Dương Sơn Tùng
Giới thiệu về bản thân
Trong xu thế cá nhân hóa giáo dục hiện nay, nhiều người cho rằng học sinh "chỉ nên tập trung học những môn mình yêu thích, còn những môn khác có thể bỏ qua". Nghe qua, quan điểm này có vẻ hợp lý vì giúp tiết kiệm thời gian và phát huy thế mạnh cá nhân. Tuy nhiên, nếu xem xét kỹ lưỡng dưới góc độ giáo dục và sự phát triển lâu dài, tôi hoàn toàn phản đối lối tư duy phiến diện này.
Trước hết, các môn học trong chương trình phổ thông không tồn tại độc lập mà luôn có sự bổ trợ lẫn nhau. Kiến thức là một mạng lưới liên kết chặt chẽ. Bạn không thể học giỏi các môn tự nhiên như Vật lý, Hóa học nếu thiếu nền tảng tính toán của Toán học. Bạn cũng khó có thể trình bày một dự án khoa học thuyết phục nếu kỹ năng diễn đạt ở môn Ngữ văn quá kém. Việc bỏ qua các môn "không yêu thích" sẽ tạo ra những lỗ hổng kiến thức trầm trọng, khiến tư duy của chúng ta trở nên khập khiễng và thiếu hệ thống.
Thứ hai, giáo dục phổ thông mục đích chính là xây dựng nền tảng văn hóa và tư duy tổng quát. Ở độ tuổi học sinh, tâm lý và sở thích thường chưa ổn định. Môn học bạn ghét hôm nay có thể lại là công cụ đắc lực cho công việc của bạn ngày mai. Nếu sớm từ bỏ những môn học khác, chúng ta đang tự đóng sập những cánh cửa cơ hội của chính mình. Một lập trình viên giỏi không chỉ cần giỏi thuật toán mà còn cần am hiểu về lịch sử, tâm lý xã hội để tạo ra những sản phẩm có giá trị nhân văn. Việc chỉ học thứ mình thích sẽ biến chúng ta thành những "cỗ máy" kiến thức hẹp hòi thay vì một con người có hiểu biết toàn diện.
Thứ ba, việc đối mặt với những môn học không yêu thích là một bài học quý giá về bản lĩnh và thái độ sống. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng hay chỉ toàn những việc ta ưa thích. Học những môn mình không thích giúp ta rèn luyện tính kiên trì, kỷ luật và khả năng thích nghi với khó khăn. Nếu ngay từ khi ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta đã hình thành thói quen "ngại khó, lựa dễ", thì sau này khi ra đời, làm sao chúng ta có đủ ý chí để vượt qua những thử thách khắc nghiệt trong công việc và cuộc sống?
Cuối cùng, kiến thức đa dạng giúp chúng ta có cái nhìn phong phú về thế giới. Môn Lịch sử dạy ta về cội nguồn, Địa lý cho ta hiểu về môi trường sống, Giáo dục kinh tế và pháp luật giúp ta trở thành công dân tốt... Tất cả tạo nên một phông văn hóa giúp con người tự tin hơn trong giao tiếp và có khả năng giải quyết các vấn đề phức tạp một cách thấu đáo.
Tóm lại, sở thích cá nhân là quan trọng nhưng không nên là lý do để chúng ta chối bỏ những giá trị tri thức khác. Việc học tập toàn diện không hề mâu thuẫn với việc phát triển năng khiếu. Thay vì "bỏ qua", chúng ta nên học các môn không yêu thích ở mức độ cơ bản để nắm vững nền tảng, đồng thời dành ưu tiên cao hơn cho môn sở trường.
Đừng để sự lựa chọn cảm tính hôm nay trở thành rào cản cho thành công của bạn trong tương lai. Kiến thức là hành trang, và một hành trang đầy đủ sẽ giúp bạn đi xa hơn trên mọi con đường.
Đây là một đề bài rất hay, giúp chúng ta nhìn nhận sâu hơn về ý nghĩa của những hành động cộng đồng. Dưới đây là bài văn nghị luận trình bày ý kiến phản đối quan điểm cho rằng Giờ Trái Đất chỉ là hình thức.
