Chính Nguyễn Xuân
Giới thiệu về bản thân
Truyện Cô bé bán diêm có thể xem là vừa không có hậu, vừa có hậu tùy góc nhìn.
- Không có hậu vì cô bé chết rét trong đêm giao thừa, không ai quan tâm hay cứu giúp em. Đó là kết thúc đau thương, tố cáo sự thờ ơ và bất công của xã hội.
- Có hậu vì trước khi chết, cô bé đã được sống trong những giây phút hạnh phúc qua các que diêm và cuối cùng được đi cùng bà lên thiên đường. Em thoát khỏi đói rét, cô đơn và đau khổ. Đây là kết thúc mang ý nghĩa nhân đạo, thể hiện lòng thương yêu của tác giả dành cho những người bất hạnh.
Vì vậy, kết truyện là một kiểu kết thúc “đau thương nhưng giàu tính nhân văn”, khiến người đọc vừa xót xa vừa suy ngẫm sâu sắc.
Gia đình là nơi bình yên nhất của mỗi con người. Có người từng nói: “Tất cả kho báu trên Trái Đất không thể so sánh với hạnh phúc gia đình.” Câu nói ấy khiến em nhớ mãi về một trải nghiệm giản dị nhưng đầy ý nghĩa trong cuộc sống của mình.
Đó là vào năm học lớp sáu, khi em chuẩn bị tham gia cuộc thi học sinh giỏi cấp huyện. Những ngày ấy, em học rất nhiều, thường thức khuya để làm bài tập và ôn luyện. Vì áp lực, em luôn cảm thấy mệt mỏi và căng thẳng. Em chỉ mong đạt kết quả thật cao để không phụ lòng bố mẹ và thầy cô.
Một buổi tối trước ngày thi, trời mưa rất to. Em vẫn ngồi học bên bàn nhưng đầu óc quay cuồng vì sốt. Mẹ thấy vậy liền chạy đến sờ trán rồi hốt hoảng nói:
– Con sốt cao rồi, nghỉ học thôi!
Bố vội mặc áo mưa, chở em đến bệnh viện trong cơn mưa lạnh buốt. Suốt đêm hôm ấy, bố mẹ gần như không ngủ. Mẹ ngồi cạnh giường liên tục lau mồ hôi cho em, còn bố đi mua thuốc rồi pha cháo nóng mang đến. Nhìn mái tóc mẹ đã lấm tấm bạc và đôi mắt đỏ vì thức trắng, em bỗng thấy sống mũi cay cay.
Sáng hôm sau, dù rất tiếc cuộc thi nhưng bố nhẹ nhàng nói:
– Thi cử còn nhiều lần, sức khỏe và niềm vui của con mới là điều quan trọng nhất.
Nghe câu nói ấy, em vô cùng xúc động. Trước đây, em luôn nghĩ điểm số là điều quý giá nhất. Nhưng lúc ấy em hiểu rằng tình yêu thương của gia đình mới là tài sản lớn lao nhất mà không vàng bạc nào đổi được.
Sau vài ngày nghỉ ngơi, em khỏe lại. Dù không tham gia được cuộc thi năm đó nhưng em không còn buồn nhiều nữa. Em nhận ra mình thật may mắn khi luôn có bố mẹ ở bên yêu thương, chăm sóc và động viên. Những bữa cơm đông đủ, những lời hỏi han giản dị hay cái ôm ấm áp của người thân chính là hạnh phúc mà không kho báu nào trên đời có thể sánh bằng.
Trải nghiệm ấy giúp em hiểu sâu sắc ý nghĩa của câu nói của Lopede Vega: “Tất cả kho báu trên Trái Đất không thể so sánh với hạnh phúc gia đình.” Gia đình không chỉ cho ta sự sống mà còn là nơi chở che, tiếp thêm sức mạnh để ta vượt qua mọi khó khăn trong cuộc đời. Vì vậy, mỗi người cần biết yêu thương, trân trọng và giữ gìn mái ấm gia đình của mình.
hello
bằng nhau
Đối với mỗi người, gia đình chính là điểm tựa vô cùng quan trọng. Với riêng em cũng vậy, bởi ở đó có bố mẹ - những người mà em vô cùng yêu thương. Em vẫn còn nhớ như in những kỉ niệm bình dị đã trải qua cùng với bố mẹ, đặc biệt là những bữa cơm sum họp của gia đình.
