Nguyễn Quỳnh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Quỳnh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Trong hành trình trưởng thành đầy thử thách, "động lực" chính là nguồn nhiên liệu quý giá nhất giúp người trẻ không ngừng tiến về phía trước. Động lực không chỉ là những yếu tố thúc đẩy bên ngoài mà còn là sức mạnh nội tại khiến chúng ta kiên trì theo đuổi mục tiêu, không thỏa hiệp với tâm lý "vừa đủ". Với mỗi cá nhân, nguồn động lực này có thể đến từ những khát khao khác nhau: đó là ước mơ chinh phục đỉnh cao sự nghiệp để khẳng định giá trị bản thân trong xã hội, hay đơn giản là mong muốn đền đáp công ơn, trở thành niềm tự hào của gia đình. Đôi khi, động lực còn bắt nguồn từ sự ngưỡng mộ những tấm gương thành đạt, từ đó thôi thúc ta hoàn thiện mình để trở thành phiên bản tốt hơn của ngày hôm qua. Khi có động lực đủ lớn, người trẻ sẽ có đủ dũng khí và bản lĩnh để đối mặt với khó khăn, biến những áp lực thành kim cương. Tóm lại, việc xác định được động lực đúng đắn không chỉ giúp chúng ta nỗ lực mỗi ngày mà còn góp phần cống hiến những giá trị tích cực cho cộng đồng và đất nước.

câu 2

Nguyễn Phan Quế Mai là một cây bút giàu lòng trắc ẩn, luôn đau đáu với những giá trị nhân văn và lịch sử. Trong số những tác phẩm tiêu biểu của bà, "Thời gian trắng" để lại dấu ấn sâu sắc bởi sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa yếu tố tự sự và trữ tình. Đoạn thơ không chỉ là dòng hồi ức về những năm tháng chiến tranh gian khổ mà còn là tiếng lòng trăn trở về sự vô tình của con người trước những hy sinh của thế hệ đi trước giữa dòng đời hối hả hôm nay.Mở đầu đoạn thơ, tác giả dẫn dắt người đọc vào dòng hồi ức của một người lính già. Qua lời kể, những năm tháng chiến tranh hiện lên đầy khốc liệt với "gió Trường Sơn", "nắng miền Trung" và "tiếng súng nổ". Những hình ảnh ấy không chỉ là bối cảnh mà còn là biểu tượng cho một thời kỳ lịch sử hào hùng, nơi vẻ đẹp của những người lính cách mạng tỏa sáng rực rỡ nhất. Tác giả đã khéo léo kết nối quá khứ với hiện tại qua câu thơ đầy ám ảnh: "Nghe tiếng súng xuyên về từ ngày tôi chưa sinh". Tiếng súng ấy không còn là âm thanh của vũ khí mà là nhịp đập của lịch sử, nhắc nhở thế hệ hôm nay về nguồn cội của nền hòa bình đang có.Lắng nghe câu chuyện của người lính, người viết không khỏi xúc động và tự hào. Sự hy sinh của các anh đã tạo nên "vị ngọt chiến thắng" cho dân tộc, ghi tên mình vào trang sử vàng. Tuy nhiên, đằng sau niềm tự hào ấy lại là nỗi xót xa, day dứt. Tác giả nhận ra rằng, giữa cuộc sống tất bật, "thời gian trắng" đang dần xóa nhòa những ký ức thiêng liêng. Hình ảnh "thời gian trắng" mang tính biểu tượng cao, gợi lên sự trống rỗng, vô tình khi con người mải mê với cuộc sống hiện tại mà quên đi những câu chuyện cần được kể lại. Nỗi lo về sự "lãng quên" của thế hệ trẻ, sự thờ ơ với những thân phận người lính sau chiến tranh đã khiến câu thơ trở nên trĩu nặng suy tư.Thành công của đoạn thơ còn đến từ những nét nghệ thuật độc đáo. Với thể thơ tự do, nhịp điệu linh hoạt, lúc dồn dập như tiếng súng, lúc trầm lắng như tiếng thở dài, Nguyễn Phan Quế Mai đã diễn tả trọn vẹn những cung bậc cảm xúc phức tạp. Ngôn ngữ thơ giàu hình ảnh, kết hợp với các biện pháp tu từ như điệp ngữ, liệt kê và ẩn dụ đã tạo nên sức gợi cảm mạnh mẽ, chạm đến trái tim người đọc.Tóm lại, đoạn thơ trong "Thời gian trắng" là một nốt lặng đầy ý nghĩa trong thơ ca đương đại. Qua những vần thơ đầy thao thức, Nguyễn Phan Quế Mai không chỉ tri ân thế hệ cha anh mà còn gửi gắm một thông điệp thức tỉnh: hãy biết trân trọng lịch sử và những giá trị tinh thần bền vững trước sự nghiệt ngã của thời gian. Bài thơ nhắc nhở chúng ta rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt, vì vậy đừng bao giờ để ký ức ấy trở thành một "khoảng trắng" vô hồn.






