Đặng Nguyễn Đức Tùng
Giới thiệu về bản thân
Câu1: kiểu văn bản thông tin
Câu2:Cố đô Huế
Câu 3.
Câu văn đã trình bày thông tin theo cách nêu mốc thời gian cụ thể (ngày 6-12-1993) kết hợp với sự kiện tiêu biểu (được UNESCO công nhận).
→ Cách trình bày này giúp thông tin chính xác, rõ ràng, tăng độ tin cậy và làm nổi bật giá trị của Cố đô Huế.
⸻
Câu 4.
Phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng trong văn bản là hình ảnh Hoàng Thành Huế.
Tác dụng: giúp người đọc hình dung trực quan về di tích, làm thông tin sinh động hơn và tăng sức hấp dẫn cho văn bản.
⸻
Câu 5.
* Mục đích: Giới thiệu, cung cấp thông tin và khẳng định giá trị lịch sử – văn hóa của Cố đô Huế.
* Nội dung: Trình bày khái quát về vị trí, lịch sử, kiến trúc, các công trình tiêu biểu và ý nghĩa của Cố đô Huế sau khi được công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới.
Câu 1
Bài làm
Di tích lịch sử là những dấu ấn quý báu của quá khứ, lưu giữ truyền thống, văn hóa và tinh thần dân tộc. Vì vậy, việc bảo vệ và phát huy giá trị của các di tích lịch sử là trách nhiệm chung của toàn xã hội. Trước hết, cần nâng cao ý thức của người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ, về tầm quan trọng của di tích lịch sử thông qua giáo dục trong nhà trường và tuyên truyền trên các phương tiện truyền thông. Bên cạnh đó, Nhà nước cần có biện pháp quản lí chặt chẽ, đầu tư kinh phí để trùng tu, tôn tạo di tích đúng cách, tránh tình trạng xuống cấp hay bị xâm hại. Việc phát huy giá trị di tích cũng rất quan trọng, có thể gắn với phát triển du lịch văn hóa, tổ chức các hoạt động tham quan, trải nghiệm lịch sử để di tích trở nên gần gũi hơn với đời sống hiện đại. Ngoài ra, mỗi người cần có ý thức giữ gìn, không vẽ bậy, không xả rác, không làm hư hại di tích. Khi các di tích được bảo vệ và phát huy đúng mức, chúng sẽ góp phần giáo dục truyền thống và nuôi dưỡng lòng yêu nước cho các thế hệ mai sau.m
Câu 2:
Bài làm
Đoạn thơ “Mùi cơm cháy” của Vũ Tuấn là những dòng thơ giàu cảm xúc, gợi lên hình ảnh quê hương nghèo khó nhưng chan chứa yêu thương và kỉ niệm tuổi thơ. Mở đầu đoạn thơ, hình ảnh “mùi cơm cháy” xuất hiện như một hương vị thân quen, gắn bó sâu sắc với tuổi thơ của người con. Dù đi xa, đi khắp mọi miền Tổ quốc, nhưng không nơi nào có thể thay thế được hương vị cơm năm xưa – biểu tượng của quê nhà và cội nguồn.
Cơm cháy quê nghèo hiện lên giản dị mà ấm áp với “nắng, mưa”, “lời mẹ ru”, “những hi sinh thầm lặng”. Qua đó, tác giả khắc họa tình mẹ bao la, sự tảo tần, chịu thương chịu khó của những con người nơi làng quê. Những hình ảnh đời thường như “mặn mồ hôi cha”, “cánh đồng mùa gặt”, “muối mặn gừng cay” vừa chân thực vừa giàu sức gợi, làm nổi bật cuộc sống lam lũ nhưng đậm nghĩa tình.m
Đặc biệt, từ mùi cơm cháy giản đơn, tác giả đã nâng lên thành tình yêu quê hương, đất nước được nuôi dưỡng từ những điều nhỏ bé nhất. Với giọng thơ tha thiết, hình ảnh gần gũi, đoạn thơ đã chạm đến trái tim người đọc, nhắc nhở mỗi người hãy trân trọng quá khứ, gia đình và cội nguồn của mình.