GIỜ TRÁI ĐẤT: KHÔNG CHỈ LÀ TẮT ĐÈN, ĐÓ LÀ TIẾNG NÓI CỦA Ý THỨC
Trong những năm gần đây, chiến dịch Giờ Trái Đất đã trở nên quen thuộc trên toàn thế giới. Tuy nhiên, bên cạnh sự hưởng ứng nhiệt tình, vẫn tồn tại ý kiến cho rằng: "Tắt thiết bị điện trong Giờ Trái Đất chỉ là việc làm mang tính hình thức, không có tác dụng vì chẳng tiết kiệm được bao nhiêu". Theo tôi, đây là một cái nhìn phiến diện, chỉ thấy cái "lượng" trước mắt mà quên đi cái "chất" sâu xa của một phong trào mang tính toàn cầu.
Đầu tiên, cần phải khẳng định rằng con số tiết kiệm được không hề nhỏ như nhiều người lầm tưởng. Dù chỉ diễn ra trong 60 phút, nhưng khi hàng triệu hộ gia đình, hàng ngàn doanh nghiệp và các biểu tượng kiến trúc cùng tắt đèn, lượng điện năng tiết kiệm được là vô cùng đáng kể. Tại Việt Nam, mỗi năm Giờ Trái Đất giúp tiết kiệm hàng trăm ngàn kWh điện, tương đương với số tiền hàng tỷ đồng. Quan trọng hơn, việc giảm tiêu thụ điện trực tiếp làm giảm lượng khí thải CO₂ từ các nhà máy nhiệt điện, góp phần làm chậm quá trình biến đổi khí hậu. Vì vậy, nói "không có tác dụng tiết kiệm" là phủ nhận những con số thống kê thực tế.
Thứ hai, ý nghĩa lớn nhất của Giờ Trái Đất không nằm ở số tiền điện giảm trên hóa đơn, mà nằm ở sức mạnh biểu tượng. Mục đích của chiến dịch không phải là giải quyết triệt để vấn đề năng lượng trong một giờ, mà là đánh thức nhận thức. Một hành động "hình thức" nhưng mang tính đồng loạt sẽ tạo ra hiệu ứng lan tỏa mạnh mẽ. Khi cả một thành phố chìm trong bóng tối hữu ý, đó là lúc con người buộc phải suy nghĩ về sự phụ thuộc của mình vào tài nguyên và trách nhiệm đối với hành tinh. Nếu không có những sự kiện mang tính biểu tượng như vậy, thông điệp bảo vệ môi trường sẽ mãi chỉ là những dòng chữ khô khan trên mặt báo.
Thứ ba, Giờ Trái Đất là đòn bẩy cho những hành động của 364 ngày còn lại. Một giờ tắt đèn đóng vai trò như một lời nhắc nhở, một "lễ ra quân" để mỗi cá nhân bắt đầu thay đổi thói quen sinh hoạt. Người ta không chỉ tắt điện vào giờ đó rồi thôi, mà từ sự kiện đó, họ học cách tắt thiết bị khi ra khỏi phòng, sử dụng năng lượng tái tạo hay giảm thiểu rác thải nhựa. Nếu coi Giờ Trái Đất là "vô ích", chúng ta đang vô tình dập tắt một cơ hội quý giá để giáo dục ý thức cộng đồng, đặc biệt là đối với thế hệ trẻ.
Cuối cùng, việc phản đối chiến dịch này thường xuất phát từ tâm lý lười biếng hoặc thiếu lòng tin vào sức mạnh tập thể. Nhiều người nghĩ rằng "một chiếc bóng đèn của mình chẳng thấm tháp gì". Nhưng họ quên rằng, đại dương được tạo thành từ những giọt nước li ti. Sự chuyển biến của xã hội luôn bắt đầu từ những hành động nhỏ bé nhưng đồng lòng.
Tóm lại, Giờ Trái Đất không bao giờ là một buổi "trình diễn" vô nghĩa. Nó là lời cam kết, là tiếng nói chung của nhân loại gửi đến Trái Đất. Phản đối Giờ Trái Đất vì cho rằng nó mang tính hình thức cũng giống như việc từ chối một lời xin lỗi vì cho rằng nó không làm vết thương lành ngay lập tức. Chúng ta cần những khoảnh khắc như vậy để cùng dừng lại, cùng lắng nghe và cùng hành động vì một tương lai xanh hơn.