Câu 1

Luận đề của đoạn trích: Điều quyết định thành bại trong đời con người không phải ở việc sở hữu tiềm năng mà ở việc sử dụng nó.

Câu 2.

Theo tác giả: Con người rất khó đi lên khi đã ở mức lưng chừng.

Câu 3.

  • Biện pháp tu từ so sánh: So sánh khả năng của con người giống như những cơ bắp.
  • Tác dụng:

+ Làm cho câu văn sinh động, hấp dẫn, giàu hình ảnh, tăng giá trị biểu đạt.

+ Giống như cơ bắp phải rèn luyện mới rắn rỏi, khả năng của con người phải rèn giũa mỗi ngày mới phát triển. Qua đó, tác giả nhấn mạnh sự cần thiết phải nỗ lực không ngừng để phát huy tiềm năng của con người.

Câu 4.

  • Hội chứng "vừa đủ" là tâm lí hài lòng với mức tối thiểu ổn định, không cần phấn đấu dù bản thân có khả năng.
  • Đây là tâm lí dễ nảy sinh khi con người ở mức lưng chừng, đã có một số thứ, có tí tài năng, có cái để mất, có cuộc sống thoải mái, dễ chịu.
  • Hội chứng "vừa đi" biểu hiện ở xu hướng tận hưởng quá nhiều, không quý trọng thời gian và mất dần động lực để vươn lên tốt hơn. Điều này khiến con người không thể sống hết với tiềm năng

Câu 5.

Điểm tương đồng của 02 ngữ liệu:

  • Cả 02 ngữ liệu đều đề cao vai trò chủ động rèn luyện, nỗ lực của con người. Theo Rosie Nguyễn sự mài giũa hằng ngày giúp khả năng của con người không bị mai một. Theo Nguyễn Đăng Tấn sự miệt mài và nghị lực mới đem đến những giá trị cho con người.
  • Cả 02 ngữ liệu đều mang đến triết lí sâu sắc về cách sống chủ động, tích cực.

Câu 1

Qua hai đoạn trích "Người trong mưa lũ" của Sương Nguyệt Minh và "Một con người ra đời" của Maxim Gorky, người đọc bắt gặp một giao điểm nhân văn sâu sắc: Sức mạnh kỳ diệu của sự sống nảy nở giữa nghịch cảnh. Sự tương đồng trước hết nằm ở hoàn cảnh khắc nghiệt của sự sinh nở. Một bên là bối cảnh "đêm mưa lũ" mịt mù với tiếng khóc "xé vải" xuyên qua màn đen dày đặc; một bên là hành trình nhọc nhằn của những con người đói khổ bên bờ biển sóng vỗ ì ầm. Cả hai người mẹ đều phải vượt cạn trong điều kiện thiếu thốn, đối mặt với hiểm nguy từ thiên nhiên và số phận. Tuy nhiên, chính trong khoảnh khắc cận kề cái chết và sự tàn khốc đó, tiếng khóc chào đời của những đứa trẻ ("oe... oe...", "hét tướng lên") đã vang lên như một bản khúc khải hoàn. Tiếng khóc ấy không chỉ đánh dấu sự xuất hiện của một sinh linh mới mà còn là biểu tượng cho hy vọng, cho sự hồi sinh và sức mạnh bất diệt của con người. Ý nghĩa tương đồng mà hai tác giả muốn gửi gắm chính là: Gian khó có thể bủa vây, nhưng không bao giờ có thể dập tắt được ngọn lửa của sự sống. Sự sống luôn tìm cách nảy mầm, và chính trong bão tố, nó càng trở nên thiêng liêng, mạnh mẽ và rạng rỡ hơn bao giờ hết.

