Ngô Nam Phong
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài Làm
Trong hành trình trưởng thành đầy biến động, việc thấu hiểu chính mình chính là chiếc kim chỉ nam quan trọng nhất giúp mỗi người tìm thấy hạnh phúc và thành công đích thực. Thấu hiểu bản thân không đơn thuần là biết những sở thích bề nổi, mà là quá trình đi sâu vào tâm hồn để nhận diện rõ điểm mạnh, điểm yếu, đam mê và những giá trị cốt lõi mà ta theo đuổi. Khi thực sự hiểu mình, chúng ta sẽ xây dựng được một nền tảng tự tin vững chắc, giúp ta bản lĩnh đưa ra những lựa chọn đúng đắn về nghề nghiệp hay lối sống mà không bị lung lay bởi định kiến của số đông. Nó giống như việc một cái cây có bộ rễ sâu, dù giông bão xã hội có lớn đến đâu, ta vẫn đứng vững vì biết rõ mình là ai. Hơn thế nữa, sự tự nhận thức còn giúp ta bao dung hơn với những khiếm khuyết của chính mình, từ đó biết cách tự chữa lành và hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Ngược lại, nếu sống mà không hiểu rõ mình muốn gì, ta sẽ mãi như một con thuyền không lái, dễ dàng lạc lối và sống theo mong đợi của người khác một cách mệt mỏi. Để thấu hiểu chính mình, mỗi người cần dành thời gian tĩnh lặng để lắng nghe tiếng nói nội tâm và can đảm đối diện với cả những mặt tối của bản thân. Hãy nhớ rằng: "Chiến thắng bản thân và thấu hiểu chính mình là chiến thắng hiển hách nhất" của mỗi kiếp nhân sinh.
Câu 2
Bài Làm
Chiến tranh đã lùi xa nhưng những vết thương mà nó để lại vẫn còn hằn sâu trong tâm khảm của những người ở lại, đặc biệt là những người mẹ. Bài thơ Chuyện của mẹ của Nguyễn Ba là một bản nhạc trầm buồn nhưng kiêu hãnh, khắc họa chân thực và xúc động hình tượng người mẹ Việt Nam anh hùng, người đã dâng hiến cả gia đình và hạnh phúc riêng tư cho nền độc lập của dân tộc. Mở đầu bài thơ, tác giả giới thiệu một con số đầy ám ảnh là mẹ có năm lần chia li. Năm lần tiễn biệt là năm lần lòng mẹ như thắt lại. Những người thân yêu nhất của mẹ cứ lần lượt ra đi và không bao giờ trở về. Người chồng hóa thành ngàn lau nơi địa đầu Tây Bắc, đứa con trai cả tan vào con sóng nát trên dòng Thạch Hãn, đứa con trai thứ hai nằm lại đất Xuân Lộc và chị gái làm dân công hỏa tuyến cũng gửi lại tuổi thanh xuân nơi rừng sâu. Những địa danh như Tây Bắc, Thạch Hãn, Trường Sơn, Xuân Lộc không chỉ là những dấu mốc địa lý mà còn là những nơi xương máu của người thân mẹ đã hòa vào lòng đất mẹ đại ngàn. Nỗi đau của mẹ được cụ thể hóa bằng những hình ảnh vô cùng khốc liệt như thịt xương nuôi mối hay con sóng nát. Đó là sự hy sinh tận cùng, không có gì bù đắp nổi. Nhân vật tôi, đứa con thứ năm, là người duy nhất trở về nhưng cũng không còn nguyên vẹn. Hình ảnh đứa con đi về bằng đôi mông vì đôi chân đã gửi lại chiến trường Vị Xuyên là một chi tiết đắt giá, lột tả sự tàn khốc của chiến tranh đến tận cùng xương tủy. Người mẹ già nhìn đứa con duy nhất trở về trong hình hài thương tật, mẹ không khóc trước mặt con mà đêm nào cũng lén tôi mẹ khóc. Giọt nước mắt ấy đau đớn đến mức làm đôi mắt bị loà. Sự hy sinh của mẹ không chỉ là dâng hiến những người con, mà còn là sự chịu đựng âm thầm, là nỗi lo lắng về tương lai của đứa con tàn tật khi mẹ không còn trên đời. Tuy nhiên, bài thơ không dừng lại ở nỗi đau bi kịch. Ở phần cuối, tác giả đã nâng tầm hình tượng người mẹ khi khẳng định mẹ đã là mẹ của non sông đất nước. Người mẹ ấy không còn là mẹ của riêng ai, mà đã trở thành biểu tượng của dân tộc. Sự chăm sóc của xóm giềng, sự tấp nập của anh em mọi miền tìm về chính là sự tri ân của đất nước đối với những hy sinh của mẹ. Hình ảnh kết thúc bài thơ với nụ cười móm mém và khoé mắt loà khẽ sáng mấy giọt là một nốt lặng đầy nhân văn. Đó là giọt nước mắt của hạnh phúc, của sự an lòng khi thấy đất nước đã hòa bình và tình người vẫn vẹn nguyên nhờ sự đùm bọc yêu thương của đồng bào. Về mặt nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với ngôn ngữ giản dị, mộc mạc như lời kể chuyện nhưng sức gợi hình và gợi cảm lại vô cùng lớn. Việc liệt kê các địa danh lịch sử kết hợp với các hình ảnh hoán dụ và nhân hóa đã làm tăng tính chân thực, xúc động cho tác phẩm. Giọng điệu bài thơ biến chuyển từ trầm mặc, xót xa sang tự hào và ấm áp, tạo nên một dư âm sâu sắc trong lòng người đọc. Tóm lại, Chuyện của mẹ là một khúc ca bi tráng về người mẹ Việt Nam. Qua bài thơ, Nguyễn Ba không chỉ nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình mà còn khơi dậy lòng biết ơn sâu sắc đối với những người mẹ đã thầm lặng hy sinh, biến nỗi đau cá nhân thành sức mạnh của cả dân tộc.
Câu 1: Nghị luận. Câu 2: Văn bản đề cập đến triết lý về sự nhìn nhận, đánh giá con người và tinh thần tự nhận thức bản thân. Tác giả mượn hình ảnh đèn và trăng để khẳng định rằng mỗi người đều có thế mạnh và hạn chế riêng, từ đó khuyên chúng ta cần có cái nhìn bao dung, đa diện và đặc biệt là phải biết rõ chính mình. Câu 3: Tác giả đã sử dụng các bằng chứng rất giàu sức thuyết phục từ văn hóa dân gian và thực tế cuộc sống: Câu ca dao về Đèn và Trăng: Cuộc đối thoại giữa đèn và trăng. Thành ngữ-Tục ngữ: "Nhân vô thập toàn"và "Năm ngón tay có ngón dài ngón ngắn". Văn học cổ điển: Trích dẫn câu thơ trong Truyện Kiều để minh họa cho hình ảnh đèn dầu cổ. Hình ảnh thực tế: Ngón tay trên một bàn tay của cùng một người cũng khác nhau. Câu 4: Mục đích: Thuyết phục người đọc thay đổi thái độ trong việc đánh giá người khác và nhắc nhở mỗi cá nhân hãy chú trọng vào việc rèn luyện sự tự ý thức, hiểu rõ ưu khuyết điểm của bản thân để hoàn thiện mình.
khi vả vào mặt bạn