Trong môi trường học đường, chúng ta thường bắt gặp hai hình ảnh đối lập: những bác lao công lầm lũi quét dọn và những nhóm học sinh vô tư xả rác ngay sau lưng họ. Có một bộ phận không nhỏ học sinh, phụ huynh và thậm chí là giáo viên đang duy trì quan điểm rằng: "Vệ sinh trường học là trách nhiệm của những người lao công đã được nhà trường trả lương". Theo tôi, đây là một tư duy sai lệch, ích kỷ và thiếu tinh thần giáo dục.
Trước hết, chúng ta cần nhìn nhận đúng về vai trò của người lao công. Nhà trường thuê nhân viên vệ sinh để đảm nhận những công việc nặng nhọc, mang tính chuyên môn cao như làm sạch các khu vực công cộng lớn, xử lý rác thải tập trung hoặc lau dọn những vị trí nguy hiểm. Điều đó không đồng nghĩa với việc họ có nghĩa vụ phải đi sau để "thu dọn" sự thiếu ý thức của học sinh. Nếu mỗi cá nhân đều ỷ lại vào đồng lương ít ỏi mà các bác lao công nhận được để cho mình quyền xả rác, thì không một đội ngũ nào có thể giữ cho trường học sạch đẹp một cách bền vững.
Thứ hai, việc đùn đẩy trách nhiệm vệ sinh cho người lao công làm mất đi giá trị giáo dục cốt lõi. Trường học không chỉ là nơi truyền thụ kiến thức trên sách vở, mà còn là nơi rèn luyện nhân cách và kỹ năng sống. Khi học sinh trực tiếp tham gia vào việc quét lớp, lau bảng hay nhặt rác, các bạn sẽ học được bài học về:
- Sự tôn trọng lao động: Hiểu được sự vất vả của những người làm công việc tay chân để từ đó không có thái độ coi thường hay coi đó là việc "tầm thường".
- Tính tự giác và trách nhiệm: Một người không thể giữ sạch ngôi nhà của mình nếu không có thói quen giữ sạch nơi mình học tập hằng ngày.
- Sự bình đẳng: Lao động không phân biệt cao thấp, việc giữ gìn môi trường sống là nghĩa vụ chung của mọi thành viên trong xã hội.
Thứ ba, việc tự tay chăm sóc không gian học tập tạo ra sợi dây gắn kết giữa học sinh và trường lớp. Có một thực tế là: khi bạn tự tay đổ mồ hôi để lau sạch một ô cửa kính, bạn sẽ có xu hướng giữ gìn nó cẩn thận hơn. Nếu mọi thứ đều có người khác lo liệu, học sinh sẽ hình thành tâm lý vô cảm, coi trường học chỉ là một "dịch vụ" mà mình đã trả tiền để mua, thay vì coi đó là ngôi nhà thứ hai của mình.
Hãy nhìn sang các nước phát triển như Nhật Bản, nơi học sinh tự tay dọn dẹp nhà vệ sinh và hành lang mỗi ngày. Họ không làm vậy vì thiếu kinh phí, mà họ làm vậy để đào tạo nên những công dân có trách nhiệm cao độ với cộng đồng.
Tóm lại, vệ sinh trường học không phải là một món hàng có thể mua bằng tiền lương, mà đó là biểu hiện của văn hóa và đạo đức. Việc phản đối quan điểm ỷ lại vào lao công chính là cách để chúng ta bảo vệ giá trị nhân văn trong giáo dục.
Một ngôi trường sạch đẹp không chỉ nhờ vào đôi bàn tay của người lao công, mà còn nhờ vào ý thức của hàng ngàn học sinh cùng chung tay gìn giữ. Đừng để kiến thức chúng ta học được trở nên vô nghĩa khi chính chúng ta chưa học được cách nhặt một mẩu giấy dưới chân mình.
Trong thời kì phong kiến, dân tộc Việt Nam đã sản sinh ra nhiều vị anh hùng kiệt xuất. Trong số đó, em vô cùng khâm phục Trần Hưng Đạo – vị tướng tài ba đã lãnh đạo quân dân ta ba lần đánh bại quân Nguyên – Mông.