CÂU 2:

Thiên nhiên chưa bao giờ ngừng thử thách bản lĩnh của con người Việt Nam bằng những trận bão lũ lịch sử. Thế nhưng, chính trong những thời khắc nước dâng, đất lở ấy, tinh thần Việt lại sáng ngời hơn bao giờ hết. Như bài báo trên tờ Quân đội Nhân dân đã khẳng định: "Trong những trận bão lũ, thanh niên cũng là lực lượng xung kích gieo hạt giống hồi sinh". Sức mạnh cộng đồng trong thiên tai không chỉ đến từ sự đồng lòng của cả dân tộc, mà còn được thắp sáng bởi ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Trước hết, tuổi trẻ Việt Nam chính là lực lượng xung kích với sức mạnh thể chất và tinh thần xông pha. Khi bão lũ ập đến, khi những con đường bị chia cắt và những ngôi nhà bị cô lập, chúng ta luôn thấy bóng dáng của những chàng trai, cô gái trong màu áo xanh tình nguyện. Họ không ngại hiểm nguy, dầm mình trong dòng nước lũ cuồn cuộn để vận chuyển nhu yếu phẩm, cứu hộ người già và trẻ em. Đó không chỉ là hành động của sức mạnh cơ bắp, mà là sự thôi thúc của trái tim đầy lòng trắc ẩn. Sự có mặt kịp thời của tuổi trẻ tại các "điểm nóng" thiên tai đã trở thành điểm tựa vững chắc, góp phần giảm bớt đau thương và mất mát cho đồng bào.

Bên cạnh đó, tuổi trẻ ngày nay còn đóng góp sức mạnh thông qua trí tuệ và sự sáng tạo. Trong kỷ nguyên số, thanh niên đã tận dụng tối đa lợi thế của công nghệ để tạo nên sức mạnh cộng đồng lan tỏa. Những chiến dịch kêu gọi cứu trợ trên mạng xã hội, những bản đồ cứu trợ trực tuyến được cập nhật từng giờ, hay những mô hình nhà chống lũ, phao cứu sinh tự chế... đều mang dấu ấn của tư duy hiện đại. Họ không chỉ làm việc bằng "tay chân" mà còn bằng "khối óc", giúp công tác cứu trợ trở nên khoa học, minh bạch và hiệu quả hơn. Chính những "hạt giống" tri thức này đã góp phần đẩy nhanh quá trình hồi sinh sau bão lũ.

Hơn cả những hành động cụ thể, tuổi trẻ Việt Nam đã và đang khơi dậy tinh thần "tương thân tương ái" – một giá trị cốt lõi của sức mạnh cộng đồng. Nhìn cách những bạn sinh viên nhường suất ăn, góp những đồng tiền tiết kiệm hay lặn lội hàng trăm cây số về vùng lũ dọn dẹp bùn đất cho các trường học, ta thấy được sợi dây gắn kết bền chặt của tình dân tộc. Sự nhiệt huyết của họ đã truyền cảm hứng, lay động lòng trắc ẩn của các thế hệ khác, tạo nên một làn sóng nhân ái mạnh mẽ quét qua mọi miền đất nước, át đi tiếng gào thét của thiên tai.

Tuy nhiên, chúng ta cũng cần nhìn nhận thực tế rằng vẫn còn một bộ phận nhỏ người trẻ sống thờ ơ, xem thiên tai là việc của "nhà người ta", hoặc tệ hơn là lợi dụng thiên tai để trục lợi, sống ảo. Đó là những "vết xước" cần được loại bỏ. Tuổi trẻ cần hiểu rằng, sức mạnh cộng đồng chỉ thực sự vững chãi khi mỗi cá nhân đều ý thức được trách nhiệm của mình đối với vận mệnh quốc gia.

Tóm lại, tuổi trẻ Việt Nam không chỉ là những người thụ hưởng tương lai mà còn là những người trực tiếp kiến tạo và bảo vệ tương lai đó. Trong mưa lũ, thiên tai, sức mạnh của tuổi trẻ chính là luồng sinh khí mới, là lực lượng xung kích đưa đất nước vượt qua nghịch cảnh. Mỗi hành động nhỏ hôm nay của chúng ta chính là một "hạt giống hồi sinh" cho ngày mai bền vững.Sức mạnh kỳ diệu của sự sống nảy nở giữa nghịch cảnh. Sự tương đồng trước hết nằm ở hoàn cảnh khắc nghiệt của sự sinh nở. Một bên là bối cảnh "đêm mưa lũ" mịt mù với tiếng khóc "xé vải" xuyên qua màn đen dày đặc; một bên là hành trình nhọc nhằn của những con người đói khổ bên bờ biển sóng vỗ ì ầm. Cả hai người mẹ đều phải vượt cạn trong điều kiện thiếu thốn, đối mặt với hiểm nguy từ thiên nhiên và số phận. Tuy nhiên, chính trong khoảnh khắc cận kề cái chết và sự tàn khốc đó, tiếng khóc chào đời của những đứa trẻ ("oe... oe...", "hét tướng lên") đã vang lên như một bản khúc khải hoàn. Tiếng khóc ấy không chỉ đánh dấu sự xuất hiện của một sinh linh mới mà còn là biểu tượng cho hy vọng, cho sự hồi sinh và sức mạnh bất diệt của con người. Ý nghĩa tương đồng mà hai tác giả muốn gửi gắm chính là: Gian khó có thể bủa vây, nhưng không bao giờ có thể dập tắt được ngọn lửa của sự sống. Sự sống luôn tìm cách nảy mầm, và chính trong bão tố, nó càng trở nên thiêng liêng, mạnh mẽ và rạng rỡ hơn bao giờ hết.

