. Nó cũng nhắc nhở em phải biết yêu thương, kính trọng và cố gắng học tập tốt để mẹ luôn vui lòng
Sau khi đọc bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy rất xúc động và suy nghĩ nhiều về tình yêu thương cũng như sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Bài thơ không chỉ nói về những quả trong vườn mà còn gửi gắm một ý nghĩa sâu sắc về công lao nuôi dưỡng của mẹ đối với con cái. Trong bài thơ, hình ảnh những quả được mẹ trồng, chăm sóc và chờ ngày chín khiến em liên tưởng đến quá trình mẹ nuôi con khôn lớn. Mỗi quả chín đều là kết quả của bao công sức, thời gian và sự chăm chút của mẹ. Cũng giống như vậy, để con trưởng thành, mẹ đã phải vất vả, lo lắng và hi sinh rất nhiều. Mẹ luôn âm thầm làm mọi việc vì con mà không mong nhận lại điều gì. Qua hình ảnh giản dị đó, tác giả đã giúp người đọc hiểu rằng mỗi đứa con chính là “quả ngọt” mà mẹ đã dành cả cuộc đời để chăm sóc. Đọc đến những câu thơ nói về việc mẹ vẫn luôn chờ đợi con trưởng thành, em càng cảm nhận rõ hơn tình cảm bao la của mẹ. Mẹ giống như người trồng cây kiên nhẫn, ngày ngày chăm sóc và hi vọng cây sẽ lớn lên khỏe mạnh. Tình yêu của mẹ không ồn ào, không phô trương mà rất lặng lẽ nhưng vô cùng sâu sắc. Điều đó khiến em nhận ra rằng trong cuộc sống hằng ngày, có nhiều khi chúng ta vô tình chưa hiểu hết những vất vả mà mẹ phải chịu đựng. Bài thơ cũng làm em suy nghĩ về trách nhiệm của bản thân đối với mẹ. Nếu mẹ đã dành cả tuổi xuân để nuôi dưỡng con, thì con cái cũng cần biết yêu thương, kính trọng và quan tâm đến mẹ nhiều hơn. Một lời hỏi thăm, một việc giúp đỡ nhỏ trong nhà hay cố gắng học tập tốt cũng là cách để thể hiện lòng biết ơn đối với mẹ. Không ai có thể thay thế được vị trí của mẹ trong cuộc đời mỗi con người. Qua bài thơ “Mẹ và quả”, em càng thấm thía hơn công lao to lớn của mẹ. Bài thơ nhắc nhở em phải biết trân trọng tình mẹ, sống tốt hơn và cố gắng trưởng thành để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Đây là một bài thơ giản dị nhưng chứa đựng ý nghĩa sâu sắc, khiến em cảm động và nhớ đến mẹ nhiều hơn.
Mén biết
36!!
Ko