K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Trong số các câu chuyện cổ tích đã đọc, em thích nhất là truyện "Thạch Sanh" vì nhân vật Thạch Sanh vừa dũng cảm lại vừa tốt bụng. Chàng có sức khỏe phi thường, một mình diệt trừ cả chằn tinh gian ác lẫn đại bàng hung dữ để cứu công chúa và mọi người. Dù liên tục bị mẹ con Lý Thông lừa gạt và cướp công, Thạch Sanh vẫn sẵn sàng tha thứ cho họ khi họ gặp nạn. Chi tiết em thấy diệu kỳ nhất là niêu cơm thần ăn hoài ko hết và tiếng đàn giúp đẩy lùi quân giặc, mang lại hòa bình cho đất nước. Qua câu chuyện, em học được bài học ý nghĩa về việc phải sống thật thà, biết giúp đỡ ng khác và luôn tin rằng người hiền lành sẽ gặp điều tốt đẹp.
=)

Em rất yêu thích câu chuyện Thạch Sanh vì đây là một câu chuyện cổ tích giàu ý nghĩa và hấp dẫn. Thạch Sanh là người hiền lành, dũng cảm, thật thà và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Dù nhiều lần bị Lý Thông lừa gạt, chàng vẫn không oán hận hay làm điều xấu. Cuối cùng, Thạch Sanh được hưởng hạnh phúc, còn kẻ ác phải nhận kết cục xứng đáng. Câu chuyện giúp em hiểu rằng cái thiện sẽ luôn chiến thắng cái ác, đồng thời dạy em phải sống lương thiện, dũng cảm và biết yêu thương mọi người. Vì vậy, em rất yêu thích câu chuyện Thạch Sanh.🤟

Công chúa Huyền Trân là con gái vua Trần Nhân Tông. Để mở rộng bờ cõi và giữ hòa hiếu với Champa, bà được gả cho vua Chế Mân, đổi lấy hai châu Ô và Lý cho Đại Việt. Sau khi Chế Mân qua đời, theo tục lệ Champa, bà phải lên giàn hỏa thiêu cùng chồng. May mắn, triều đình nhà Trần đã cứu bà trở về. Huyền Trân được nhớ đến như biểu tượng của sự hy sinh vì đất nước.

tham khảo

Công chúa Huyền Trân là một nhân vật nổi tiếng trong lịch sử Việt Nam, được nhiều thế hệ nhắc đến như biểu tượng của lòng yêu nước và sự hy sinh vì lợi ích dân tộc. Bà là con gái của vua Trần Nhân Tông, em gái của vua Trần Anh Tông, sống vào thời nhà Trần.

Năm 1306, để thắt chặt mối quan hệ hòa hiếu giữa Đại Việt và vương quốc Chăm Pa, Công chúa Huyền Trân được gả cho vua Chế Mân. Đổi lại, Chế Mân đã dâng hai châu Ô và Lý cho Đại Việt. Hai vùng đất này sau đó được đổi tên thành Thuận Châu và Hóa Châu, là nền tảng cho quá trình mở rộng lãnh thổ về phía Nam của đất nước.

Một năm sau, vua Chế Mân qua đời. Theo phong tục của Chăm Pa lúc bấy giờ, hoàng hậu phải lên giàn hỏa để tuẫn táng cùng nhà vua. Biết tin, vua Trần Anh Tông đã cử Trần Khắc Chung sang Chăm Pa đưa Công chúa Huyền Trân trở về Đại Việt. Sau hành trình dài và đầy gian nan, bà đã trở về an toàn.

Cuộc đời của Công chúa Huyền Trân gắn liền với sự hy sinh vì vận mệnh quốc gia. Dù phải rời quê hương và chấp nhận cuộc hôn nhân mang tính chính trị, bà đã góp phần quan trọng vào việc mở rộng bờ cõi nước ta mà không cần đến chiến tranh. Hình ảnh của bà trở thành biểu tượng của đức hy sinh, lòng yêu nước và tinh thần đặt lợi ích dân tộc lên trên hạnh phúc cá nhân.

Ngày nay, tên tuổi Công chúa Huyền Trân vẫn được người dân Việt Nam ghi nhớ và tôn kính. Câu chuyện về bà là một bài học quý giá về lòng yêu nước, sự cống hiến và trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.

Bài thơ "Thư của bố" của nhà thơ Nguyễn Thụy Anh là một nốt nhạc dịu dàng, chạm vào góc sâu thẳm nhất trong trái tim người đọc. Tác phẩm như một thước phim tư liệu bằng thơ, ghi lại cuộc trò chuyện vô hình nhưng đầy gắn kết giữa người lính biển nơi đảo xa và người con nhỏ nơi đất liền.