Hôm đó, mùng 8 tháng 3 - ngày Quốc tế phụ nữ. Em và bố đã quyết định sẽ dành cho mẹ một điều bất ngờ nho nhỏ. Do là thứ hai nên mẹ vẫn phải đi làm. Điều đó đã tạo cơ hội thuận lợi cho em và bố thực hiện kế hoạch của mình. Em đã gợi ý cho bố nhờ đến sự giúp đỡ của cô Chi - cô là một đồng nghiệp của mẹ. Kế hoạch đặt ra là sau giờ dạy, cô sẽ rủ mẹ đi mua sắm cho đến khi cả hai bố con chuẩn bị xong món quà dành cho mẹ. Em đã nhờ bố gọi điện cho cô, và tự mình nói cho cô biết kế hoạch. Sau khi nghe xong, cô Chi rất vui vẻ nhận lời.
Sau khi tan học, em cố gắng về nhà thật sớm. Bố cũng đã xin công ty cho về sớm trước một tiếng để chuẩn bị. Khi về đến nhà em đã thấy trên bàn đã có một bó hoa rất đẹp. Đó là hoa hướng dương - loài hoa mà mẹ rất thích. Em nhớ mẹ nói rằng mẹ thích hoa hướng dương vì nó tượng trưng cho niềm tin và hy vọng.
Sau đó, em nhanh chóng chạy vào bếp thì đã thấy bố đang bận rộn rửa rau. Em liền đến giúp bố. Hai bố con em đã quyết định sẽ nấu cho mẹ một bữa ăn thật đặc biệt. Sau hơn một tiếng đồng hồ bận rộn trong căn bếp của mẹ. Cuối cùng hai bố con đã hoàn thành những món ăn mà mẹ thích: sườn xào chua ngọt, canh cá nấu chua, măng kho tương… Một bàn ăn hấp dẫn đã được sắp xếp đâu vào đây. Ở giữa bàn còn là một lọ hoa do chính tay em tự cắm nữa. Tuy không được đẹp bằng mẹ cắm nhưng em tin chắc nếu mẹ biết là do cô con gái rượu tự tay cắm tặng mình, thì sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Mọi công việc chuẩn bị đã xong xuôi. Hai bộ con đồng ý với nhau rằng công việc quả nội trợ quả thật rất vất vả. Mẹ thật phi thường khi vừa giỏi việc nước, vừa đảm việc nhà.
Hai bố con em đã cố gắng tắm rửa nhanh nhất có thể. Khoảng sáu rưỡi tối, em nhắn tin cho cô Chi rằng mọi công việc đã xong xuôi. Khoảng mười lăm phút sau thì mẹ đã về đến nhà. Trước đó, bố đã tắt hết điện trong nhà. Khi mẹ mở cửa bước vào thì bỗng nhiên điện bật lên, em và bố bước ra. Bố cầm bó hoa hồng tặng mẹ. Lúc đó em nhìn thấy khuôn mặt của mẹ rất ngạc nhiên, kế tiếp là nụ cười hạnh phúc. Mẹ càng ngạc nhiên hơn khi biết được những món ăn trên bàn là do bố con tôi chuẩn bị riêng cho mẹ.
Sau đó, cả gia đình vừa ăn cơm, vừa trò chuyện vui vẻ. Mẹ đã còn khen các món ăn rất ngon. Em khẽ nháy mắt với bố, trong lòng khen thầm rằng bố cũng có tài năng nấu nướng lắm đó. Khi nhìn lọ hoa trên bàn, mẹ đã hỏi hai bố con xem ai là tác giả của lọ hoa. Em vừa mỉm cười nhìn mẹ, vừa trả lời: “Là con ạ”. Lúc đó khuôn mặt của mẹ rất ngạc nhiên, mẹ còn khen lọ hoa rất đẹp nữa. Điều đó khiến em cảm thấy vô cùng sung sướng. Ăn cơm xong, em cùng bố rửa bát. Còn mẹ thì ngồi bổ hoa quả ngoài phòng khách. Sau đó, cả nhà cùng nhau ngồi em vô tuyến, và còn trò chuyện rất vui vẻ.