CÂU 2:

Thiên nhiên chưa bao giờ ngừng thử thách bản lĩnh của con người Việt Nam bằng những trận bão lũ lịch sử. Thế nhưng, chính trong những thời khắc nước dâng, đất lở ấy, tinh thần Việt lại sáng ngời hơn bao giờ hết. Như bài báo trên tờ Quân đội Nhân dân đã khẳng định: "Trong những trận bão lũ, thanh niên cũng là lực lượng xung kích gieo hạt giống hồi sinh". Sức mạnh cộng đồng trong thiên tai không chỉ đến từ sự đồng lòng của cả dân tộc, mà còn được thắp sáng bởi ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Trước hết, tuổi trẻ Việt Nam chính là lực lượng xung kích với sức mạnh thể chất và tinh thần xông pha. Khi bão lũ ập đến, khi những con đường bị chia cắt và những ngôi nhà bị cô lập, chúng ta luôn thấy bóng dáng của những chàng trai, cô gái trong màu áo xanh tình nguyện. Họ không ngại hiểm nguy, dầm mình trong dòng nước lũ cuồn cuộn để vận chuyển nhu yếu phẩm, cứu hộ người già và trẻ em. Đó không chỉ là hành động của sức mạnh cơ bắp, mà là sự thôi thúc của trái tim đầy lòng trắc ẩn. Sự có mặt kịp thời của tuổi trẻ tại các "điểm nóng" thiên tai đã trở thành điểm tựa vững chắc, góp phần giảm bớt đau thương và mất mát cho đồng bào.

Bên cạnh đó, tuổi trẻ ngày nay còn đóng góp sức mạnh thông qua trí tuệ và sự sáng tạo. Trong kỷ nguyên số, thanh niên đã tận dụng tối đa lợi thế của công nghệ để tạo nên sức mạnh cộng đồng lan tỏa. Những chiến dịch kêu gọi cứu trợ trên mạng xã hội, những bản đồ cứu trợ trực tuyến được cập nhật từng giờ, hay những mô hình nhà chống lũ, phao cứu sinh tự chế... đều mang dấu ấn của tư duy hiện đại. Họ không chỉ làm việc bằng "tay chân" mà còn bằng "khối óc", giúp công tác cứu trợ trở nên khoa học, minh bạch và hiệu quả hơn. Chính những "hạt giống" tri thức này đã góp phần đẩy nhanh quá trình hồi sinh sau bão lũ.

Hơn cả những hành động cụ thể, tuổi trẻ Việt Nam đã và đang khơi dậy tinh thần "tương thân tương ái" – một giá trị cốt lõi của sức mạnh cộng đồng. Nhìn cách những bạn sinh viên nhường suất ăn, góp những đồng tiền tiết kiệm hay lặn lội hàng trăm cây số về vùng lũ dọn dẹp bùn đất cho các trường học, ta thấy được sợi dây gắn kết bền chặt của tình dân tộc. Sự nhiệt huyết của họ đã truyền cảm hứng, lay động lòng trắc ẩn của các thế hệ khác, tạo nên một làn sóng nhân ái mạnh mẽ quét qua mọi miền đất nước, át đi tiếng gào thét của thiên tai.

Tuy nhiên, chúng ta cũng cần nhìn nhận thực tế rằng vẫn còn một bộ phận nhỏ người trẻ sống thờ ơ, xem thiên tai là việc của "nhà người ta", hoặc tệ hơn là lợi dụng thiên tai để trục lợi, sống ảo. Đó là những "vết xước" cần được loại bỏ. Tuổi trẻ cần hiểu rằng, sức mạnh cộng đồng chỉ thực sự vững chãi khi mỗi cá nhân đều ý thức được trách nhiệm của mình đối với vận mệnh quốc gia.