Qua góc nhìn cảm thụ, mạch cảm xúc của bài thơ được khơi nguồn từ những cánh thư vượt trùng khơi. Người bố trong bài thơ là một chiến sĩ hải quân đang làm nhiệm vụ canh giữ bình yên cho Tổ quốc. Sống giữa nơi đầu sóng ngọn gió vất vả, thế nhưng trong thư gửi con, bố lại mở ra một thế giới đầy sắc màu và thơ mộng. Đó là hình ảnh "đàn cá heo giỡn đùa mặt nước", là những câu chuyện vui tươi để con ở nhà không phải lo lắng. Sự tinh tế và lòng bao dung của người cha nằm chính ở chỗ: chủ động giấu đi những gian khổ, chỉ đem về đất liền niềm vui và sự lạc quan.

Đáp lại tình yêu ấy là sự trưởng thành trong nhận thức của người con. Dù còn nhỏ tuổi, đứa trẻ đã quen với nhịp sống xa bố và mang một trái tim vô cùng thấu cảm. Con hiểu rằng đằng sau những dòng thư vui tươi là những đêm bố thức trắng gác đêm, là những ngày nắng cháy da thịt giữa biển khơi bao la. Tình yêu thương đã giúp đứa trẻ lớn khôn, biến nỗi nhớ mong thành niềm tự hào kiêu hãnh vì có một người bố là lính hải quân Việt Nam.

Bằng thể thơ tự do, ngôn từ giản dị tựa như lời ăn tiếng nói hằng ngày, tác giả không cần dùng đến những từ ngữ đao to búa lớn nhưng vẫn làm bật lên giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử, tình phụ tử. "Thư của bố" không đơn thuần là tình cảm gia đình nhỏ bé, mà nó đã nâng lên thành tình yêu quê hương, đất nước, là sợi dây kết nối bền chặt giữa hậu phương và tiền tuyến. Khép lại bài thơ, người đọc không chỉ xúc động trước tình cha con, mà còn trào dâng lòng biết ơn sâu sắc đối với những người lính đảo đang ngày đêm hy sinh thầm lặng bảo vệ chủ quyền biên giới quốc gia.

26 tháng 5

Câu 1. Bài Thư của bố thể hiện tình cảm yêu thương, sự quan tâm và những lời dạy bảo chân thành của người bố dành cho con. Qua lời thư nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, người đọc cảm nhận được tình yêu thương vô điều kiện của cha mẹ và mong muốn con biết sống tốt, biết yêu thương và có trách nhiệm hơn trong cuộc sống. Bài văn còn giúp em hiểu rằng gia đình luôn là chỗ dựa quan trọng nhất và mỗi người con cần biết trân trọng tình cảm của bố mẹ.

Em đi học chăm chỉ để đạt kết quả tốt trong kỳ thi.
Anh ấy tập thể dục mỗi sáng để nâng cao sức khỏe.
Chúng em trồng cây xanh quanh trường để bảo vệ môi trường.
Bà nấu một mâm cơm thịnh soạn để đãi cả gia đình.
Cô giáo giảng bài thật kỹ để học sinh hiểu rõ hơn.
Bố sửa lại chiếc xe đạp để em có thể đi học.
Họ làm việc chăm chỉ để hoàn thành dự án đúng hạn.

25 tháng 4

phi công, công nhân, thợ lặn, bác sĩ, vận động viên, ...

Giáo viên, bác sĩ, kỹ sư, công nhân, nông dân, bộ đội, công an, thợ xây, lái xe, nhà báo, lao động tự do, ....

25 tháng 4

Bạn thân em hát hay và thân thiện.

Bố em tuy nóng tính nhưng rất yêu thương gia đình.

Mẹ em nấu ăn ngon mà còn khâu vá giỏi.

vì bầy trâu sẽ bảo vệ thú nhỏ.

25 tháng 4

Vì bầy trâu làm lộ thức ăn (côn trùng, cỏ) và giúp thú nhỏ an toàn hơn khi kiếm ăn.

25 tháng 4

Cách sống của trâu rừng có nhiều rừng cây và biết bảo vệ thủ nhỏ

Trâu rừng sống theo bầy đàn, mỗi đàn thường có con đầu đàn dẫn dắt và bảo vệ. Chúng gắn bó chặt chẽ với nhau, cùng nhau kiếm ăn, nghỉ ngơi và di chuyển để tránh kẻ thù. Khi có nguy hiểm, cả đàn sẽ hợp lực chống trả hoặc bảo vệ những con non, con yếu bằng cách đưa chúng vào giữa vòng vây. Cách sống này thể hiện sự đoàn kết, gắn bó và tinh thần tương trợ lẫn nhau. Nhờ đó, trâu rừng không chỉ tồn tại trong môi trường khắc nghiệt mà còn duy trì được sức mạnh tập thể, tạo nên hình ảnh đẹp về sự kiên cường và tình đồng loại trong thế giới tự nhiên.