Lý Thị Trà My
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Câu thơ "Chèo đi rán thứ sáu/ ... / Đừng cho tôi bỏ thân chốn này, biển hỡi!" là tiếng kêu cứu xé lòng của người lao động giữa biển cả mênh mông. "Chèo đi rán thứ sáu" gợi tả hành trình dài ngày, kiệt sức trên biển. Con số "thứ sáu" vừa chỉ thời gian đằng đẵng, vừa nhấn mạnh sự bền bỉ đến cực hạn của ngư dân. Lời than "Đừng cho tôi bỏ thân chốn này, biển hỡi!" là tiếng gọi tuyệt vọng nhưng cũng đầy khát vọng sống. Đại từ "tôi" cất lên đơn độc, nhỏ bé trước "biển hỡi" rộng lớn, dữ dội. Nghệ thuật đối lập giữa con người và thiên nhiên làm nổi bật thân phận mong manh của kiếp người lao động. Qua đó, ta thấy được vẻ đẹp của ý chí, nghị lực phi thường và nỗi ám ảnh thường trực về cái chết của người dân chài. Đồng thời, câu thơ cũng là lời tố cáo gián tiếp sự khắc nghiệt của thiên nhiên và cuộc mưu sinh nhọc nhằn.
Câu 2.
Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, con người dễ bị cuốn vào những giá trị vật chất mà quên mất rằng tình thân mới chính là bến đỗ bình yên nhất. Tình thân là sợi dây máu mủ thiêng liêng, là tình cảm ruột thịt giữa những người cùng chung huyết thống, gắn bó không vì lợi ích.
Trước hết, gia đình là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất. Khi ngoài kia là bão tố, chỉ có vòng tay mẹ, bờ vai cha mới đủ ấm để ta dựa vào. Những lúc thất bại, lạc lõng, một mâm cơm mẹ nấu, một lời động viên của cha cũng đủ tiếp thêm sức mạnh để ta đứng dậy. Tình thân còn là trường học đầu tiên hình thành nhân cách. Từ lời ru của bà, lời dạy của cha, ta học được cách yêu thương, sẻ chia và sống tử tế. Không có tình thân, con người dễ trở nên cộc cằn, vô cảm.
Minh chứng cho sức mạnh của tình thân có ở khắp nơi. Đó là hình ảnh chị Dậu bán chó, bán con để cứu chồng trong "Tắt đèn". Đó là những người cha người mẹ gác lại ước mơ riêng, tảo tần nuôi con ăn học. Trong đại dịch, biết bao y bác sĩ đã phải xa gia đình để làm nhiệm vụ, và chính tình thân là động lực để họ trở về.
Thật đáng buồn khi ngày nay, không ít người vì danh lợi mà quay lưng với gia đình. Con cái bất hiếu, anh em tranh chấp tài sản khiến xã hội nhức nhối. Họ quên rằng, nhà cao cửa rộng đến mấy mà thiếu tình thương thì cũng chỉ là một ngôi nhà lạnh lẽo.
Vì vậy, mỗi chúng ta, đặc biệt là người trẻ, hãy học cách trân trọng tình thân. Trân trọng không phải là những món quà đắt tiền, mà là thời gian ở bên, là một cuộc gọi hỏi thăm, là sự lắng nghe chân thành. Bởi lẽ, tiền bạc mất đi có thể kiếm lại, nhưng cha mẹ già đi thì không thể níu kéo.
Tình thân là món quà vô giá mà cuộc đời ban tặng. Hãy giữ gìn và sưởi ấm nó mỗi ngày, để bất cứ khi nào mỏi mệt, ta vẫn có một nơi để trở về.
Câu 1.
Người kể trong văn bản là nhân vật “tôi” (người chèo thuyền vượt biển) – người trực tiếp trải nghiệm hành trình.
Câu 2.
Hình ảnh “biển” hiện ra:
- Dữ dội, nguy hiểm, đáng sợ: nước xoáy, sóng dữ, nước “gầm réo”, “kéo xuống Long Vương”.
- Rộng lớn, mênh mông, đầy thử thách.
→ Biển vừa là không gian thực, vừa mang tính biểu tượng cho gian nan.
Câu 3.
Chủ đề của văn bản:
→ Hành trình vượt biển đầy gian nan, thử thách của con người và khát vọng sống, vượt qua số phận.
Câu 4.
Các “rán nước” tượng trưng cho:
→ Những thử thách, tai ương, hiểm nguy trong cuộc đời (hoặc hành trình vượt biển/kiếp người).
Câu 5.
- Các âm thanh:
- “nước sôi gầm réo”
- “nước thét gào”
→ Gợi cảm xúc:
Sợ hãi, căng thẳng, hoảng loạn trước sức mạnh dữ dội của thiên nhiên, đồng thời làm nổi bật sự nguy hiểm cực độ của hành trình.
G
a
H
G
Ch jwnndn
Địa hình đất đai của trung quốc chủ yếu là đồi núi
₫
D