Sự việc khiến em ấn tượng nhất là trận Bạch Đằng năm 1288. Khi quân Nguyên do Thoát Hoan chỉ huy tràn vào xâm lược nước ta lần thứ ba, thế giặc rất mạnh. Trước tình hình đó, Trần Hưng Đạo đã nghĩ ra một kế sách vô cùng thông minh: cho đóng những cọc gỗ lớn bịt sắt nhọn xuống lòng sông Bạch Đằng, chờ khi thủy triều lên sẽ nhử quân địch vào trận địa.
Đúng như dự tính, khi nước triều dâng cao, quân ta giả vờ thua chạy để dụ thuyền giặc tiến sâu vào sông. Đến lúc thủy triều rút xuống, những bãi cọc nhọn lộ ra, thuyền giặc mắc cạn và bị đâm thủng. Quân ta từ hai bên bờ sông đồng loạt tấn công. Quân Nguyên hoảng loạn, nhiều chiến thuyền bị phá hủy, tướng Ô Mã Nhi bị bắt sống. Trận Bạch Đằng đã giành thắng lợi vang dội, chấm dứt hoàn toàn mộng xâm lược của quân Nguyên – Mông.
Qua sự việc ấy, em càng thêm khâm phục tài thao lược và lòng yêu nước sâu sắc của Trần Hưng Đạo. Ông không chỉ là một vị tướng tài ba mà còn là biểu tượng cho ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với truyền thống vẻ vang của cha ông.
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, em đặc biệt ấn tượng với vị anh hùng áo vải Quang Trung – người đã làm nên chiến thắng vang dội mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789.
Khi ấy, quân Thanh kéo sang xâm lược nước ta, chiếm đóng Thăng Long. Trước tình thế nguy cấp, Nguyễn Huệ đã lên ngôi hoàng đế, lấy niên hiệu là Quang Trung và lập tức chỉ huy quân ra Bắc đánh giặc. Điều khiến em khâm phục nhất là cuộc hành quân thần tốc của nghĩa quân Tây Sơn. Chỉ trong một thời gian ngắn, quân ta đã vượt quãng đường dài từ Phú Xuân ra Bắc Hà, vừa đi vừa tuyển thêm binh lính, chuẩn bị lương thực.
Đêm ba mươi Tết, quân ta bắt đầu tấn công. Trong trận đánh đồn Ngọc Hồi và Đống Đa, quân Tây Sơn chiến đấu vô cùng dũng cảm. Quang Trung cưỡi voi ra trận, trực tiếp chỉ huy quân sĩ xông pha giữa làn tên đạn. Chỉ sau vài ngày, quân Thanh đại bại, phải tháo chạy về nước. Thăng Long được giải phóng trong niềm vui vỡ òa của nhân dân.
Sự việc ấy cho em thấy tài năng quân sự xuất sắc và lòng yêu nước mãnh liệt của vua Quang Trung. Em cảm thấy tự hào về truyền thống đấu tranh anh dũng của dân tộc và tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với thế hệ cha ông đi trước.
Quê hương em là Bắc Ninh – vùng đất Kinh Bắc nổi tiếng với truyền thống văn hiến và nhiều anh hùng dân tộc. Nhắc đến Bắc Ninh, em luôn tự hào về vị anh hùng nhỏ tuổi Nguyễn Văn Cừ.
Nguyễn Văn Cừ sinh năm 1912 tại xã Phù Khê, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Từ nhỏ, ông đã sớm có tinh thần yêu nước và tham gia hoạt động cách mạng khi còn rất trẻ. Năm 26 tuổi, ông được bầu làm Tổng Bí thư của Đảng Cộng sản Đông Dương. Trong thời gian hoạt động, ông luôn kiên định lý tưởng, lãnh đạo phong trào cách mạng vượt qua nhiều khó khăn.
Em đặc biệt xúc động khi được nghe kể về sự việc ông bị thực dân Pháp bắt giam. Dù bị tra tấn dã man, ông vẫn giữ vững khí tiết, không khai báo hay phản bội đồng đội. Trước khi bị xử bắn năm 1941, ông vẫn hiên ngang, tin tưởng vào thắng lợi của cách mạng. Tinh thần bất khuất ấy khiến em vô cùng khâm phục.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Cừ giúp em hiểu rằng tuổi trẻ cần sống có lý tưởng, có trách nhiệm với quê hương, đất nước. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để góp phần xây dựng Bắc Ninh ngày càng giàu đẹp.
dell
sigma boy
fakr
hư