Sau buổi tối ngày hôm đó, các thành viên trong gia đình em thêm gắn kết hơn. Bản thân em đã thấu hiểu được sự vất vả của mẹ khi làm những công việc nội trợ. Em cũng tự hứa sẽ cố gắng giúp đỡ mẹ nhiều hơn.
Câu 9: ."Tre Việt Nam" là bài thơ kiệt tác của Nguyễn Duy được nhiều người yêu thích. Đây là một phần tiêu biểu của bài thơ ấy. Bài thơ được viết theo thể thơ lục bát; trong đó câu lục đầu bài thơ được cắt thành hai dòng (2/4) và câu lục cuối bài được cắt thành ba dòng (2/2/2). Lời thơ mượt mà, có nhiều hình ảnh đẹp, giọng thơ du dương truyền cảm
Câu 10:
Để xứng đáng với truyền thống của dân tộc, em sẽ cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt để trở thành con ngoan trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ. Tích cực tham gia các phong trào từ thiện, đền ơn đáp nghĩa, bảo vệ mô trường. Sống trong sạch, lương thiện, chan hòa, không làm điều gì tổn hại đến danh dự gia đình, xã hội. Đồng thời, em cũng sẽ tích cực giới thiệu với bạn bè và mọi người về truyền thống, văn hóa và bản sắc của dân tộc.
Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian hồn nhiên và đáng nhớ nhất trong cuộc đời em. Trong rất nhiều kỷ niệm đẹp ấy, em nhớ nhất là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường vào năm lớp 4.
Hôm đó, khi cô giáo chủ nhiệm thông báo em được chọn đại diện lớp đi thi, em vừa vui mừng vừa lo lắng. Em sợ mình nói sai hoặc quên bài trước đông người. Thế nhưng cô giáo luôn động viên, giúp em luyện tập mỗi ngày sau giờ học. Cô còn chỉ cho em cách đứng thẳng, mỉm cười, và nói thật tự nhiên để tạo thiện cảm với khán giả. Em chọn kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng Bác” – một câu chuyện cảm động nói về tấm lòng nhân hậu của Bác Hồ đối với các cháu thiếu nhi.
Đến ngày thi, sân trường rợp cờ hoa, các lớp ngồi ngay ngắn cổ vũ. Khi bước lên sân khấu, em run lắm, tim đập nhanh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy. Nhưng khi nhìn thấy cô giáo đang mỉm cười động viên dưới hàng ghế khán giả, em bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn. Em bắt đầu kể, giọng nói dần rõ ràng, truyền cảm, và em cố gắng thể hiện cảm xúc bằng cả trái tim. Khi em vừa dứt lời, mọi người vỗ tay vang dội, khiến em xúc động đến suýt rơi nước mắt.
Kết quả, em đạt giải Nhì toàn trường. Cô giáo ôm em và khen em rất dũng cảm. Ba mẹ cũng tự hào và thưởng cho em một quyển truyện mới. Từ lần đó, em hiểu rằng: nếu mình tin tưởng vào bản thân và chăm chỉ luyện tập, nhất định sẽ thành công.
Kỷ niệm ấy mãi là một trải nghiệm đáng nhớ trong tuổi thơ học trò của em — nơi em học được sự tự tin, lòng kiên trì và niềm vui khi vượt qua chính mình.
( Đã viết)
Bài 3:
Có tác dụng nối hai địa điểm có mối quan hệ, thể hiện sự tương phản hoặc sự kết nối giữa hai địa điểm đó.
Bài 2:
a. nhân hậu - nhân từ
b. hạnh phúc - phúc hậu
c. kiên trì - cố gắng