Tóm lại, tuổi trẻ Việt Nam không chỉ là những người thụ hưởng tương lai mà còn là những người trực tiếp kiến tạo và bảo vệ tương lai đó. Trong mưa lũ, thiên tai, sức mạnh của tuổi trẻ chính là luồng sinh khí mới, là lực lượng xung kích đưa đất nước vượt qua nghịch cảnh. Mỗi hành động nhỏ hôm nay của chúng ta chính là một "hạt giống hồi sinh" cho ngày mai bền vững.

Câu 1. 

  • Văn bản được kế theo ngôi thứ nhất.
  • Dấu hiệu: Người kể chuyện xưng "tôi", trực tiếp tham gia vào các sự việc và bộc lộ suy nghĩ, cảm xúc cá nhân trong truyện.

Câu 2. 

  • Không gian: Vùng lũ xã Hải Hà, Phá Tam Giang.
  • Thời gian: Khi "Trời đã sâm sẩm tối"

", trong lúc

mưa lũ dâng cao.

Câu 3. (1,0 điểm)

- Biện pháp liệt kê:

ánh đèn pin, đèn bão lập loè, nhấp nháy, loang loáng trên nóc nhà, sân thượng.Phép liệt kê kết hợp các từ láy giàu tính gợi hình (lập loè, nhấp nháy, loang loáng) tạo nhịp điệu dồn dập, tăng sức gợi tả cho câu văn.Khắc hoạ rõ nét khung cảnh đêm mưa lũ khắc nghiệt, đồng thời làm nổi bật tinh thần, nghị lực của con người khi nỗ lực giữ

Câu 4. (1,0 điểm)

Nhận xét hành động của những quân nhân đồn biên phòng Cửa Phá:

  • Những quân nhân đồn biên phòng không chỉ dũng cảm cứu hộ trong điều kiện nguy hiểm (nước dâng, đêm tối, mưa lớn) mà còn chủ động, linh hoạt xử lí các tình huống khẩn cấp (tìm kiếm người mắc kẹt, phá mái ngói, tường nhà, đưa xuồng áp sát để kịp thời cứu sản phụ).
  • Những hành động của quân nhân đồn biên phòng thể hiện tình thương và sự tận tụy sâu sắc với nhân dân. Họ không quản khó khăn đế giúp người phụ nữ sinh con an toàn, coi việc bảo vệ tính mạng người dân là nhiệm vụ cấp bách, thiêng liêng.

Câu 5. 

+ Tình người trong nghịch cảnh là sự yêu thương, đùm bạc, sẵn sàng giúp đỡ nhau khi hoạn nạn. Chính tình người giúp con người vượt qua khó khăn, làm ấm lên cuộc sống giữa hoàn cảnh khắc nghiệt.

+ Mỗi người cần biết sống nhân ái, sẻ chia để góp phần xây đắp, lan tỏả những giá trị tốt đẹp trong cuộc đời

c1 nhân vâth trữ tình trong đoạn trích là "tôi"

c2 Điều nghịch lý được đề cập đến trong bài thơ là "những con chim sẻ không được bay trong bầu trời xanh "

c3 Hình tượng chiếc lồng trong bài thơ mang ý nghĩa biểu tượng cho sự giam cầm,tù túng

c4 BPTT được sử dụng trong những câu văn là đối. Sự đối lập giữa "chim sẻ không được bay trong bầu trời xanh" và "bạn bè tôi nhiều khi phải sống không theo cách mình nghĩ".Giúp cho câu văn trở lên sinh động,hấp dẫn,tăng tính diễn đạt cho câu văn.Nhấn mạnh sự phi lý của việc tước đoạt tự do của chim chóc , đồng thời đặt ra câu hỏi day dứt về thức trạng con ngừời phải sống trái với mong muốn của bản thân như 1 lẽ thường tình

c5 Thông điệp trong bài thơ có ý nghĩa sâu sắc nhất là sự thức tỉnh về giá trị của tự do và việc đấu tranh để sống 1 cuộc đời đúng nghĩa, không bị ràng buộc. Thông điệp này nhắc nhở mỗi người cần trân trọng và bảo vệ quyền tự do của mình, không nên cam chịu sống 1 cuộc sống gò bó, mất đi bản ngã. Bài thơ khơi gợi sự đồng cảm với những ai đang phải sống trong hoàn cảnh tương tự, bị kìm kẹp bởi những định kiến, lo toan thường nhật mà quên mất đi khát vọng sống thật với bản thân mình. việc nhận ra nghịch lí đó là bước đầu tiên để mỗi cá nhân dũng cảm thay đổi, tìm kiếm hạnh phúc và ý nghĩa thật sự của cuộc sống.